Toàn Cầu Cao Võ

Chương 769: Mỗi Người Đều Có Chuyện Cũ




Chương 769: Mỗi Người Đều Có Chuyện Cũ
Một số cường giả nhân loại cũng có thú cưỡi
Chuyện này Phương Bình từng nghe có người đề cập tới, nhưng bình thường chỉ cấp chín mới có, hơn nữa, số lượng không nhiều
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một số người săn giết yêu thú chính là những người này
Những năm gần đây, nhân loại cũng tích lũy một số hàng, võ giả có thần binh không nhiều, nhưng cũng không quá ít
Cấp chín hầu như sẽ có, cấp tám thì không hẳn, cấp bảy phải xem tiền tài và may mắn thế nào
Lão Lý nghe vậy cười nói: "Phải, rất quý giá, Phương Bình, suy tính một chút, làm cho ta một thanh kiếm thần binh, sao hả
Lão Lý cảm thấy hắn không hẳn có thể mua được, quá nghèo
Nhưng Phương Bình có tiền
Lại còn là nhà giàu đích thực
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không nói đến những phương diện khác, chỉ riêng đá năng lượng, tinh hoa sinh mệnh, đây đều là thứ có giá trị cao
Nếu có nhiều tinh hoa sinh mệnh, trực tiếp dùng để đổi một thanh thần binh là được rồi
Phương Bình tối sầm mặt, không lên tiếng, lão Lý già này bây giờ cũng đang để ý tiền bạc của hắn, không biết đỏ mặt xấu hổ sao
"Phương Bình, suy nghĩ một chút, nếu như ta có thần binh, ta sẽ diệt cấp bảy như diệt gà, cấp tám nói không chừng cũng chơi được chứ đừng đùa, cấp chín thì…"
À, thôi được rồi, lão Lý cảm thấy không thể chém gió quá lố, chém quá lố, Phương Bình thật sự chọc ghẹo đến vài tên cấp chín, chắc hắn sẽ vỡ tim mà ngã xuống mất
Đây không phải là chuyện không thể, độ khả thi vẫn khá lớn
"Không có tiền
Phương Bình mặc kệ hắn, lại hỏi: "À, mấy vị Tông sư của Ma Võ có thần binh không
"Đều không có
Lão Lý lắc đầu, nghèo kiết xác, lấy đâu ra thần binh
Dù Ngô Khuê Sơn là hiệu trưởng, nhưng làm hiệu trưởng không có nghĩa là có tiền, hiệu trưởng cũng rất nghèo
Cứ nhìn vào mấy vị Tông sư lần này vào thì biết, cấp chín trở xuống, chỉ có mỗi Chu Chính Dương có thần binh
Vì sao
Vì người ta có tiền
Trung tâm đào tạo võ Chính Dương có chi nhánh trên toàn Nam Giang và mở rộng toàn quốc
Tính tổng cộng, hẳn có thể có hơn 100 trung tâm đào tạo trên khắp các nơi
Một trung tâm đào tạo võ, một năm thu nhập chục triệu không khó, hằng năm doanh thu một tỷ
Trung tâm đào tạo võ Chính Dương đã hoạt động được nhiều năm, không dám nói Chu Chính Dương có 10 tỷ, nhưng vài tỷ chắc chắn có, những người khác không hẳn có thể giàu như hắn
Huống hồ, Chu Chính Dương cũng sẽ vào địa quật săn bắn
Nói tới thần binh, Phương Bình nghĩ đến Chu Chính Dương, trong số các Tông sư cấp bảy, hình như chỉ có một mình Chu Chính Dương có thần binh
Phương Bình được biết một vài tình huống của trận đại chiến giữa các Tông sư, Vương Kim Dương thì rời đi từ rất sớm, mấy ngày nay vẫn chạy trốn truy sát, không biết tình huống cụ thể thế nào
Từ lúc gặp mặt đến giờ, hắn cũng chưa kịp hỏi thăm
Hiện tại, Phương Bình đề cập tới chuyện thần binh, Vương Kim Dương bỗng nhiên hỏi: "Thầy Lý, đại chiến ngày đó của các vị Tông sư, tình huống bây giờ ra sao rồi ạ
Lão Lý bỗng dưng ngậm miệng không nói
