Toàn Cầu Cao Võ

Chương 781: Ở Địa Quật, Diệt Địch Rất Dễ




Chương 781: Ở Địa Quật, Diệt Địch Rất Dễ (2)
Lúc này, lão Lý cũng đã đáp xuống, không tiếp tục khoe khoang nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thấy mọi người nhìn hắn, lão Lý lạnh nhạt nói: "Nhìn ta làm gì
"Ngươi..
Ngươi thật cấp tám rồi
Trong số mọi người ở đây, có vài người không dám tin vào mắt mình
Lão Lý chỉ cười không nói, ông đây là cấp tám hàng giả, lẽ nào sẽ nói cho ngươi biết
Hù chết ngươi
Mặc kệ thật giả thế nào, đã có kim thân, ngươi tin cũng được, không tin cũng chẳng sao
Nghĩ thì nghĩ như thế, trong lòng lão Lý lại hơi nôn nóng, phải nhanh chóng lên cấp tám thật mới được, bây giờ giả mạo như này mãi cũng không được
Trong lúc mấy vị Tông sư nói chuyện, Phương Bình cũng không quấy rầy, hắn đi đến một bên hội họp với nhóm người Ma Võ
Đường Phong và La Nhất Xuyên còn chưa kịp mở miệng, Trần Vân Hi đã khàn khàn nhỏ giọng hỏi: "Phương Bình, ngươi không sao chứ
Phương Bình nhìn cô một cái, cười khan vài tiếng, ho nhẹ nói: "Ta sao có thể xảy ra chuyện được
Lần này ở địa, ta kém chút nữa đã nổ chết cường giả cấp chín, bị hơn 10 vị võ giả cấp bảy cấp tám truy sát nhưng ta vẫn bình yên vô sự
Nếu không phải do tình thế không cho phép, lần này ta có thể gom về mấy chục ngàn ký đá năng lượng đấy
Đáng tiếc, lúc đó bị hai vị cấp chín truy sát, cũng không thể mang đi nhiều, lần này chỉ mang được một ít đá như thế này về thôi…"
Nói xong, Phương Bình ném túi da thú xuống, mở miệng túi, để lộ ra vô số đá năng lượng
Đường Phong vừa định mở miệng trách mắng hắn, chớp mắt ngậm miệng
Chuyện gì đang xảy ra
Hình như có gì đó hơi sai sai, ngươi nói ngươi bị hai vị cấp chín truy sát á
Phương Bình không thèm nhìn túi da thú, cười nói: "Vân Hi, ngươi giữ trước giúp ta nhé, mang cái này về rất mệt
Đáng tiếc, thực sự đi trong vội vàng, nếu không, ta còn định sẽ mang thêm về…"
Trần Vân Hi yên lặng giúp hắn đóng kín túi da thú, ôm vào lòng
Tần Phượng Thanh ở bên cạnh nhìn trân trân không rời, đậu xanh, sao ngươi không để ta giữ cho ngươi chứ
Mắt thấy không có cơ hội chạm vào túi da thú, Tần Phượng Thanh cũng không tiếp tục nhìn nữa, hắn ho nhẹ một tiếng, nói: "Lần này ta cũng giết mấy trăm võ giả cấp năm cấp sáu, nếu không phải do Trấn thủ Ngô muốn chúng ta rời đi thì bọn ta có thể san bằng địa quật
Hai người này chém gió không biên giới, khiến tất cả mọi người bán tín bán nghi
Tần Phượng Thanh cũng không phí lời, vờ như vô tình để hở miệng túi, một huy hiệu cấp sáu rơi xuống
Nhìn đi, không lừa các ngươi chứ
Ta đây thật sự giết cấp sáu đấy
Đương nhiên, hắn sẽ không nói cho mọi người biết rằng, cái huy hiệu này là do mấy người kia không cần, nên hắn tiện tay nhặt về
Bất luận là hai vị cấp sáu ban đầu bị hai người bọn họ hợp lực tiêu diệt, hay là đám võ giả cấp sáu truy sát bọn họ, sau đó bị họ tiêu diệt, chỉ cần là huy hiệu những người khác không lấy, Tần Phượng Thanh đều tiện tay nhặt về, số lượng không ít
