Chương 1140.
Nhị tiểu thư ngang ngược vô lý!"Phương Hàm, tiểu tử ngươi..."
Phương Quý đương nhiên không dám giấu diếm, hắn vội đáp: "Đúng là có chuyện như thế, tiểu tử Phương Hàm này gặp may, được khách quý là Trần công tử nhìn trúng, ngài ấy nói muốn dẫn hắn tới Hóa Vũ Môn nuôi dưỡng linh thú.
Đám đông này có mười mấy người, dẫn đầu là một vị nữ tử còn trẻ tuổi.
Nhưng giờ thì khác.
Hắn đã có chỗ dựa nên cũng chẳng có gì phải lo.
Người khác không dám chăm sóc ngựa của Nhị tiểu thư nhưng lão cẩu này sẽ bắt hắn làm, hại hắn bị Nhị tiểu thư đánh mấy lần rồi."
Phương Hàm gầm lên: "Nhị tiểu thư, giờ ta không còn như xưa nữa rồi, ta sắp tới không còn là nô tài nuôi ngựa của Phương gia nữa, ta được quý nhân nhìn trúng, ngươi dám đánh ta chính là đánh mặt quý nhân, đến lúc đó quý nhân trách tội thì ngay cả gia chủ cũng không giúp ngươi được đâu."
Thấy Phương Quý gật đầu, sắc mặt Phương Thanh Vi không ngừng thay đổi.
Dù Phương Hàm còn chưa biết theo Trần Nghiệp rời đi là chuyện tốt hay xấu nhưng lúc này hắn cũng chẳng muốn chịu đựng cái tính quá quắt này của Phương Thanh Vi nữa!"Hử?
Thế nhưng Phương Hàm quá càn rỡ, còn dám tránh né roi của nàng, điều này khiến nàng vô cùng khó chịu.""Cẩu nô tài, ta đã cho ngươi đi chưa?
Đây chính là Nhị tiểu thư của Phương gia: Phương Thanh Vi.
Phương Thanh Vi thật sự bị dọa.
Còn dám tránh à?
Nữ tử này trông có vài phần giống với Phương Thanh Tuyết, chẳng qua nàng ta có đôi môi mỏng dính mang vẻ cay nghiệt hơn nhiều, hơn nữa sắc mặt kiêu ngạo đến mức người khác trông thấy không khỏi chán ghét.
Đương nhiên giờ hắn còn chưa có năng lực báo thù, thế nên tạm thời chỉ có thể nín nhịn."
Phương Thanh Vi nhìn chòng chọc Phương Hàm, chưa cần biết có chuyện gì đã mắng ngay: "Đồ cẩu nô tài Phương Hàm, ta để ngươi trông chừng Thiên Lý Tuyết thế mà ngươi lại dám dẫn nó ra ngoài thế này à?
Xung quanh còn biết bao kẻ hầu người hạ đang nhìn kia kìa!"
Sắc mặt Phương Thanh Vi bình tĩnh như không, thản nhiên nói: "Dù ngươi đã lọt vào mắt xanh của Trần công tử nhưng chỉ cần một ngày ngươi còn chưa rời khỏi đây thì vẫn là nô tài của Phương gia ta, ta muốn dạy dỗ ngươi còn chưa tới lượt Trần công tử nói này nói kia đâu!
Phương Hàm thấy thế thì vội tránh đi.
Lúc trước lão phu thấy giữa trán ngươi đầy đặn, là tướng mạo của kẻ có phúc, giờ xem ra đúng là gặp được quý nhân rồi.""Muốn gì ư?"Phương Hàm nói thật không?"
Trước khi Trần Nghiệp có dặn dò nên giờ mọi người đều biết Phương Hàm lọt vào mắt xanh của quý nhân, sắp theo người ta tới Hóa Vũ Môn rồi.
Hắn nhìn vẻ mặt cố lấy lòng của lão già Phương Quý, trong lòng chỉ thầm cười giễu."
