Chương 987.
Tối nay kết hôn luôn!
Trong một sương phòng, thứ treo trên tường toàn là hình vẽ chân dung một nhân vật.
Kỹ thuật vẽ rõ ràng rất trẻ con, chỉ có thể nhìn ra trong tranh là một hiệp khách có vài phần tương tự với Trần Nghiệp."Mấy thứ này đều là Linh Nhi vẽ lúc nhỏ, người trong tranh chính là ân công đó!"
Trong nguyên tác quả thật có người tên là Lý Tam Tư.
Đúng thật!
Đợi sau khi Triệu Linh Nhi đi rồi, bà ngoại chợt hỏi: "Hiền chất đã kết hôn chưa?"Lý Tam Tư?" Nghe đến nước Nam Chiếu, trên mặt bà ngoại xuất hiện vẻ hồi tưởng, đồng thời càng thêm tin Trần Nghiệp.
Đó chính là tên của em trai ta!" Triệu Linh Nhi rên rỉ: "Tiên Linh đảo có trận pháp ảo thuật mà bà ngoại ta sắp xếp, ngươi không có khả năng phát hiện ra nơi này.
Hắn nghĩ một chút rồi bảo: "Ta thật sự không phải ân công của các ngươi, mười năm trước ta vẫn là một đứa trẻ, không có khả năng tới cứu các ngươi được."
Trong lòng Trần Nghiệp hơi căng lên, lập tức hiểu ý tứ của bà ngoại.
Đến khi ấy, bà ngoại biết dựa vào mỗi mình không có cách nào bảo vệ được Linh Nhi.""Thật ra cha ta có nói với ta hắn từng cứu hai người ở nước Nam Chiếu, muốn ta đi gặp và hỏi chăm một chút, không biết có phải là hai vị không?
Đừng hiểu lầm, hắn cũng không phải vì sắc đẹp mà chỉ đơn thuần vì hoàn thành nhiệm vụ tốt hơn mà thôi…"Cái này…""Chính là chúng ta.""Tiêu Dao từ nhỏ được gửi ở nhà thím hai ta nuôi, lần này ta tới chính là để tìm hắn, không cẩn thận vào nhầm chỗ này, vẫn mong hai vị lượng thứ cho.
Hắn giả mạo là anh trai của Lý Tiêu Dao vốn chỉ định lừa Triệu Linh Nhi, vì Triệu Linh Nhi chỉ có ở dưới sự che chở của hắn mới có thể hoàn toàn thay đổi số phận!"
Trần Nghiệp đáp với vẻ mặt không thay đổi: "Lý Tiêu Dao?"
Triệu Linh Nhi không để ý: "Nhưng…"
Cô gái này rất vui mừng.
Tuy rằng Trần Nghiệp không thừa nhận mình là Lý Tiêu Dao nhưng nhìn gương mặt đó của hắn, Triệu Linh Nhi vẫn vui vẻ, vô cùng vui lòng giữ hắn lại." Bà ngoại cười đáp: "Nơi này ta biết, cách đây cũng không xa, bây giờ sắc trời cũng không còn sớm, hay là hiền chất nghỉ ngơi ở đây một đêm, ngày mai lại đi sau nhé?
Trong cốt truyện nguyên tác, sau khi bà ngoại nghe được suy đoán của Lý Tiêu Dao, cảm thấy hắn ta là ân nhân lập tức kêu hắn ta lấy Triệu Linh Nhi.
Dù sao kẻ địch của bọn họ cũng chính là Bái Nguyệt giáo khống chế toàn bộ nước Nam Chiếu cơ mà.
Bà ngoại lại sửa lại: "Linh Nhi, người cứu ngươi là chú Tam Tư của ngươi, đừng gọi lộn.""Ta biết rồi." Vẻ nghi ngờ trên mặt bà ngoại càng đậm hơn: "Nhưng tại sao ân công lại nói tên của mình là Lý Tiêu Dao?""Tiểu Bạch hiền chất, ân công có nhắc tới chúng ta không?" Bà ngoại cảm thán một tiếng rồi mở miệng nói: "Không biết bây giờ ân công đang ở đâu?""Mời nói." Bà ngoại mở miệng giới thiệu một phen, sau đó nói với vẻ ý vị sâu xa: "Ân công, Linh Nhi rất nhớ ngươi, mười năm này chưa từng thay đổi."Hiền chất, không biết ngươi định đi đâu tìm huynh đệ của ngươi?" Bà ngoại có hơi sững sờ.""Hiền chất, ngươi cảm thấy Linh Nhi thé nào?"Ngươi… hắn cứu chúng ta, tại sao lại dùng tên Lý Tiêu Dao này?"
