Toàn Cầu Cao Võ

Chương 586: Tần Phượng Thanh, Tốc Độ Anh Bao Nhanh?




Chương 586: Tần Phượng Thanh, Tốc Độ Anh Bao Nhanh
Không bao lâu, Tần Phượng Thanh đi vào văn phòng, không vui nói: "Phương Bình, sao nói có khen thưởng mà
Vì sao không có
Vậy chẳng phải tôi đã phí công chạy nhiều ngày như vậy sao
"Khi nào hội võ đạo giàu có rồi tính tiếp, bây giờ mới được bao nhiêu đồng tiền
"Còn thiếu tiền á
Tần Phượng Thanh thật muốn mắng người, cái thằng Phương Bình này, trực tiếp yêu cầu nhà trường dự chi khoản tiền năm nay cho hội võ đạo, tổng cộng 1,2 tỷ, trực tiếp chuyển khoản, không lấy điểm thưởng, chủ yếu sợ điểm thưởng bị mất giá
Thêm vào quỹ tài trợ trường học sau khi đi quyên tiền, cùng với tiền cho thuê ký túc xá
Hội võ đạo chưa bao giờ giàu có như vậy
5 tỷ tài chính
Lúc Trương Ngữ đương nhiệm, dè sẻn cả năm trời, tiền dư của hội võ đạo cũng không tới 300 triệu
Bây giờ hội võ đạo nhiều tiền lắm của, số tiền quyên góp được, nhà trường cũng không nói muốn lấy đi
Chuyện mở rộng sản xuất nội bộ của Ma Võ cũng cần tiền, nhưng nhà trường không đào tiền từ hội võ đạo, trường học cũng có khoản chi cho việc này
Có thể nói, Phương Bình muốn dùng 5 tỷ này như thế nào cũng được, tất cả chi tiêu đều nghe theo Phương Bình, hai vị hiệu trưởng hiệu phó đều chỉ nhìn chứ không nói, trừ phi Phương Bình tham ô lấy tiền bỏ túi
Thế mà Phương Bình lại còn khóc than
Phương Bình không thèm để ý anh ấy, khẽ ấn tay nói: "Đừng nói nhảm nữa, ngồi xuống nói chuyện lần trước tiếp nào
Gần đây em bận quá, cũng không có thời gian hỏi kỹ, chuyện địa quật rốt cuộc như thế nào
"Vậy chuyện chia hoa hồng cho anh..
"Anh mà còn nói nhảm nữa, em trừ luôn 200 điểm thưởng mỗi tháng của anh đó
Tần Phượng Thanh tức giận xanh mặt, cắn răng nói: "Cậu điên rồi hả, đừng để cho anh có cơ hội..
"Anh dọa em thì có ích gì
Nếu dọa mà được, em sớm đã là hiệu trưởng rồi
Phương Bình khinh bỉ một câu, cái ông Tần Phượng Thanh này, cấp bốn sơ kỳ mà dám khiêu khích võ giả cao hơn ổng một kỳ như mình, gan mật dạo này béo thế không biết
"Anh đã dựng bốn cây cầu thiên địa rồi
Tần Phượng Thanh sâu kín nói một câu, lộ rõ sự uy hiếp
"Có tác dụng gì không
Phương Bình lại xem thường, gần đây cậu tiến bộ quá nhanh nên cố ý thả chậm tiến độ mà thôi, nếu không thì đã rèn xong trái tim rồi
"Hừ..
Thở ra một hơi, Tần Phượng Thanh triệt để từ bỏ đề tài này, Phương Bình không phải Trương Ngữ
Cái thằng nhóc phi võ giả ngày đó ở trước cổng trường bây giờ đã vượt qua mình rồi, tìm cớ khiêu khích đúng là không hẳn có tác dụng gì
"Vậy không nói chuyện này nữa
Tần Phượng Thanh quay lại chuyện địa quật, khẽ nói: "Thực ra lần trước cùng Vương Kim Dương đi địa quật đã phát hiện được, nhưng cha nội Vương Kim Dương kia quá xấu xa, lúc nào cũng chiến phần lớn hơn, anh chẳng muốn hợp tác với anh ta nữa, lúc đó anh chỉ mới là cấp ba..
