Chương 883.
Báo cáo!
Chúng ta đã tìm được ngoại viện!
Từ sau khi trên hành tinh này xuất hiện hung thú, nhân loại và hung thú đã bùng phát trận chiến kéo dài!
Mới đầu con người còn có thể thông qua vũ khí mạnh mẽ để giành được thắng lợi chiến tranh, nhưng hung thú vẫn luôn đang tiến hóa.
Nhận được xin trả lời!
Thấy không người nào nói chuyện, thị trưởng thở dài một tiếng, sau đó nói: "Các đồng nghiệp, rất mừng vì trong giai đoạn cuối cùng của đời người được làm việc chung với các ngươi!
Bọn họ có thể hiểu được tâm trạng của người trung niên.
Ngay khi thị trưởng đang không biết nên nói thế nào thì máy liên lạc trên người hắn đột nhiên truyền tới một giọng nói: "Tiểu đội Cáo Trắng gọi tổng bộ!"
Sau nửa tiếng, một nhóm người bụi bặm mệt mỏi tới lối vào thành phố ngầm số hai."
Thị trưởng nhìn người trung niên này, thở dài một tiếng: "Toàn bộ cách mà ngươi có thể nghĩ được đều không làm nên trò trống gì trước mặt thú vương.
Xin lỗi!" Thị trưởng đáp lời."
Rất dễ nhận thấy, thị trưởng cũng đã từ bỏ đấu tranh rồi.
Nhưng…
Cửa sắt cũng đang chậm rãi mở ra, lộ ra một nhóm người thị trưởng Lý đã đợi nhiều giờ.
Chen chúc, hỗn loạn, là những miêu tả chân thật về thành phố này.
Có lẽ rời khỏi thành phó ngầm mới tốt, còn có thể có số ít người tồn tại.
Lý Mộng Điệp dẫn đầu tiểu đội trinh sát nhiều lần tạo ra động tĩnh muốn dụ thú vương này rời đi nhưng kết quả lại kết thúc bằng thất bại.
Rất nhiều thị dân đều sợ phát khóc, khiến toàn bộ thành phố ngầm tràn ngập trong tiếng khóc, bầu không khí lộ rõ vẻ cực kỳ buồn thương.
Rất nhanh, hung thú cấp hai, hung thú cấp ba, hung thú cấp bốn…
Dường như sau khi thú vương này xác định được vị trí phương hướng của thành phố ngầm số hai đã dẫn theo rất nhiều hung thú lao tới.
Cũng không phải bọn họ muốn ngồi đợi chết mà là bị thú vương cấp năm nhìn trúng hoàn toàn không có cách nào suy nghĩ được.
Tuy rằng thiết bị vẫn rất thô sơ như cũ, không gian cũng không lớn nhưng có thể chứa được hàng triệu cư dân.
Từ khi thú vương cấp năm xuất hiện, còn chưa đầy bốn năm hàng chục tỷ người trên thế giới tbây giờ chỉ còn lại một phần mười tồn tại."
Lý Mộng điệp đáp: "Chúng ta đã tìm được ngoại viện!
Đặc biệt là sau khi xuất hiện thú vương cấp năm trực tiếp mang tới thảm họa toàn cầu cho nhân loại!""Nhân lúc bây giờ còn chút thời gian, mọi người đều về ở bên cạnh người nhà mình đi!
Lý Mộng Điệp tới bên camera của cửa sắt, cởi mặt nạ trên mặt lộ ra một gương mặt tinh xảo nhắm thẳng vào camera chào hỏi."
Nghe thấy tiếng gào thét tức giận của người trung niên, những người khác đều im lặng không nói.
Bây giờ trên mặt đất đều là hung thú, đi đâu cũng phải chết, về phần có thể đến thành phố khác hay không?
Thành phố ngầm số hai chính là một tốp thành phố ngầm sớm nhất được xây dựng."
Trần Nghiệp nghe vậy cũng nhìn về phía lối vào.
Không phải bọn họ không muốn rời đi mà là hoàn toàn không còn nơi nào để đi nữa.
Nhưng sống ở trên mặt đất chính là cả ngày lo lắng bất an, lỡ như đụng phải một vài thú vương quỷ dị sẽ chết cực thảm.
Vì vũ khí nhân loại đã không có cách nào giết chết được thú vương cấp năm!
Thân là cha, Lý Chấn Dân đương nhiên không hy vọng con gái mình trở về. có vài chuyện không phải cứ cố gắng, cứ đấu tranh là có thể thay đổi được kết quả.
Nghe được giọng nói của thị trưởng, đầu bên kia máy liên lạc rõ ràng dừng một chút, sau đó nói: "Tiểu đội Cáo Trắng xin được trở về căn cứ.
