Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Toàn Cầu Luân Hồi: Chỉ Có Ta Biết Cốt Truyện

Chương 254: . Sự tác hợp mạnh mẽ của Trần mỗ nhân!




Chương 1020.

Sự tác hợp mạnh mẽ của Trần mỗ nhân!

Thấy Trần Nghiệp ra quyết định, hiển nhiên mọi người cũng không có ý kiến gì khác.

Triệu Linh Nhi hỏi: "Tiểu Bạch ca ca, Lôi Linh Châu đang ở đâu?"

Trần Nghiệp nghĩ ngợi một chút rồi nói: "Ta nghe nói Lôi Linh Châu bị một con nhện tinh ở gần đây nuốt mất…

Hắn ta nôn nóng như vậy là muốn làm xong chuyện của đại ca sớm chừng nào thì được nghỉ ngơi sớm chừng đó.

Lâm Nguyệt Như lập tức nói: "Vậy đúng là hắn nên đi một chuyến rồi.

Lưu Tấn Nguyên muốn đi theo, nhưng nghe thấy lời này của Lâm Nguyệt Như lại cảm thấy có lý.

Trong cốt truyện nguyên tác, Lưu Tấn Nguyên cứu một con bứm tinh trong rừng độc và nhận được một phần ái tình."Cũng được…"

Triệu Linh Nhi cũng nói theo: "Đúng là rất đẹp!

Dù sao bây giờ hắn ta vẫn chưa học được võ công mà Lý Tiêu Dao dạy mình, có thể nói trên người chẳng có một chút võ thuật nào cả."

Trần Nghiệp lại vừa cười vừa bảo: "Không được, các ngươi có thể không đi nhưng Tấn Nguyên nhất định phải đi.

Tiểu Bạch ca là khách quý, hiếm khi tới một chuyến, cũng không thể qua loa được.

Về phần mấy người Trần Nghiệp và Lý Tiêu Dao lại cảm thấy cũng chỉ như thế mà thôi…" Đôi mắt của Lâm Nguyệt Như và Triệu Linh Nhi lập tức sáng ngời, ngay cả A Nô vẫn luôn im lặng không nói gì cũng sáng mắt lên.

Trần Nghiệp cũng không muốn hắn ta bỏ lỡ nhân duyên này cho nên mới nói như thế.

Trong không khí còn thoang thoảng hương thơm của tự nhiên, ngửi vào khiến lòng người lập tức thoải mái.

Những người khác vội vàng đi theo.""Cái này được đấy, đồ đệ, đi mau đi mau.

Cho dù hắn ta không giỏi nịnh nọt lấy lòng nhưng cũng biết nhân vật như Trần Nghiệp chắc chắn phải tiếp đón chu đáo.

Trước mặt hắn ta chính là một rừng cây vô cùng rậm rạp, trông còn ghê hơn bãi tha ma mà Xích Quỷ Vương trốn lúc trước một phần." Lâm Nguyệt Như tò mò hỏi.

Mọi người tiếp tục tiến lên, cảnh sắc cũng dần dần ảm đạm đi."

Nữ giới yêu cái đẹp, hiển nhiên cảm thấy cảnh sắc ở nơi này đẹp mắt rồi."

Trần Nghiệp cười nhạt, đáp: "Danh hoa ở đây đã có chủ rồi, muốn qua đêm ở nơi này phải hỏi ý kiến của chủ nhân trước đã.

Tấn Nguyên, gần nhà ngươi có nơi nào xuất hiện yêu quái không?

Đây đúng là trăm hoa đua nở chân chính!

Cây cối hoa cỏ, chim bay thú chạy."

Ánh mắt của Trần Nghiệp lóe lên "Chắc là ở đó đấy.

Chúng ta xuất phát luôn chứ?" Lý Tiêu Dao cười nói, hắn ta đã sớm đói mốc meo cả rồi.

Khác với bãi tha ma u ám, cảnh sắc trong rừng độc lại rất không tệ.

Ở đâu?