Sắc mặt mọi người lần lượt biến đổi, mấy người này xuống địa quật rốt cuộc đã làm gì vậy
Phương Bình vừa đi, vừa cười nói: "Đừng quấy rầy các vị Tông sư, chúng ta đi về trước, nói chung, lần này bọn ta ở địa quật hoành hành, máu chảy thành sông, tanh trôi vạn dặm, ta cũng tiện thể đột phá lên cấp năm rồi
Ở trong thành gần đường nối nhất, ta đã làm nổ một mỏ khoáng sản lượng tận mấy chục ngàn tấn, vụ nổ chôn vùi hết mấy chục ngàn võ giả địa quật
Nói thật, nếu không phải bọn ta phải đi về thì tòa thành bên kia đã bị san bằng rồi
Mọi người bán tín bán nghi, Đường Phong không nhịn được nói: "Khoan đừng nói chuyện của ngươi, chuyện của viện trường Lý là sao
Phương Bình cười nói: "Thực ra cũng đơn giản, chuyện ngày hôm đó là như thế này…"
Phương Bình thuật lại câu chuyện truyền kỳ của mình ngày đó, cuối cùng nói: "Hơi đáng tiếc một chút, lúc đó quá vội vàng, nếu không, cũng có thể trực tiếp lên cấp chín, địa quật quả nhiên có nhiều thứ tốt
Những người khác lại im lặng, Trần Vân Hi nhỏ giọng nói: "Vậy ngươi không bị thương chứ
"Không sao, cấp bảy cấp tám không đuổi kịp ta, còn hai tên cấp chính cũng bị ta dắt mũi đến chóng mặt, sao có thể thương tổn được ta
Tần Phượng Thanh ở bên cạnh nghe vậy, muốn nói lại thôi, bỏ đi, ta sẽ không vạch trần chuyện ngươi bị truy sát đến mức mảnh vải che thân cũng không còn
Bởi ai cũng như nhau cả, hắn cũng bị đuổi giết sát sao
Nếu đã sống sót trở về, đương nhiên không thể nói chuyện xấu hổ mất mặt
Lẽ nào lại đi nói với mọi người, bọn ta ở địa quật thực ra vẫn luôn chạy trốn
Khỏi phải nói, bị người khác đuổi giết thảm không thể tả
Chuyện đau sót như thế cứ nên để gió cuốn đi
..
Cùng lúc đó
Ở một góc khác, Lý Hàn Tùng cũng đang báo cáo tình huống
Lý Hàn Tùng vẫn luôn cảm khái, một lời khó nói, khổ sở kể lể: "Ở địa quật, bọn ta vẫn luôn bị người khác truy sát, ta phải chạy trốn liên tục ba ngày ba đêm đó thầy
Thầy à, người của các trường võ đại khác quả thật quá trâu bò…"
Hắn mếu máo như muốn khóc, trở về mặt đất được, chỉ muốn tìm người kể lể vài câu cho đỡ tủi thân
Phó Quốc Thịnh ngơ ngác, liếc nhìn nhóm người Phương Bình cách đó không xa, ăn mặc sạch sẽ, sĩ khí ngút trời, trò chuyện vui vẻ, cảm giác như bọn họ mới đi dạo về
Còn học sinh tinh anh trường mình sao lại thảm như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lý Hàn Tùng là võ giả cấp năm đó
Trong số mấy người trẻ tuổi, thực lực có lẽ không dám nói là mạnh nhất, nhưng Phương Bình và Vương Kim Dương cũng không đến mức mạnh hơn bao nhiêu chứ
Càng không cần nhắc đến Tần Phượng Thanh cấp bốn mạnh cỡ nào rồi
Lúc này, Phó Quốc Thịnh cảm thấy hơi mất mặt
Ngươi chừa lại chút mặt mũi cho trường chúng ta có được hay không hả
Lý Hàn Tùng tạm thời không cân nhắc nhiều như vậy, hắn vẫn còn đang kể khổ: "Thầy à, phương pháp dạy học của trường mình cần phải thay đổi một chút, ít nhất cũng nên dạy học sinh làm cách nào để đào hầm chạy trốn, che lấp khí tức, xóa dấu vết,..
