Chương 677: Tần Phượng Thanh, Anh Bị Cắm Sừng Kìa (2)
"Ai đánh ai
"Hai trường học đánh nhau chứ ai
Tần Phượng Thanh bắt đầu buôn dưa lê, miệng loa loa nói: "Hoa Sư và Học viện nữ sinh Ma Đô đều ở Ma Đô, hai trường cũng không xa nhau lắm, thế mà ngày hôm qua Hoa Sư đánh hơi bị hung hăng luôn
Hội trưởng Hoa Sư đánh… đánh nhỏ Chu Lão Hổ kia…"
"Chu Lão Hổ
"Chính là con cọp cái Chu Kỳ Nguyệt, hội trưởng hội võ đạo Học viện nữ sinh Ma Đô đó, ngày hôm qua bị người đánh nổ áo..
Lúc Tần Phượng Thanh nói đến đây, cậu ta nhếch miệng cười như điên nói: "Trời ơi, cậu không biết chứ, kích thích lắm, cọp cái cũng không có giáp da như chúng ta, nổ áo ngoài, mặc áo lót đánh, ha ha ha… Trời ơi, mắc cười chết mất
Cuối cùng, tên Hoa Sư kia còn chuẩn bị đánh nổ luôn áo trong của nhỏ, nhỏ cọp cái đó tức điên lên, cuối cùng tự chịu thua
Kết quả, chuyện này vừa truyền ra, Học viện nữ sinh Ma Đô người không phục, hơn trăm nữ sinh giết tới Hoa Sư, mắng Hoa Sư đê tiện
Hoa Sư bên này dùng lời của cậu để phản bác, nói võ giả không phân biệt nam nữ, rốt cuộc mắng nhau rồi đánh nhau luôn, các đạo sư ra mặt mới dàn xếp được đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phương Bình đen mặt nói: "Hoa Sư tốt nhất chớ vào top 10, em không có đánh nổ quần áo của nữ võ giả, em không vác tội danh này đâu
Đùa à, mình mà đổ đống vỏ này, sau này thật sự mang danh hèn mọn rồi
Cậu đánh nữ võ giả cũng chỉ là công kích trên người mà thôi, chứ không hề công kích nổ quần áo
Hội trưởng Hoa Sư đánh nổ áo ngoài thì thôi, còn muốn đánh nổ cả áo lót, đúng là đồ hèn, Phương Bình nhất quyết không đổ vỏ cho hắn
Tần Phượng Thanh có vẻ hả hê, nói: "Chuyện này cậu không quyết định được đâu
Bây giờ hở một chút là Hoa Sư lại bảo Phương Bình nói cái này, Phương Bình nói cái kia, thanh danh của cậu coi bộ thúi rồi
Phương Bình xem thường nói: "Thế cũng phải có người tin mới được, danh tiếng của em bây giờ dù sao cũng tốt hơn anh
Nhưng mà em ghi sổ chuyện này rồi, Hoa Sư tốt nhất đừng để em có cơ hội
Còn anh nữa, bây giờ quan hệ giữa Chu Kỳ Nguyệt và anh cũng không tầm thường, người ta bị người khác đánh thành như vậy, anh còn cười được
Sắc mặt Tần Phượng Thanh tan vỡ, không biết nói gì: "Anh với nhỏ có quan hệ gì, cậu đừng nói bừa
"Em không nói lung tung
Phương Bình nghiêm mặt nói: "Yêu bao nhiêu hận bấy nhiêu, anh đừng thấy Chu Kỳ Nguyệt gặp anh là chửi mắng, em thấy trong mắt nhỏ chất chứa sùng bái và yêu thương, chắc nhỏ để ý anh rồi
Bây giờ bạn gái anh bị người khác đánh nổ áo ngoài, anh không thấy nhục nhã thì thôi, còn cảm thấy vinh hạnh vui vẻ, Tần Phượng Thanh, em nhìn lầm anh rồi
Sắc mặt Tần Phượng Thanh khó coi, cắn răng nói: "Bớt nói nhảm, anh với nhỏ không quen…"
"Thật không quen à
Anh đừng quên, lúc trước anh kém chút hại chết bọn họ, theo lý thuyết, đây là thù lớn
Kẻ thù gặp nhau, trăm phần trăm muốn báo thù, nhưng mà nhỏ có báo thù không