Hôm nay cả ngày bay tới bay lui dưới sự khống chế niệm lực của Trần Nghiệp, cho dù có vui bao nhiêu thì bây giờ cũng thấm mệt."

Đây chẳng qua chỉ là cái cớ, trên thực tế Lâm Nguyệt Như sợ Lưu Tấn Nguyên bị thương.

Lúc này phía trước đột nhiên xuất hiện một biển hoa, còn có rất nhiều bướm đang bay qua bay lại giữa những luống hoa nữa."Chính là nơi này."

Đương nhiên cơ duyên là giả, đại loại là nhân duyên mới đúng." Lâm Nguyệt Như cảm thán: "Còn đẹp hơn hoa viên nhà ta nhiều ấy chứ!

Thật sự thì hoa ở nơi này quá nhiều, chỉ riêng chủng loại đã lên đến hơn trăm loại."Nơi này thật sự là rừng độc sao?" Lý Tiêu Dao nói.

Lâm Nguyệt Như nghĩ ngợi một chút, chợt đưa ra kiến nghị: "Anh họ Tấn Nguyên, ngươi cứ nói vị trí rừng độc chỗ các ngươi ra là được, chuyện đi tìm Lôi Linh Châu ngươi vẫn đừng đi thì hơn.

Trong đám người, người duy nhất không nói chuyện chính là A Nô."Đi, vào trong tìm thử xem!"Tiểu Bạch ca ca, nơi này đẹp quá!"

Lưu Tấn Nguyên nhíu mày nghĩ ngợi rồi đáp: "Yêu quái thì chưa từng nghe nói tới, nhưng bên cạnh phía sau núi có một rừng cây độc trông hơi tà môn, nghe nói có không ít người đã mất tích ở trong đó." Trần Nghiệp cũng không chậm trễ thời gian, trực tiếp dẫn trước một bước đi vào rừng rậm." Lưu Tấn Nguyên chỉ về phía trước và bảo.

Nhiều hoa đẹp quá!"

Lưu Tấn Nguyên nghe đến cơ duyên cũng rất mừng rỡ, bảo: "Vậy các vị đợi ta một lát, ta đi thông báo cho nhà bếp chuẩn bị tiệc tối nay đã." Triệu Linh Nhi hô lên kinh ngạc.""Tiểu Bạch ca, tại sao lại vậy?""Vậy còn đợi gì nữa?""Có chủ sao?

Nhìn thấy biển hoa này và bướm bay trong biển hoa, trong lòng Trần Nghiệp nổi lên suy nghĩ, lập tức mở thiên nhãn, quả nhiên trông thấy sự khác thường trên thân của không ít con bướm.

Mọi người cũng đều nhìn Trần Nghiệp."Oa!

Dọc theo đường đi, cô ta nghe Triệu Linh Nhi nói ra toàn bộ mọi chuyện, biết được Bái Nguyệt giáo chủ chính là người đứng sau màn hại Vu hậu năm đó, xúi giục Thủy Ma Thú hại chết vô số người dân nước Nam Chiếu khiến tam quan của A Nô gần như sụp đổ…

Trần Nghiệp đáp: "Ta có thể nhìn ra một thiên cơ, cơ duyên của Tấn Nguyên có khả năng ở trong rừng độc đó.

Lâm Nguyệt Như còn đưa ra kiến nghị: "Tiểu Bạch ca, hay là tối nay chúng ta qua đêm ở đây được không?"

Mọi người nháo nhào nhìn xung quanh nhưng cũng chẳng thấy bóng ai cả.

Trần Nghiệp vừa cười vừa đáp: "Chính là mấy con bướm đó."

Nghe được lời này, mọi người lại nhìn đám bướm trong bụi hoa.

Mà những con bướm này vốn ngụy trang rất tốt, lúc này đột nhiên bay loạn hết lên, bắt đầu tản ra bốn phía.

Trần Nghiệp lập tức khởi động niệm lực bao phủ hơn phân nửa biển hoa, khống chế toàn bộ số bướm này lại.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.