Chương 891.
Vua bóng tối Rayleigh, ngươi đã bị bắt!
Rayleigh nhìn về phía bóng người lơ lửng giữa không trung đó với vẻ mặt nặng nề.
Ngay cả việc đối phương lại gần từ khi nào hắn ta cũng không biết, từ đó đủ để chứng minh sự mạnh mẽ của đối phương."Á!
Trên hòn đảo này chẳng có gì hết, cách giải trí duy nhất chính là dày vò Luffy, nhưng lúc này Rayleigh hoàn toàn không có lòng dạ nào làm ầm ĩ cùng hắn ta."
Không người nào đáp lời hắn ta."
Có vẻ như Rayleigh đã biết một chút gì đó."
Lúc này, hòn đảo nhỏ đã nứt thành vô số mảnh.""Nếu đã như vậy, vậy ngài đô đốc trẻ tuổi, để xem ngươi có bản lĩnh bắt ta về hay không đã."Ngươi là Monkey D."Rượu thì ta không uống, ta còn vội!"
Rayleigh sững sờ, không ngờ vị đô đốc trẻ tuổi trước mặt này lại ngang ngược như vậy, ngay cả hắn ta mà cũng muốn bắt."
Rayleigh không trả lời mà ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, cất cao giọng hỏi: "Ngài đô đốc trẻ tuổi, chỗ của ta có ít rượu ngon, có muốn xuống đây uống một ly không?
Ta nhận sự ủy thác của D Garp tới đây dẫn ngươi về.
Ánh mắt của Trần Nghiệp nhìn về phía hắn ta: "Giao hay không cũng không do ngươi quyết định, vua bóng tối Rayleigh, thân là một hải tặc trứ danh của thế hệ trước ngươi cũng là đối tượng bắt giữ của hải quân, ta là đô đốc của hải quân, nếu đã nhìn thấy thì không thể bỏ qua, theo ta về một chuyến đi!
Nhưng…
Luffy đúng không?
Rayleigh cũng không ngăn cản vì hắn ta biết nếu đã là người mà D Garp mời tới, chắc chắn sẽ không đánh chết Luffy…
Chẳng qua…"Ế?
Sắc mặt của Rayleigh lập tức thay đổi. thuyền trưởng ngày trước của hắn ta, Roger.
Trần Nghiệp tóm cổ Luffy như bắt một con gà con."Ta chỉ là một lão già đã nghỉ hưu, ngay cả ta cũng không thể bỏ qua sao?
Rayleigh cũng bị Trần Nghiệp gợi lên sự tò mò mãnh liệt."
Nhưng Luffy lại xung phong nhận việc: "Chú Rayleigh, tên đáng ghét này cứ giao lại cho ta đối phó đi!"
Rayleigh nghe thế lại cười ha ha: "Cảm ơn sự quan tâm của ngươi, nhưng ta vẫn chưa yếu đến thế, hơn nữa…"
Trần Nghiệp nhún vai, không nói thêm gì nữa mà siết nắm đấm lại tung mạnh một quyền lên mặt đất."Rắc!
Chưa đến bao lâu, hòn đảo nhỏ này sẽ hoàn toàn chìm xuống đáy biển.
Quả thật là kỳ tích!
Chú Rayleigh, giúp ta với!"
Luffy sững sờ, sau đó lập tức lắc đầu: "Không, ta không về đâu."
Vừa dứt lời, hắn ta đã hô to một tiếng nhào về phía Trần Nghiệp.
Khởi động năng lực trái Gura Gura!
Toàn bộ hòn đảo nhỏ cũng vì thế mà chấn động.
Tính cách bốc đồng, liếc mắt là hiểu.
Trên người Rayleigh tản ra một chút khí tức của Haki, sau khi dọa sợ mấy con dã thú đó mới mở miệng gọi Luffy: "Luffy, dừng lại. súng máy!
Đợi khi nhìn thấy một gương mặt xa lạ, hắn lại mang vẻ mặt nghi ngờ.
Lần trước Rayleigh gặp Kizaru còn có thể đối phó thành thạo, nhưng lúc này đối diện với Trần Nghiệp lại chỉ cảm thấy vị đô đốc trẻ đến quá đáng này sâu không lường được.
Ngay sau đó, hòn đảo nhỏ bắt đầu rung chuyển, rạn nứt và chìm xuống, giống như đang trải qua một cơn động đất mười độ Richter.
Hắn là ai?"
Hư không chấn động, tiếng nứt vỡ trong trẻo truyền vào trong tai Rayleigh một cách rõ ràng."
Trần Nghiệp chẳng muốn nhiều lời, thản nhiên nói: "Không do ngươi quyết!
Vị đô đốc trẻ tuổi này chỉ trong phút chốc ngắn ngủi đã thể hiện ra ba loại năng lực đặc biệt.