Phương Bình ngắt lời nói: "Bỏ qua râu ria, đi thẳng vào vấn đề đi nào
Tần Phượng Thanh không nói gì, tiếp tục nói: "Cách thành Hy Vọng chừng 300 dăm về hướng Tây Bắc, nơi đó có một ngọn núi..
"Trong ngọn núi có một ngôi miếu
"Ồ, cậu cũng biết
Tần Phượng Thanh sửng sốt
Phương Bình cũng sửng sốt
Ôi đệt, mình chỉ nói chơi như thế, anh đùa em à
Tần Phượng Thanh hơi nghi ngờ nhìn cậu, chậm rãi nói: "Cũng không hẳn là miếu, cũng chưa từng thấy địa quật có hòa thượng
Ngược lại, đó là một toà kiến trúc rất hùng vĩ, lúc đó anh nhìn thoáng qua, cậu đoán xem anh thấy gì
"Mỏ năng lượng à
"Ngớ ngẩn, mỏ năng lượng anh dám đi không
Tất nhiên sẽ có sinh vật cao cấp, muốn chết cũng không cần tìm chết ngu như thế
Tần Phượng Thanh mắng một câu, không cho Phương Bình cơ hội chửi mình, nhanh chóng nói: "Hình như là vườn thuốc
"Hình như là sao anh
"Thì là hình như chứ gì nữa
Anh nhìn có rõ đâu, lúc đó sau lưng còn bị người truy sát..
"Thế chẳng phải bị người khác cuỗm rồi à, anh nhìn thấy, người khác đương nhiên cũng nhìn thấy
"Phí lời, người truy sát tụi anh lúc đó đã bị bọn anh mài chết rồi
"Vậy sao sau đó anh không đi
Tần Phượng Thanh lắc đầu nói: "Không đi được, tình hình sau đó không quá ổn định
Quân đội thành Thiên Môn lúc đó tuần tra ở bên kia, tụi anh cũng không tiện đi sâu vào
Sau đó nữa, đại chiến bùng nổ, cũng không có cơ hội đi
Phương Bình nhíu mày nói: "Chỉ vì một lần anh nhìn thoáng qua mà anh muốn em theo anh đi mạo hiểm
Nếu như đó không phải là vườn thuốc mà là vườn rau thì làm sao bây giờ
Hơn nữa, ở nơi núi rừng thâm sâu trong địa quật có một kiến trúc hùng vĩ như vậy, lẽ nào bên trong không có cường giả ư
Núi rừng thâm sâu ở địa quật cũng chẳng phải nơi tốt lành gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Thứ nhất, lúc đó bọn anh đi ngang qua, nếu như có cường giả địa quật, vì sao không xuất hiện đánh giết bọn anh
Tần Phượng Thanh không chút hoang mang nói: "Thứ hai, vườn rau hay là vườn thuốc, cậu tưởng anh ngốc hay sao mà không phân biệt được
"Thứ ba, địa quật ở đâu mà không nguy hiểm, so với việc đi tìm kiếm lung tung không có mục tiêu, có mục tiêu như thế này an toàn thuận tiện hơn nhiều
"Thứ tư, Tần Phượng Thanh này không có những năng lực khác, nhưng bản lĩnh tầm bảo là số một nhé
Đá năng lượng người ta giấu trong thôn còn bị anh phát hiện được, thế mà thằng cha Vương Kim Dương khốn kiếp kia còn chẳng thèm trả phí tình báo cho anh
"..
