Chương 1056.
Đừng suy diễn lung tung!
Ngay sau đó, đột nhiên giữa trời đất nổi lên một trận gió to cuốn toàn bộ nước lũ đó lên trời, mang đi xa cùng với cơn gió lớn.
Sau đó, trên trời bắt đầu đổ mưa phùn.
Tống Lăng Dung ngạc nhiên ngây người.""Thật tốt quá rồi, cuối cùng ông trời cũng chịu đổ mưa, còn không mưa nữa thì chỗ chúng ta sẽ thành sa mạc mất.
Khi cô mở trang mạng lên, rất thoải mái khi nhìn thấy "thần tích kinh thiên" đứng đầu bảng xếp hạng tìm kiếm hàng đầu đó!
Sẽ không phải do đại thần Tu La làm đấy chứ?
Đương nhiên, Trần Nghiệp là người nhà mình, cô vẫn vô cùng mừng rỡ khi hắn có thể trở nên mạnh hơn.
Vì thần tích mà đại lão Tu La tạo ra đến bây giờ vẫn nổi như cồn trên mạng như cũ.""Được!
Đợi ngươi làm xong thì gọi điện cho ta!
Không ngờ, hắn lại vùng dậy nhanh như thế, trong khoảng thời gian ngắn như vậy đã vượt qua cô và Adam, trở thành đệ nhất nhân trong Không Gian Luân Hồi.
Trên đường trở về, Tống Lăng Dung lấy di động ra, muốn xem trên mạng có phản ứng gì về hành động cứu viện hôm nay.
Tuy rằng phần lớn người đều cho rằng có liên quan đến đại lão Tu La, nhưng cũng có một số người cảm thấy đây là hiện tượng khác thường này, lời gì cũng có hết.
Người bình thường còn có thể tạo ra mưa nhân tạo, vậy nhân vật như đại lão Tu La làm ra chút mưa cũng rất bình thường thôi.
Tống Lăng Dung thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị trở về kinh thành.
Đến bây giờ đôi bên vẫn luôn ở trong mối quan hệ thân thiết, ở chung rất hòa hợp.""Hình như có hơi khác thường…
Phần lớn người đều đang thảo luận, suy đoán nguyên nhân sự việc.""Ế!
Thế này đã không thể dùng kỹ năng thần thánh để hình dung nữa rồi.
Ngươi thật sự coi hắn thành thần tiên không gì không thể sao?""Con mẹ nó ngu quá, mưa nhân tạo cũng phải có điều kiện hiểu chưa…"Trần Nghiệp, bây giờ ngươi đã sắp khiến ta có hơi không nhận ra rồi.
Cuối cùng cũng đổ mưa rồi!
Bởi vì hành động cứu viện giành giật từng giây từng phút một, lại thêm dẫn Trần Nghiệp bay về phía nam nên lúc này Tống Lăng Dung có hơi mệt, dù sao tinh thần lực của cô cũng không biến thái như Trần Nghiệp, cho nên trên đường trở về Tống Lăng Dung không chọn bay nữa mà chọn ngồi một trực thăng.
Hôm nay, Tống Lăng Dung có thể xuất hiện ở nơi xảy ra nạn lũ lụt hoàn toàn là vì lòng trách nhiệm khiến cô chủ động tới đây giúp đỡ."Mưa rồi!
Tuy rằng quân hàm của cô còn đây nhưng bây giờ cô đã không còn chức vụ.
Rất nhiều người đều đang suy đoán thực lực của đại lão Tu La rốt cuộc đã đạt đến trình độ nào rồi…
Cho dù đại lão Tu La có thể hút khô nước lũ mang tới đây nhưng còn có thể khiến ông trời đổ mưa được chắc?
Trực thăng bay về phỏng chừng cũng chỉ hơn một tiếng.
Cô cũng được coi là thấy nhiều hiểu rộng, bản thân cũng có bản lĩnh lớn trên người nhưng một màn trước mặt này vẫn vượt khỏi nhận thức của cô.
Dù sao cô cũng là người từng chết một lần, phía quân đội không có khả năng cho một "người chết" vẫn luôn giữ nguyên chức vụ được.
Bây giờ thiên tai đã bị khống chế, chuyện sau đó cũng không cần cô lo lắng nữa.