khi bị người khác truy sát…"
Lời Lý Hàn Tùng nói, chính là tiếng lòng của hắn
Kỹ năng này thật sự rất có tác dụng
Nhưng lời này vào tai Phó Quốc Thịnh, khiến hắn càng nghe càng khó chịu, chỉ đành ráng gượng cười nói: "Chuyện này tính sau đi, Hàn Tùng à, lần này ngươi có thu hoạch được gì không
"Trở về, ta nhất định cố gắng tu luyện bộ pháp…"
Phó Quốc Thịnh không hỏi nữa, vị học viên thiên tài của Kinh Võ hôm nay sao cứ như bị ấm đầu, không tỉnh táo thì phải
Người khác đang kể công, khoe khoang chiến tích, ngươi đang làm gì
Học đào hầm
Học bộ pháp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lý Hàn Tùng thật sự khẩn thiết, lần này học được quá nhiều kinh nghiệm rồi
Ở địa quật, chạy trốn phải xếp hàng đầu, giết địch là thứ yếu
Giữ được mạng quan trọng hơn tất cả mọi thứ
Kinh Võ rất hiếm khi dạy những điều này
Học sinh Kinh Võ, một khi phải đến địa quật khác, khả năng sinh tồn e là sẽ kém hơn các học sinh trường khác
Theo Lý Hàn Tùng, đây là chuyện lớn, không phải chuyện nhỏ
Còn về chuyện kể công khoe chiến tích, có gì hay mà khoe
Bị đuổi giết liên tục ba ngày, hắn còn bị thương nhiều hơn cả Tần Phượng Thanh, cái này đáng khoe ư
Phó Quốc Thịnh thấy Lý Hàn Tùng hình như vẫn còn muốn nói nữa, sắc mặt hắn biến thành màu đen, không để ý đến hắn nữa
Sau một chuyến vào Nam Giang địa quật, vị thiên kiêu của Kinh Võ đã thay đổi rất nhiều, nhuệ khí hình như đã kém hơn trông thấy
..
Trong quân doanh lâm thời
Phương Bình kể lại tổng quát chuyến đi địa quật của mình, những chuyện được kể đương nhiên là chuyện vinh quang vẻ vang
Về việc trần chuồng đào hầm chạy trốn, bị đuổi giết đến mức trời cao không lối xuống đất không đường thì hắn chỉ kể sơ lược
Chủ yếu kể cho mọi người chuyện cây Liễu Yêu cấp chín to lớn vô cùng, sau bị mình nổ thành nên nổi điên nhưng lại không thể làm gì
"Tinh hoa năng lượng như sông như suối", "Đá năng lượng đầy đường"..
Những cụm từ này liên tục xuất hiện trong câu chuyện và lời kể của Phương Bình
Ban đầu mọi người còn bán tín bán nghi, đến lúc sau, ai cũng tin
Nếu chưa từng thấy, chưa từng làm, mọi người cảm thấy Phương Bình sẽ không thể mô tả chân thực như vậy
Đường Phong hơi thổn thức nói: "Không ngờ lần này ngươi lại trải qua nhiều chuyện như vậy
Phương Bình cười nói: "Thực ra cũng không có gì, nói đi nói lại, thực lực vẫn còn hơi yếu một chút, nếu không, ta có thể trực tiếp giết cấp chín rồi
Nói thật, ta vẫn muốn làm thịt cây Liễu Yêu kia, rồi trực tiếp mang về Ma Võ
Đáng tiếc, ta mới cấp năm

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.