Chương 1006.
Anh lớn hại em trai!
Lâm Gia Bảo, trong sảnh chính."Đại ca, bây giờ phải làm thế nào đây?
Ta cũng không muốn lấy ác nữ đó đâu!
Lý Tiêu Dao chỉ trong nháy mắt rơi vào thế hạ phong, bị Lâm Nguyệt Như hoàn toàn áp chế.
Cuối cùng đột nhiên hắn ta quát to một tiếng: "Tam Quyết Kiếm Khí!
Ngươi không tự tin về bản thân sao?
Nhưng lòng dạ của Lâm Thiên Nam rất sâu, cũng không thể hiện bao nhiêu vẻ giận dữ ra ngoài."
Lý Tiêu Dao vừa nghe được thế đã sốt hết cả lên: "Đại ca, cái này…"
Vì thế Lý Tiêu Dao, Lâm Nguyệt Như và Lưu Tấn Nguyên bị đuổi ra ngoài." Lý Tiêu Dao nôn nóng bảo.
Người ta mở luận võ kén rể cho con gái, ngươi vào góp vui làm gì?" Trong sân, Lâm Nguyệt Như hét lên một tiếng, bảo kiểm trong tay bị Lý Tiêu Dao đánh bay."
Lập tức, kiếm khí màu trắng tản ra từ trên bảo kiếm của Lý Tiêu Dao.
Lý Tiêu Dao coi thường con gái hắn ta tương đương với vả vào mặt hắn ta rồi.
Lần này Lâm Nguyệt Như chọn một thanh bảo kiếm thuận tay, sử dụng kiếm pháp của Lâm gia một cách nhuần nhuyễn, Lâm Thiên Nam nhìn mà hơi gật đầu, vô cùng hài lòng. chỉ nhìn một lần đã học được kiếm pháp của Lâm gia ta rồi sao?
Vừa rồi thua ngươi là do binh khí của ta không thuận tay thôi…" Vừa vào cửa, Lâm Thiên Nam đã đi thẳng vào vấn đề."Tiểu tử này…
Trần Nghiệp thấy thế, cùng Triệu Linh Nhi nhìn nhau mà cười."
Vì thế hai người đánh nhau trong phòng khách."Ác nữ, học kiếm pháp của ngươi thì không đánh ngươi…"
Lý Tiêu Dao là người thích thể diện, cũng là người kiêu ngạo tự phụ, đương nhiên không có khả năng nói ra loại lời không có tự tin này rồi. thế nào, còn muốn tiếp tục nữa không?
Vì không cho thiên tài này chạy khỏi Lâm gia, hắn ta dự định chơi xấu. bộ dáng thật sự rất ngầu…
Ngươi là cái thá gì?"
Lâm Thiên Nam nghĩ ngợi một chút rồi gật đầu đáp: "Cũng được.
Thấy Lâm Nguyệt Như không nói gì, Lý Tiêu Dao cười bảo Lâm Thiên Nam: "Lão già, ta đánh thắng rồi, có thể đi được chưa?"A!""Vậy ngươi nói bây giờ phải làm sao?
Ngoài ra…
Mà Lý Tiêu Dao cũng có chừng mực, chỉ đến đây là dừng.
Trần Nghiệp thấy thế mới bảo: "Xem ra hai vị có hiểu lầm khá sâu, ta thấy không bằng thế này, hai người các ngươi lại đánh một trận, nếu như đại tiểu thư thắng, Tiêu Dao mặc cho ngươi xử lý, được không?
Còn không bằng kêu ta nhập cung làm thái giám còn hơn!
Người bên ngoài không biết ba người bọn họ ở bên trong bàn bạc chuyện gì."
Trần Nghiệp mỉm cười đáp: "Chỉ sợ trong thời gian ngắn chúng ta không đi được rồi." Lý Tiêu Dao nhỏ giọng nói sau lưng Trần Nghiệp."
Lâm Thiên Nam thản nhiên đáp: "Vừa rồi đại ca ngươi chỉ nói nếu tiểu nữ thắng có thể tùy tiện xử lý ngươi chứ không nói ngươi thắng thì có thể đi.
Tuy rằng hắn ta không nhìn ra được trình độ của Trần Nghiệp, nhưng từ khí thế bất phàm đó của hắn, cũng đủ để khiến Lâm Thiên Nam không dám coi thường."
Nghe được lời này Lý Tiêu Dao nghĩ ngợi, đúng thật là như vậy.
Trong lúc hai anh em nói chuyện Lâm Thiên Nam đã thay một bộ đồ khác, dẫn Lâm Nguyệt Như và Lưu Tấn Nguyên ra ngoài tiếp khách.
Không quá bao lâu Lý Tiêu Dao đã thoát khỏi thế hạ phong, thậm chí còn quay ngược lại áp chế Lâm Nguyệt Như.
Một lúc sau, khi Trần Nghiệp dẫn Triệu Linh Nhi ra ngoài, Lý Tiêu Dao lập tức đi lên đón.""Ai cho phép ngươi đi?"Lý thiếu hiệp, không biết chuyện hôm nay ngươi định giải thích với ta thế nào đây?"
Vừa nghe được lời này, Lâm Nguyệt Như lập tức nổi đóa."
Lâm Nguyệt Như tức giận nói: "Ngươi tưởng ta sợ ngươi à!
Những lời này của hắn ta là nói với Trần Nghiệp.
Trần Nghiệp phất tay ngắt lời Lý Tiêu Dao, mở miệng nói với Lý Thiên Nam: "Lâm minh chủ, liên quan đến chuyện này, ta muốn nói riêng với ngươi.