Trần Nghiệp chỉ vung tay một cái, khởi động một chút niệm lực, Luffy đã kêu to một tiếng đầy kinh hoàng, lăn qua một bên.
Chỉ cần không đánh chết Luffy, tùy tiện dày vò thế nào cũng được.
Thấy vẻ mặt nặng nề của hắn ta, Luffy nghi ngờ hỏi: "Chú Rayleigh, sao thế?" Luffy vừa chạy vừa kêu, phía sau có một con mãnh thú bị hắn chọc giận."
Rayleigh sững sờ: "Có thể khống chế năng lực Trái Ác Quỷ của người khác sao?
Giống như…
Rayleigh cười khổ một tiếng, không ngờ đô đốc trẻ tuổi này lại có sức mạnh khủng khiếp như thế, đã không thua gì Râu Trắng năm đó."Năng lực của trái Gura Gura?"Hửm?
Sao ngươi cũng có?"
Khi Luffy tới gần Trần Nghiệp đã hét to một tiếng, nhảy vọt lên trời, người ở giữa không trung, hai chân giống như súng liên thanh huyễn hóa ra bóng chân đầy trời đá về phía Trần Nghiệp.
Lúc này trong mắt Rayleigh chỉ có Trần Nghiệp." Trần Nghiệp vừa nói vừa chậm rãi đáp xuống đất, sau đó ánh mắt nhìn về phía Luffy. muốn bắt ta về ngươi cũng phải thể hiện một chút sức mạnh mới được."Không phải năng lực của trái Gura Gura đã bị Râu Đen cướp đi rồi sao?""Nghỉ hưu có thể xoa sạch sự thật ngươi từng là hải tặc sao?"
Vừa dứt lời, Trần Nghiệp đã vung tay, Luffy đang kêu gào hoảng loạn ở một bên tự động bay về trong tay hắn."Ầm ầm ầm!"
Khi Râu Trắng còn sống, Rayleigh và Râu Trắng không chỉ đánh nhau một lần, nên đương nhiên hắn ta cũng hiểu rõ bản lĩnh giữ nhà của Râu Trắng."
Nghe thấy hai chữ "đô đốc" này Luffy sợ giật nảy mình, vội vàng nhìn lên trời cao.
Haki Kenbunshoku của hắn ta rất mạnh, có thể thấp thoáng cảm giác được Trần Nghiệp rất đáng sợ."Cao su cao su…"Đảo sắp chìm rồi, ngài Rayleigh, nếu không muốn chôn thân ở biển cả thì đi theo ta!
Quả nhiên, thế giới hải tặc hoàn toàn không thay đổi mà vẫn là kịch bản đã sắp xếp sẵn.
Đổi lại là bình thường Rayleigh chắc chắn sẽ vui vẻ đứng xem trò."
Trần Nghiệp không giải thích mà thản nhiên đáp: "Ngài Rayleigh, ta kiến nghị ngươi tốt nhất vẫn đừng nên phản kháng thì tốt hơn, tuổi ngươi đã lớn, lỡ như đả thương ngươi chỉ sợ không dễ hồi phục đâu.
Đòn tấn công như thế thoạt nhìn ngược lại cũng mãnh liệt, uy phong lẫm liệt.
Luffy còn muốn giãy dụa đánh trả, nhảy đá loạn xạ lại bị Trần Nghiệp thưởng cho một cái tát trực tiếp hôn mê."
Rayleigh nói với Trần Nghiệp xong lại nói với Luffy: "Luffy, lùi xa một chút, đừng để bị liên lụy.
Vậy mà lại bị người coi thường như vậy…""Ông nội?"
Rayleigh cũng không kêu Luffy chạy trốn, chủ yếu là vì đây là một hòn đảo cô độc hoàn toàn không có nơi nào để trốn.
Bay, niệm lực, trái Gura Gura.
Từng mảng đất to đang dần chìm xuống, bị nước biển nhấn chìm."
Thấy hắn hùng hổ như vậy, Rayleigh thở dài một tiếng: "Quả nhiên là già rồi!"
Trần Nghiệp không trả lời mà chậm rãi bay lên. bằng không sẽ không tiện ăn nói với D Garp! ngài đô đốc trẻ tuổi, tiểu tử Luffy này gánh vác vận mệnh to lớn, là tương lai của biển cả này, chỉ sợ ta không thể dễ dàng giao hắn cho ngươi được!
Càng không ngờ vị đô đốc này vừa lên đã đánh chìm đảo nhỏ…
Mắt thấy không thể đối phó được với hắn, Rayleigh lập tức đáp: "Được rồi!
Đô đốc trẻ tuổi, ngươi thắng, thuyền ở đâu?""Theo ta."
Trần Nghiệp khởi động niệm lực bắt Rayleigh cùng nhau bay về phía chiến hạm.
Rayleigh cũng vô cùng phối hợp mà không giãy dụa…