Thần tiên cũng chỉ như thế đi!"
Nghe được tiếng của Trần Nghiệp, Tống Lăng Dung cất điện thoại đi, vẻ mặt có hơi phức tạp.
Hôm nay đột nhiên đổ mưa mà không hề có bất cứ dấu hiệu gì, đặc biệt là ngay giữa trời cao còn có mặt trời đang từ từ xuống núi, lập tức dẫn đến nghi ngờ của vô số người.
Nghĩ đến lúc trước, khi Tu La vừa mới xuất đạo, cô cũng từng giao tiếp với hắn.
Bỏ đi, chẳng muốn giải thích với tên ngu ngốc nhà ngươi, lần sau nhớ kỹ trước khi nói chuyện thì lắp não vào giùm, bình thường đọc nhiều sách hơn đi."
Tống Lăng Dung nở nụ cười, nói tiếp: "Đúng rồi, ngươi lại cứu thêm ta một lần, lời cảm ơn ta cũng không nói nhiều nữa, thứ nợ ngươi thật sự quá nhiều…"
Vất lại câu này, Trần Nghiệp quay người rời đi, bay về phía thủ đô.
Vừa vặn có thể kịp về nhà ăn cơm tối.
Ngoài ra, cũng có thể tra được ở trên mạng.""Vớ vẩn!
Tống Lăng Dung cũng đã biết Tu La là cường giả SS cấp Bán Thần.
Các ngươi nhìn lên trời kìa, ngay cả mây đen còn chẳng có, mặt trời cũng còn chưa xuống núi cơ mà?
Dù sao cách cũng không xa cho lắm.
Một khắc này, cô cảm giác được rõ ràng sự chênh lệch giữa mình và Trần Nghiệp.
Đợi ta xong việc sẽ mời ngươi ăn cơm nhé."…
Mà sau khi Trần Nghiệp rời đi, Tống Lăng Dung cũng rời đi ngay, cô trở về phía bắc gặp nạn kia.
Tống Lăng Dung vốn cho rằng đợi Tu La thật sự làm nên chuyện chí ít cũng phải một đến hai năm.
Vậy mà Trần Nghiệp lại có thể điều khiển nước lũ biến thành mưa rơi xuống?
Lúc này, mặt trời đã hoàn toàn xuống núi, miệng đê sập của Hoàng Hà cuối cùng cũng được lấp đi.
Cũng có rất nhiều người đăng lên mạng.
Tống Lăng Dung đọc một lúc cũng hơi cảm khái.""Cũng chưa chắc đâu nhé, đã nghe tới mưa nhân tạo chưa?
Hơn nữa còn vượt qua cả bình thường, trở thành bán thần!
Không đúng?"Được rồi, tiếp theo toàn tỉnh đều sẽ đổ mưa, đại khái kéo dài khoảng hai đến ba ngày, phỏng chừng có thể xoa dịu hạn hán một chút, nếu dến khi đó vẫn chưa đủ thì tới tìm ta!
Tối qua người nhà cô đã nói với cô chuyện này.
Tính ra thì Tu La cũng là người mà cô nhìn đến khi trưởng thành.
Sao lại có mưa được?
Thậm chí vì vào khoảng thời gian tan làm nên người lên mạng còn nhiều hơn, thảo luận còn náo nhiệt hơn cả buổi chiều.
Tỉnh hạn hán phía nam này thật ra đã hạn hán rất lâu rồi.""Ta thấy trên mạng đều đang nói là đại thần Tu La rút cạn nước lũ ở phía bắc mang tới đây thì phải?
Ôi, đúng rồi!
Bây giờ Tu La đã thay thế cô trở thành thần tượng toàn dân rồi.…
Tiếp tục lên mạng, rất nhanh, Tống Lăng Dung đã nhìn thấy không ít người đang suy đoán mà cơn mưa khác thường ở tỉnh lớn.
Suy đoán của phần lớn người cũng coi như bình thường, nhưng có vài người bị chứng hoang tưởng bị hại nghiêm trọng, suy đoán toàn bộ chuyện này là một thuyết âm mưu, cũng đã dẫn đến trận khủng hoảng.
Tống Lăng Dung nghĩ ngợi, quyết định đăng đoạn video mà mình đã quay được đó lên mạng.