Thực lực không bằng anh, vậy thì càng phải tránh né anh chứ
Nhưng hai người thì sao, hai người gặp phải nhau bao nhiêu lần rồi
Mỗi lần gặp, nhỏ đều mắng anh, đó cũng là muốn gây sự chú ý, biểu thị yêu thương
Bây giờ hay rồi, hôm qua anh lại cười vui vẻ như vậy, nếu như Chu Kỳ Nguyệt nhìn thấy, e là lòng như tro nguội, ngày hôm nay anh không gặp nhỏ phải không
Sắc mặt lại biến, hình như… hình như không gặp thật
"Ôi trời ơi, bị đánh nổ áo trước mặt người khác, kết quả, người mình thích còn ở bên cạnh nhìn vui vẻ, đổi lại là ai cũng đau lòng chết mất
Tần Phượng Thanh, đàn ông đàn ang như anh quả là khiến đàn bà phụ nữ đau lòng
Sắc mặt Tần Phượng Thanh triệt để đen thui, rầu rĩ nói: "Nổ áo mà thôi, cũng có gì đâu, lúc võ giả tu luyện vốn mặc không nhiều, cũng không… cũng không nổ hết áo…"
"Nói như vậy là anh không hề quan tâm rồi
Đổi lại là em, em đã sớm đánh cho Hoa Sư không còn manh áo, chuyện như vậy mà anh chịu được, chứ em là không được rồi đó
Anh thích sừng, em thì không…"
"Sừng
"Bị cắm sừng ấy
Tần Phượng Thanh hơi hoảng hốt, gì mà tới mức này
Ủa, mình và Chu Kỳ Nguyệt thật sự đâu có quen nhau
Sao tự nhiên mình bị cắm sừng rồi
Hơn nữa, cho dù là quen nhau thật, thì mỹ nữ mặc bikini ở ngoài biển và ở hồ bơi cả tá, nếu nói như vậy, chẳng lẽ người yêu của bọn họ cũng bị cắm sừng rồi
Giọng Phương Bình trầm trọng sâu xa nói: "Tần Phượng Thanh, chúng ta không giống với người khác, võ giả, đặc biệt là nữ võ giả, thực ra đều khá truyền thống
Bây giờ ở trước mặt mọi người phải chịu khuất nhục như vậy, nếu như Chu Kỳ Nguyệt nghĩ không thông, vậy thì coi như anh mưu sát nhỏ, anh quá tàn nhẫn rồi
"Không đến nỗi chứ
"Có chứ sao không, quá liên quan nữa là đằng khác
Tần Phượng Thanh, anh thật quá tàn nhẫn
"Anh..
Anh chỉ nhìn thôi, có phải do anh làm đâu..
"Người khác nhìn không nói, anh là ai
Là người yêu của Chu Kỳ Nguyệt, anh cũng đứng nhìn, rắm cũng không dám thả, thế là sao hả
"Người yêu..
Tần Phượng Thanh lại mờ mịt, ơ, anh với nhỏ có quen nhau đâu
"Vậy..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vậy anh đi an ủi nhỏ
Nhưng mà..
nhưng anh không biết nói thế nào..
"Biện pháp tốt nhất, chính là báo thù rửa hận cho nhỏ, con gái ấy mà, yêu thích anh hùng, anh báo thù cho nhỏ, nhỏ dĩ nhiên sẽ không hận anh nữa rồi
"Báo thù
"Đúng, chờ trận đấu giữa Hoa Sư và Bắc Cương kết thúc, anh không cần nói nhiều, đánh bầm dập hội trưởng của Hoa Sư, không chừa cho cậu cả mảnh vải che thân, có vậy mới là nam nhân chứ
"Như vậy không được đâu..
"Vậy thì chừa cho cậu ta cái quần lót
Phương Bình nghiến răng nghiến lợi nói, mấy thằng bên Hoa Sư, không muốn sống nữa rồi, dám bắt mình đổ vỏ
"Vậy nếu như..
"Anh có phải đàn ông hay không
Quên đi, anh không chịu làm thì thôi, trông trước trông sau, loại đàn ông con trai như anh là khó tin cậy nhất, anh chuẩn bị sau này sống độc thân cả đời đi
Tần Phượng Thanh rơi vào trầm tư, thật phải làm như thế sao
Hình như..