Không thể không nói, Phương Bình thật rất khâm phục Tần Phượng Thanh
Những võ giả sơ cấp các ở địa quật còn chẳng thể đi ra khỏi bán kính 50 dặm cách thành Hy Vọng
Còn ông này chạy ngược chạy xuôi ở địa quật, đi sâu vào mấy trăm dặm, chạy còn xa hơn cả võ giả trung cấp nữa
Then chốt là - anh ta còn sống
Mẹ nó, bản lĩnh này thật không tầm thường chút nào
Trước đó Tần Phượng Thanh không phải là võ giả cấp bốn, nhưng lại có thể chạy vòng ra sau thành Thiên Môn, Phương Bình thật sự khâm phục, bản lĩnh giữ mạng quả nhiên không bình thường, mình có thể chạy nhanh hơn anh ấy sao
Tần Phượng Thanh không quan tâm cậu nghĩ gì, tiếp tục thao thao bất tuyệt: "Tóm lại, đáng để mạo hiểm, nếu như có thể ôm một vườn thuốc về, vậy thì phát tài rồi
Hơn nữa, anh nói cậu biết, cường giả cao cấp thực ra cũng không quá quan tâm đến thuốc, cũng cũng không trồng dược liệu..
"Khoan đã, địa quật võ giả trồng dược liệu
Phương Bình chợt phát hiện một vấn đề nghiêm trọng, trầm giọng nói: "Con đường tu luyện của võ giả địa quật không giống với chúng ta, bọn họ không cần dùng thuốc tu luyện, trồng dược liệu làm gì
Phần lớn dược liệu nhân loại tìm được thực ra đều là ở vùng dã ngoại
Địa quật võ giả, không cần thuốc
Tần Phượng Thanh bĩu môi nói: "Ít thấy thì lạ nhiều, võ giả địa quật chỉ không dựa vào thuốc để tu luyện chứ không nói bọn họ không ăn dược liệu
Dược liệu cũng chứa nhiều hạt năng lượng, cậu cho rằng bọn họ tu luyện nhất định phải dùng đá năng lượng hay sao
Có ngu hay không hả
Một số dược liệu nếu được trồng trọt tốt, năng lượng ẩn chứa không thấp hơn đá năng lượng đâu
Võ giả địa quật ăn dược liệu, yêu thú cũng ăn
Cậu không thấy chẳng qua là vì không ai mang dược liệu ra chiến trường thôi
Thực ra, có những lúc có thể gặp phải, đôi khi giết chết võ giả địa quật cũng có thể thu được những thiên tài địa bảo này
Cơ mà cậu đừng có ngắt lời nữa có được không, ý anh là, võ giả cao cấp không cần những thứ này
Đối tượng cần những thứ này chỉ có võ giả sơ-trung cấp thôi, hiểu ý anh không
"Ý anh là, chủ nhân vườn thuốc này cho dù còn sống thì cùng lắm là võ giả trung cấp thôi phải không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Đúng, cũng không quá ngốc
Tần Phượng Thanh đắc ý vô cùng, tư duy logic của anh đây siêu mạnh nhé, xu lợi tránh hại cũng là bản lĩnh, nếu không đã chết sớm rồi
Nếu thật sự là nơi ở của cường giả cao cấp, anh ta cũng sẽ không đi, cao cấp giết trung cấp như giết gà, là chuyện vô cùng đơn giản
Nhưng chỉ cần không phải là cường giả cao cấp, anh ta và Phương Bình vẫn có hy vọng chạy trốn, dù là võ giả cấp sáu cũng có hy vọng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nói xong, Tần Phượng Thanh lại vui sướng hài lòng nói: "Đặc biệt là hiện tại, giá thu mua dược liệu binh khí của Ma Võ đều tăng, càng có nhiều điểm thưởng, lần này, nếu như có thu hoạch, anh có thể không lo lắng mà trực tiếp tu luyện đến đỉnh cấp sáu rồi…”
Nghĩ đi nghĩ lại, Tần Phượng Thanh sắp chảy nước miếng rồi
Thời cơ này quá tốt rồi
Bời vì trước đó cung cấp cho công ty dược phẩm, thực ra bọn họ đều đang ép giá, nên giá mua không quá cao
Bây giờ, Ma Võ tự sản xuất, vốn là tăng phúc lợi cho học viên, nên giá thu mua trực tiếp tăng lên gấp đôi
Hầu như là lấy giá nguyên liệu để đổi thành phẩm
Cứ như vậy, thu hoạch tương tự nhưng thu nhập gấp đôi, Phương Bình không tìm Tần Phượng Thanh, Tần Phượng Thanh cũng phải hối thúc cậu rồi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.