Chương 1070.
Khuôn mặt quen thuộc này, chẳng lẽ là…!
Sau khi không hỏi ra được đáp án mình muốn, đã rời khỏi đây.
Nếu như kể cả yêu tinh đều tìm ra được, nói rõ môn phái tu tiên có lẽ cũng không xa, nhưng mà Trần Nghiệp tìm kiếm một vòng gần đó vẫn không phát hiện ra cái gì."Khách quan, mời vào bên trong, ngươi muốn ăn cơm hay ở trọ? trên lầu hai vẫn còn ghế riêng, xin mời ngồi.
Mặc dù Đại Hạ vương triều không cấm nữ tử theo quân, nhưng dù sao trong tiềm thức của mọi người, tham gia quân ngũ đánh giặc là chuyện của nam nhân."
Một binh lính trẻ tuổi đứng phắt dậy, hung tợn trừng mắt nhìn Trần Nghiệp."Trùng hợp sao?
Điều khiến cho người ta kinh ngạc là người cầm đầu lại là một nữ tử!
Không ăn không uống, vậy còn là nhân loại sao?
Lúc này.
Tiểu nhị nhận lấy nén vàng nặng trịch, hai mắt lập tức sáng lên, càng thêm ân cần với Trần Nghiệp, lập tức đi làm việc."
Trần Nghiệp cẩn thận quan sát nữ binh kia.
Đối với chuyện này, Trần Nghiệp chỉ khẽ cười.
Bẩn ở trên người hắn đều là bụi bặm bị lây dính khi hắn đi qua rừng sâu núi thẳm.
Dưới lầu đột nhiên truyền đến giọng nói của tiểu nhị: "Vài vị quân gia, mời vào bên trong…
Do đó trên người Trần Nghiệp vĩnh viễn sẽ không có mùi mồ hôi."Chẳng lẽ tông môn của môn phái tu tiên này đều dùng pháp trận cao minh để che giấu sao?
Bẩn này không phải là mồ hôi của bản thân Trần Nghiệp bài tiết ra.
Nữ tử này họ Trình?"
Trần Nghiệp nói xong ném ra một nén vàng…
Mặt khác, đối với Trần Nghiệp trước mắt, phương thức tốt nhất để khôi phục thể lực vẫn là ăn cơm.
Thật ra mặc dù Trần Nghiệp hiện giờ không ăn cơm cũng không thể ảnh hưởng đến chức năng thân thể của hắn, hoàn toàn có thể làm được cảnh giới tích cốc như người tu tiên nói."
Trần Nghiệp nhíu mày.
Chẳng qua Trần Nghiệp không muốn!
Do đó nữ binh trong quân cực kỳ ít ỏi.
Hắn đã bắt sống cả hoàng đế về, nếu như Triệu hoàng còn không trị được, vậy dứt khoát chết đi cho xong.
Trần Nghiệp đi vào trong một tửu lâu khách sạn nhìn vô cùng xa hoa.
Đã nghe được tin tức hoàng đế thoái vị nhượng hiền, Triệu hoàng đăng cơ thành đế."
Hóa ra.
Trần Nghiệp hiện giờ chỉ muốn tắm rửa một phen, sau đó ăn no một bữa, rồi tính chuyện khác.
Trần Nghiệp đã thay một bộ quần áo sạch sẽ, đang ở trên lầu hai của tửu lâu ăn cơm trưa.
Tính toán thời gian, hôm nay đã là ngày thứ tám giao hẹn với Triệu hoàng.
Ngay khi Trần Nghiệp định đi qua hỏi thăm, không ngờ đám người đối diện kia đã không bỏ qua trước!"
Sau đó vài quân sĩ mặc áo giáp đi lên lầu hai dưới hướng dẫn của tiểu nhị, ngồi xuống một bàn trống.
Hay là…
Một người.
Dù sao ở nơi hoang vắng hơn một tuần lễ, trên người khó tránh khỏi hơi bẩn khiến hắn khó chịu, toàn thân không được tự nhiên.