Chỉ thấy một người trung niên đột nhiên đứng phắt dậy, lớn tiếng nói: "Thị trưởng, chúng ta cứ từ bỏ như vậy sao?
Vài ngày trước, một thú vương không biết từ con đường nào đã phát hiện ra sự tồn tại của thành phố ngầm số hai.
Cái gọi là lối vào chính là một hang động hơn nữa còn là lối đi xuống dưới, từ ngoài nhìn vào quả thật khá bí mật."
Giọng nói trong trẻo rõ ràng.
Ở loại thời điểm này trở về thành phố ngầm số hai không khác nào tìm đường chết!"Căn cứ theo tin tức mà đội trưởng Lý truyền về thì đại khái sau hai tiếng nữa thú vương này sẽ tới đây… giọng nói này chính là con gái của thị trưởng: Lý Mộng Điệp.
Người sống ở thành phố ngầm số hai gần như người nào cũng sống rất khó khăn.
Bây giờ, thị dân ở thành phố ngầm số hai đều đã nhận được tin tức mà Lý Mộng Điệp truyền về."Đây là tổng bộ!""Vậy cũng không nên từ bỏ dễ dàng như vậy!
Bất cứ cách nào có thể nghĩ được ở trước mặt thú vương đều không thể chịu nổi một kích.
Nhưng cũng có người không cam lòng cứ từ bỏ như vậy.
Vì mỗi một thành phố ngầm đều chật kín người, hoàn toàn không có cách nào tiếp nhận người khác…
Mà lúc này trong phòng họp không có người nào nói chuyện lại vô cùng yên tĩnh, cho nên mọi người đều có thể nghe được…
Những nhân loại may mắn còn sống sót này đều chuyển từ mặt đất xuống lòng đất sinh sống, thành lập vội thành phố dưới lòng đất.
Nhưng cho dù là như vậy, dường như ông trời vẫn không muốn bỏ qua cho những người may mắn còn sống sót trong thành phố này.
Dần dần, có người bắt đầu đứng dậy, chuẩn bị về nhà đoàn tụ với người nhà, cho dù chết cũng phải chết chung với người nhà."
Người trung niên tức giận nói: "Con của tôi mới sáu tuổi thôi!
Sau hai tiếng, toàn bộ người ở đây đều sẽ chào đón cái chết! giống như măng mọc sau mưa liên tiếp xuất hiện.
Trong thành phố này còn có rất nhiều đứa trẻ lớn như con bé, cuộc đời của bọn trẻ mới vừa bắt đầu, chúng ta không thể từ bỏ sinh mệnh thay bọn trẻ như vậy được, cho dù là chiến đấu đến một khắc cuối cùng!
Trong thành phó này có hơn một triệu người đó!"Xin hãy nói nguyên nhân!
Cách sống như vậy còn không bằng chết thật sảng khoái!
Sau đó hắn cùng đám người Lý Mộng Điệp đi vào trong sơn động.
Cũng không thể!
Điều khủng khiếp hơn là thú vương cấp năm sở hữu một loại năng lực thiên phú mang tính hủy diệt có lực phá hoại cực kỳ mạnh mẽ.
Rất nhanh sau cánh cửa sắt lớn đã truyền tới tiếng động của máy móc vận hành."Ngài chủ nhóm, chúng ta đến rồi.
Lúc này, trong căn nhà đất đơn sơ, những người lãnh đạo chính của thành phố ngầm số hai toàn bộ đều tập trung ở đây."
Yêu cầu này khiến thị trưởng nhíu mày.
Mọi người nghe thế, trên mặt người nào cũng lộ ra vẻ đau đớn nhưng lại không biết làm thế nào."
Nghe được lời của thị trưởng, sắc mặt của mỗi một người trong nhà đất đều trở nên trắng bệch, câu này còn có một tầng nghĩa khác, đó chính là tính mệnh của bọn họ chỉ còn lại nhiều nhất hai tiếng.
Thông qua thông đạo dài, mọi người tới bên ngoài một cánh cửa sắt lớn.
Nhìn thấy cha mình, đôi mắt của Lý Mộng Điệp sáng lên, trên gương mặt xinh đẹp hiện ra vẻ mừng rỡ.
Nhưng cô ta vẫn nghiêm túc đi lên cúi người chào: "Thị trưởng, tiểu đội Cáo Trắng báo cáo, toàn đội bảy người đến giờ còn năm."
Còn có hai người trước đó vì dụ thú vương đi không cẩn thận bị thú vương bay bắt đi…
Nhìn thấy vẻ mệt mỏi trên gương mặt xinh đẹp của con gái, trong lòng Lý Chấn Dân đau đớn, lộ ra nụ cười bảo: "Có thể về là tốt rồi!"