Roi của Phương Thanh Vi đánh hụt, quất xuống mặt đất, phát ra một tiếng giòn vang.
Nàng kinh ngạc nhìn Phương Hàm, thấy hắn có vẻ không giống như đang nói dối, thế nên mới đảo mắt nhìn qua Phương Quý bên cạnh."Vút!
Phương Hàm là kẻ lòng dạ hẹp hòi.
Lúc Phương Hàm đang định nói mấy câu hòa hoãn thì đột nhiên có một đám đông kéo nhau tới nơi này.
Nếu hôm nay không dạy cho Phương Hàm một bài học thì thể diện của nàng sẽ mất sạch.
Ta không tin Trần công tử sẽ vì tên cẩu nô tài như ngươi mà trách cứ ta!
Đương nhiên nàng biết Trần công tử là khách quý bậc nhất của Phương gia, tới phụ thân nàng gặp người ta cũng phải cung kính nữa là."
Phương Thanh Vi biến sắc: "Chính là sư đệ của tỷ tỷ ta, đệ tử chân truyền của Hóa Vũ Môn?"
Phương Hàm nhướng mày, nói: "Nhị tiểu thư còn muốn gì nữa?""Trần công tử?
Lão cẩu này bình thường chỉ thích bắt nạt hắn, việc gì mệt nhất khổ nhất sẽ giao cho hắn làm.
Có thù không báo chắc chắn không phải phong cách hành xử của hắn."Hử?"
Không thể không nói Phương Hàm không hổ là kẻ chuyên diễn sâu."
Phương Hàm biến sắc: "Nhị tiểu thư, ngươi đừng đùa, nếu động tới ta chẳng khác nào không nể mặt quý nhân đấy."
Giọng nói hồ hởi của quản sự Phương Quý vang lên bên cạnh: "Về sau phát đạt rồi đừng quên ta đấy!
Hắn giờ còn không rõ tình huống nhưng cũng đã biết giở trò cáo mượn oai hùm rồi.""Dừng tay!
Thấy Phương Hàm có vẻ còn muốn chạy, Phương Thanh Vi lập tức quát lên: "Đứng lại!
Chỉ thấy bước chân Phương Hàm di chuyển rất nhanh, nháy mắt đã tránh được."
Phương Hàm theo bản năng định giải thích.
Ta đang bảo sao không thấy Thiên Lý Tuyết đâu, thì ra ở đây à?
Thấy Phương Quý nói thế cuối cùng Phương Hàm mới hồi thần."
Dứt lời Phương Thanh Vi lại giơ roi lên, lần thứ hai quất về phía Phương Hàm."
Phương Thanh Vi hừ lạnh: "Đương nhiên là phải phạt ngươi một trận rồi!
Thế nhưng chưa đợi hắn mở miệng thì Phương Thanh Vi vốn tính nóng nảy lại trực tiếp vụt một roi qua.
Về sau còn dạy dỗ hạ nhân thế nào được nữa?"
Mặt Phương Thanh Vi sầm xuống: "Cẩu nô tài, hôm nay ta phải phế ngươi mới được!
Nếu là lúc trước, Phương Hàm tuyệt đối không dám tránh roi của Phương Thanh Vi.""Hơn nữa dù Trần công tử là đệ tử chân truyền của Hóa Vũ Môn nhưng tỷ tỷ của ta cũng không khác gì, hơn nữa nàng còn là sư tỷ của hắn kìa!
Tuy hắn đã học trộm võ công một thời gian nhưng cảnh giới giờ vẫn còn rất thấp.
Mà Phương Thanh Vi lại được người nhà họ Phương dốc lòng bồi dưỡng, dù nàng không có thiên phú như tỷ tỷ Phương Thanh Tuyết nhưng hiện giờ cũng đã là cao thủ Ám Kình rồi.
Thế nên Phương Hàm chỉ tránh được vài roi, sau đó lại bị Phương Thanh Vi quất trúng."Vút!"