Phương Bình đúng là không để ý, nhỏ giọng nói: "Những người khác ta không biết, Giám đốc Chu chết trận rồi
Lúc hắn rời đi, Chu Chính Dương đã tự bạo rồi
"Chết… trận rồi
Ánh mắt Vương Kim Dương lập tức ảm đạm
Mọi người đều đồn rằng, sau lưng Vương Kim Dương là một vị Tông sư, cũng không phải là hiệu trưởng Nam Võ
Đó không phải lời đồn
Mà là sự thật
Mà vị tông sư kia, không phải ai khác, chính là Chu Chính Dương
Thực ra đây cũng không phải là bí mật gì
Khi Vương Kim Dương vào cấp một, hắn rất thiếu tiền, nhiệm vụ ở Nam Giang lại không nhiều, vì kiếm tiền, hắn đã đến trung tâm đào tạo võ làm đạo sư hỗ trợ, đây là phương cách kiếm tiền khá ổn
Mà trung tâm dạy võ lớn nhất Nam Giang chính là trung tâm Chính Dương
Trong lúc công tác ở đó, cũng không có gì ngoài việc một già một trẻ xem trọng lẫn nhau
Chu Chính Dương cảm thấy hắn là nhân tài có thể đào tạo được, chỉ điểm thêm vài câu
Cũng không phải quá mức chăm sóc, Tông sư thực ra sẽ không cố ý chăm sóc các thiên tài đó
Dù Phương Bình là thiên tài ở Ma Võ, thực ra hắn cũng không được chăm sóc đặc biệt hơn mọi người là bao
Cái gì nên cho sẽ cho, không được cho thì phải tự tranh thủ giành lấy
Thiên tài sở dĩ là thiên tài không phải là vì không làm mà hưởng, mà là trong cùng một điều kiện, bọn họ có thể thu được nhiều hơn mọi người
Nhưng chuyện Chu Chính Dương xem trọng Vương Kim Dương là thật, bất kể là khi Vương Kim Dương đi xuống Nam khiêu chiến, hay lên Bắc đi con đường vô địch, Chu Chính Dương đều ra mặt, giúp hắn giảm bớt được nhiều áp lực
Một vị cường giả đỉnh cấp bảy, cầm thần binh trong tay, thậm chí sức ảnh hưởng cũng không yếu hơn cấp tám phổ thông là bao
Nếu không, một thân một mình hiệu trưởng Nam Võ không hẳn có thể làm chỗ dựa để hắn thuận lợi lên Bắc khiêu chiến vô địch cùng cấp
Con đường vô địch có rất nhiều người đang đi
Nhưng những người bước lên con đường vô địch này, nếu cẩn thận quan sát, ngươi sẽ phát hiện, sau lưng bọn họ đều có cường giả chống lưng
Không có cường giả chống lưng, ngươi muốn đánh ai là đánh
Ngươi muốn khiến ai mất thể diện là có thể làm được sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngươi muốn khiêu chiến cùng cấp, người khác nhất định phải đồng ý đối chiến với ngươi
Một võ giả sơ cấp mà thôi, lấy đâu ra năng lực mà làm như vậy
Chu Chính Dương cũng không phải là đạo sư của Vương Kim Dương, cũng không phải người thân, chỉ có thể miễn cưỡng xem là bạn già, là cường giả thế hệ trước chăm sóc và xem trọng hậu bối
Dù là như vậy, khi nghe tin Chu Chính Dương chết trận, Vương Kim Dương vẫn rất đau đớn
Chết rồi
Đạo sư của mình bị lưu lạc ở dưới địa quật, cửu tử nhất sinh
Trưởng bối có mối quan hệ tốt với mình cũng bỏ mạng tại địa quật
Hiệu trưởng thì sao
Tổng đốc thế nào
Nam Giang chỉ có mấy đại Tông sư, những người khác ra sao rồi
Đây chính là nỗi khốn khổ của người yếu sao
Đuôi mắt chợt bắt xuất hiện bóng dáng Phương Bình, lúc này, Vương Kim Dương bỗng nhiên hơi đố kị và ước ao rồi
Hắn cũng không biết rốt cuộc mình đang hâm mộ, đố kị cái gì
Nhưng trong lòng lại khó chịu nói không nên lời
Đạo sư của ta không rõ sống chết, bạn già trưởng bối táng thân địa quật, thế mà ta lại không thể làm gì..