Là ánh mắt không kiêng nể gì của Trần Nghiệp đã thu hút sự chú ý của đám người này, hơn nữa chọc giận người ta.
Khi Trần Nghiệp quay về Tương Dương thành.
Ăn một bàn đồ ăn.
Tiểu tử, ngươi đang nhìn cái gì?
Diện mạo của vị nữ binh này, Trần Nghiệp thật sự vô cùng quen thuộc.
Trở lại Tương Dương thành.
Trên thực tế, đến trình độ như Trần Nghiệp, làn da lỗ chân lông trên thân thể co rút lại, đã không còn phân bố mồ hôi nữa.
Có dáng vẻ giống như đúc với một nữ minh tinh họ Chương khi Trần Nghiệp ở Trái Đất.
Hơn nữa Trần Nghiệp lại đặc biệt có thể ăn…
Một canh giờ sau.
Nếu như hoàn toàn tích cốc, khôi phục thể lực chỉ có thể thông qua hấp thu chất dinh dưỡng trong không khí, tốc độ không nhanh như vậy."
Tuy rằng quần áo trên người Trần Nghiệp bẩn thỉu dơ dáy, nhưng khí chất vẫn ở đó.
Khi Trần Nghiệp nhìn thấy nữ quân sĩ cầm đầu kia, ánh mắt đột nhiên hơi sửng sốt.
Trước tiên.
Trần Nghiệp không hề lập tức đi gặp Triệu hoàng.
Trần Nghiệp lấy lại tinh thần, chắp tay nói: "Xin lỗi, dáng vẻ của các hạ vô cùng tương tự với một vị cố nhân của ta…
Khách nhân mấy bàn bên cạnh thường xuyên truyền đến ánh mắt khác thường.
Sau đó lại chuẩn bị một bàn đồ ăn ngon, mang một phần các món ăn đặc sắc nơi này của ngươi lên trước!
Kể cả thiên nhãn của ta đều không nhìn thấu?
Trần Nghiệp ngược lại không thèm để ý, vẫn làm theo ý mình.
Khiến cho Trần Nghiệp nhìn có vẻ hơi cô lẻ."Này!
Ở trên bàn trước mặt hắn bày biện nhiều thức ăn nóng hôi hổi.
Giờ phút này.
Vừa vào cửa đã nhận lấy chiêu đãi nhiệt tình của tiểu nhị.
Hắn quyết định quay trở về thế tục, kêu Triệu hoàng thực hiện lời hứa với hắn, phái người vào núi tìm kiếm."
Nói đến đây, trong lòng Trần Nghiệp khẽ động."Vì sao luôn nhìn chằm chằm vào Trình thống lĩnh?
Khí tức mạnh mẽ đến khiến tiểu nhị không dám coi thường.
Trong lòng hắn mơ hồ có cảm giác đối phương thật sự có thể là một nhân vật cốt truyện quan trọng.
Ăn uống no đủ, sau đó ngủ một giấc ngon lành, trên cơ bản tất cả tiêu hao đều có thể bù về."Cần một gian thượng phòng, chuẩn bị nước ấm, mua cho ta một bộ quần áo mới sạch sẽ, ta muốn tắm rửa thay quần áo…
Không chỉ có ánh mắt của mấy người lính kia nhìn Trần Nghiệp không tốt, bao gồm cả Trình thống lĩnh kia cũng cau mày quan sát Trần Nghiệp.
Trong đầu hắn lập tức cẩn thận hồi tưởng lại trong số những nhân vật nữ minh tinh họ Chương kia từng đóng vai có phải có người họ Trình không."Cố nhân?
Hừ!
Lấy cớ như ngươi, ta đã thấy nhiều."
Binh lính trẻ tuổi kia tính khí tương đối nóng, lại trực tiếp rút bội đao ra, chỉ thẳng vào Trần Nghiệp.