Không hay cho lắm
..
Nhà thi đấu Kinh Võ
Rất nhiều người đến xem trận chung kết nhánh thua
Nhưng cường giả Tông sư ở lầu hai lại ít đi vài người
Ngoại trừ ngày đầu tiên còn đông một chút, mấy ngày sau, một số Tông sư đã rời đi
Sau khi Tây Sơn Võ Đại bị loại, hiệu trưởng Phùng cũng rời khỏi Kinh Đô
Phương Bình lại đi lên lầu hai, lúc này cậu không cần kiêng dè chút nào rồi
…
Trên lầu hai, Tần Phượng Thanh còn đang hoảng hốt
Cũng dịp này, ở trên lầu hai, Học viện nữ sinh Ma Đô - Chu Kỳ Nguyệt cũng có mặt
Lúc này, Chu Kỳ Nguyệt đang lạnh lùng nhìn chằm chằm sàn đấu dưới lầu, cũng không chào hỏi Tần Phượng Thanh
Trên thực tế, song phương vốn không quen, cũng không cần phải chào hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phương Bình thấy thế, chọt khuỷu tay vào Tần Phượng Thanh, nhỏ giọng đến mức không ai nghe thấy, nói: "Nhìn đi, người ta không thèm để ý anh nữa rồi
Tần Phượng Thanh nghe vậy ngẩng đầu nhìn Chu Kỳ Nguyệt một cái, nhưng Chu Kỳ Nguyệt lại đang chằm chằm dưới lầu, không nhìn cậu ta
"Đau lòng rồi
Phương Bình lắc đầu, khẽ thở dài: "Tần Phượng Thanh, anh thật sự nghĩ mình đẹp trai vô địch vô trụ, được nhiều người ưu ái yêu mến chắc
Khó khăn lắm mới có một cô nàng thích anh, thế mà anh lại đối xử với nhỏ như vậy…"
Tần Phượng Thanh không hé răng
"Mà thôi đi, coi như chuyện này chưa từng xảy ra đi, dù sao nếu muốn đánh nhau, chưa chắc anh là đối thủ của người ta
"Bớt khiêu khích đi nha
Tần Phượng Thanh hừ lạnh nói: "Hắn ta chỉ mới là cấp bốn trung kỳ, anh đây có thể một đao chém chết hắn
Phương Bình: "Vậy anh còn do dự cái gì
"Cậu lừa anh
Tần Phượng Thanh lúc này đặc biệt tỉnh táo, anh mày không ngu như Đại Sư Tử nhé
Phương Bình liếc hắn một cái, cười nhạt nói: "Anh cho là vậy thì cứ nghĩ vậy đi
Có phải anh nghi ngờ em nói xạo, Chu Kỳ Nguyệt căn bản không thích anh chứ gì
"Phí lời, anh chẳng cảm nhận được chút yêu thương nào, cậu đang bịa chuyện gạt anh
"Anh hẹn hò bao giờ chưa
Tần Phượng Thanh hơi đỏ mặt, thua người không thua trận, cậu ta nói: "Đương nhiên
"Vậy anh có biết, phụ nữ khi thích một người sẽ có gì khác thường không
Tần Phượng Thanh bĩu môi nói: "Nói cho cậu làm gì, cậu vẫn chỉ là một thằng nhóc, có nói cậu cũng không hiểu
Phương Bình nhẹ giọng nói: "Nhưng ít nhất em biết một điều, nói xấu người nhỏ thích, nhỏ chắc chắn không vui
Nói xong, Phương Bình thấp giọng nói: "Bây giờ em lớn tiếng mắng anh, anh đoán xem Chu Kỳ Nguyệt có nổi điên với em không
"Làm sao có thể..
"Vậy chúng ta cược nhé
Tần Phượng Thanh lần này hơi hoài nghi, nhìn cậu nói: "Cậu muốn mắng anh đúng không
"Vô nghĩa, em mắng anh mà cần phải tìm cơ hội à
"Anh không tin
Phương Bình cũng mặc kệ cậu ta, bỗng nhiên quát lên: "Tần Phượng Thanh, anh là cái đồ óc heo, ngớ ngẩn, đồ ngốc