"Phải trở nên mạnh mẽ
"Ta còn chưa đủ mạnh
Không có giây phút nào Vương Kim Dương có khát vọng trở nên mạnh mẽ hơn lúc này
Nếu ta là Tông sư, nếu ta là cấp tám, cấp chín, vậy thì ngày đó đạo sư đã không bị kẹt lại ở địa quật, Giám đốc Chu cũng sẽ không chết trận ở địa quật…
Lúc này đây, Vương Kim Dương trầm mặc không nói, giống như núi lửa sắp bộc phát
Cảm nhận được bầu không khí có gì đó không đúng, Phương Bình cũng không nói nữa
Tuy hắn cũng là người Nam Giang, nhưng con đường võ đạo của hắn bắt đầu và gắn liền với Ma Đô
Các cường giả mà hắn giao thiệp đều ở Ma Đô
Lý Trường Sinh, Lữ Phượng Nhu, những người này đều còn sống
Tâm tình Vương Kim Dương thay đổi khiến hắn hiểu rõ, có thể Chu Chính Dương và Vương Kim Dương có mối quan hệ, cụ thể ra sao, hắn sẽ không hỏi
Ngày đó, khi lão Lý kém chút chết trận ngay trước mắt, hắn cũng khó chịu
Một võ giả xa lạ chết trận sẽ khiến ngươi kính nể, khiến người đồng cảm, thương cảm, nhưng ít đi vài phần cảm động và bi thương
Khi võ giả ngươi quen biết, hoặc người thân chết trận ở địa quật, ngươi sẽ không cảm thấy kính nể, chỉ có nỗi bi ai nặng nề chiếm trọn tâm trí
..
Từ lúc Vương Kim Dương im lặng không nói, những người khác cũng không mở miệng trao đổi gì nữa
Tần Phượng Thanh lanh chanh nhiều chuyện vẫn là gương mặt với thái độ cà lơ phất phơ ấy, giống như chẳng thèm quan tâm để ý điều này, nhưng trong đầu hắn lại lóe lên từng cảnh tượng
Bi thương, chỉ thuộc về người yếu
Tần Phượng Thanh không muốn làm người yếu, không muốn cứ mãi đau khổ bi thương
Rất lâu về trước, cha của hắn chết trận ở địa quật, mẹ hắn lấy nước mắt rửa mặt rất nhiều năm
Sau này khi lớn lên, vào Ma Võ, hắn cảm nhận được càng nhiều bi thương và bất đắc dĩ
Bước vào địa quật, đội trưởng hy sinh, đồng đội bỏ mạng
Mãi đến sau này, thầy của cha hắn, cũng được xem là thầy của hắn, ông già kia cũng hy sinh rồi
Khó khăn ngăn trở, đau thương, bất đắc dĩ,..
càng làm Tần Phượng Thanh rõ ràng, tất cả những thứ này đều là vì hắn quá yếu
Cho nên, hắn muốn trở nên mạnh mẽ
Dùng tất cả thủ đoạn để trở nên mạnh mẽ

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.