Được." Lâm Thiên Nam thầm kinh hãi, ánh mắt nhìn về phía Lý Tiêu Dao như nhìn một viên ngọc quý."
Còn tiếp tục gì nữa?
Cuối cùng, Trần Nghiệp đứng dậy, hỏi Lâm Thiên Nam: "Lâm minh chủ định làm thế nào?""Đại ca, ngươi nhất định phải cứu ta đó!
Trần Nghiệp đáp với vẻ bất mãn: "Lúc ngươi ở trên lôi đài thể hiện sao không nghĩ đến một điểm này đi?" Đột nhiên Lâm Thien Nam mở miệng…"Gan chó của ngươi to quá nhỉ, ngươi cho rằng bản cô nương thích ngươi chắc?
Lâm gia là gia đình giàu có ở thành Tô Châu, xảy ra chuyện lớn như thế không cho một lời giải thích thì chuyện hôm nay không dẹp yên được đâu.
Hắn ta nhìn Trần Nghiệp với vẻ cạn lời, mở miệng bảo: "Đại ca, ngươi làm việc không đáng tin lắm nha!
Lão già đó bằng lòng thả chúng ta đi chưa?"
Nghe được lời này, trên gương mặt xinh đẹp của Lâm Nguyệt Như đột nhiên lộ ra vẻ ngại ngùng, cúi thấp đầu.
Sắc mặt của Lý Tiêu Dao thay đổi, nhíu chặt mày nói: "Lão già, ngươi có ý gì?"
Trần Nghiệp trừng mắt, Lý Tiêu Dao cũng không dám nói thêm một chữ nào nữa."
Sắc mặt của Lâm Thiên Nam cũng hơi khó coi.
Lâm Nguyệt Như chợt cảm thấy vừa rồi Lý Tiêu Dao sử dụng kiếm pháp của cô ta…
Tuy rằng Lâm Nguyệt Như ngang ngược nhưng cũng không phải người không biết tốt xấu, biết rõ bản thân không bằng Lý Tiêu Dao, nếu còn đánh tiếp cũng chẳng qua là tự rước lấy nhục mà thôi.""Hả?" Lý Tiêu Dao nôn nóng."Sao có thể?"
Lý Tiêu Dao nghe thế mới đáp: "Có sai gì đâu, ta lên lôi đài là để thay trời hành đạo, chứ kêu ta lấy ác nữ như cô ta á?
Chỉ có Triệu Linh Nhi biết Trần Nghiệp chỉ đang dọa Lý Tiêu Dao nên lén cười…
Ánh mắt của Trần Nghiệp nhìn về phía Lý Tiêu Dao, hỏi: "Tiêu Dao, ngươi tính làm thế nào?
Thiên phú mà Lý Tiêu Dao thể hiện ra khiến hắn ta càng thêm chắc chắn tiểu tử này chắc chắn là một thiên tài."Đại ca…
Cha, để con đánh với hắn một trận đi."
Lý Tiêu Dao thấp giọng giải thích: "Lúc đó tức quá mà…
Tiếp tục để ăn đập sao?
Cô ta nhìn Lý Tiêu Dao với vẻ khó tin, dường như không có cách nào hiểu được hắn đã làm được thế nào.
Vậy mà lại bắt đầu học được kiếm pháp của Lâm gia trong trận đấu.
Nhưng hắn ta cũng không hổ là đứa con của thiên mệnh, thiên phú cực kỳ yêu nghiệt.
Tại sao lại như thế?"
Trần Nghiệp ngắt lời: "Sao thế?" Trần Nghiệp bày ra bộ dáng anh lớn, quở trách: "Trước đó không phải ta đã nói với ngươi bất cứ chuyện gì cũng không được kích động, nhưng ngươi thì hay lắm, chỉ có cái tính là không thay đổi được, bây giờ phá hỏng buổi luận võ kén rể của người ta lại chạy tới cầu cứu ta?""Hả?
Trong phòng khách chỉ có Trần Nghiệp, Triệu Linh Nhi và Lâm Thiên Nam.
Huống chi trước đó hắn ta lên lôi đài đã từng thắng Lâm Nguyệt Như một lần.""Trước khi lão phu dựng lôi đài đã lập ra quy tắc, nếu ai đánh thắng tiểu nữ thì chính là con rể của Lâm gia ta, lão phu thân là võ lâm minh chủ làm sao có thể nuốt lời được.
Một màn này không chỉ Lâm Nguyệt Như trợn tròn mắt há hốc mồm, mà ngay cả Lâm Thiên Nam cũng vô cùng kinh ngạc.
Đánh thì đánh, ác nữ, có dám đấu lại không?"Đại ca, thế nào rồi?
Đại ca, ngươi sẽ không đồng ý với bọn họ để ta làm con rể Lâm gia đấy chứ?""Yên tâm, sao đại ca có thể hại ngươi được?
Chuyện mà ngươi không muốn đại ca chắc chắn sẽ không ép ngươi, nhưng chuyện này đã ảnh hưởng đến danh dự của Lâm gia, nếu bây giờ chúng ta đi ngay sẽ tạo thành ảnh hưởng tiêu cực rất lớn cho danh tiếng của Lâm gia, cho nên chúng ta sẽ tạm thời ở lại Lâm Gia Bảo vài ngày, đợi sau khi tình hình dịu bớt lại rời khỏi đây sau.""Ồ, vậy cũng được, ở vài ngày cũng không sao!"