Trước đó bà ngoại đã kể đơn giản chuyện mười năm trước cho Trần Nghiệp nghe một lần." Bà ngoại lại hỏi. ngươi thật sự không phải ân công?" Trần Nghiệp bắt đầu lừa: "Cha ta tên là Lý Tam Tư, thích hành hiệp trượng nghĩa, tại hạ là Lý Tiểu Bạch.
Lúc này lúng túng chỉ là hắn đang giả bộ chần chừ mà thôi.
Nhưng diện mạo của ngươi…"Chưa."
Trần Nghiệp cười nhạt: "Ta từng theo cha mình học nghệ vài năm, có thể nhìn thấu ảo thuật.""Hiền chất, lấy vợ lấy người hiền thục, con bé Linh Nhi này cho dù là nhan sắc hay là phẩm chất đều là sự lựa chọn hàng đầu, sẽ không bôi nhọ ngươi đâu.
Diễn xuất của hắn rất tốt." Bà ngoại tự biên tự diễn.""Ngươi là hậu nhân của ân nhân, nếu đã tới cũng phải cho ta hết lòng đãi khách đã chứ."
Triệu Linh Nhi nghe được lời này, cái đầu nhỏ gật lia lịa giống như gà con mổ thóc, sau đó nhìn Trần Nghiệp với vẻ tủi thân.
Đối với suy nghĩ của bà ngoại, Trần Nghiệp đại khái có thể đoán được một chút.
Nhưng đó là cha của Lý Tiêu Dao…
Bà ngoại và Triệu Linh Nhi nghe được lời này cuối cùng cũng phản ứng lại.
Ta hy vọng ngươi có thể lấy Linh Nhi rồi hãy đi…"
Trần Nghiệp giả bộ chần chừ sau đó đồng ý: "Cũng được.
Nếu mới đầu nó đã nhận lầm ngươi thành ân công chứng tỏ nó có thể chấp nhận ngươi, cho nên ta mới đưa ra đề nghị này.""Nếu như vậy lão thân có một yêu cầu quá đáng.
Triệu Linh Nhi cũng không nói gì mà chỉ nhìn Trần Nghiệp với vẻ ngơ ngác, dường như cái đầu nhỏ có hơi không đủ dùng.
Lý Tiểu Bạch?" Triệu Linh Nhi nhảy chân sáo ra ngoài chuẩn bị.
Một khi Bái Nguyệt giáo phát hiện ra bọn họ trốn ở đây rất có khả năng sẽ đuổi giết tới nơi.
Trước đó bà ta cũng chưa từng nhắc tới với Trần Nghiệp mười năm trước địa điểm Lý Tiêu Dao cứu người là nước Nam Chiếu.
Trần Nghiệp đáp: "Tới nhà thím hai ta ở trấn Dư Hàng.
Giáo chủ của Bái Nguyệt giáo lớn mạnh sánh ngang với thần linh, có thể cứu người từ tay Bái Nguyệt giáo chủ chắc chắn cũng có vài phần bản lĩnh."
Vừa nghe được lời này, Trần Nghiệp thầm nói quả nhiên…
Bây giờ Trần Nghiệp thoạt nhìn cùng lắm chỉ khoảng hai mươi, mười năm trước chỉ là một đứa trẻ choai choai, làm sao có khả năng tới Nam Chiếu cứu người được?"Ta nghĩ mười năm trước người cứu các ngươi chắc hẳn là cha ta đi!
Triệu Linh Nhi vẫn có hơi khó hiểu, gương mặt nhỏ nhăn nhó cũng không biết đang nghĩ gì."
Nghe được lời này, bà ngoại nói với Triệu Linh Nhi: "Linh Nhi, còn không mau chuẩn bị cơm tối?"
Trần Nghiệp đáp: "Hành tung của cha ta không cố định, ta cũng không rõ cho lắm.
Ánh mắt đó thật sự khiến hắn có hơi không chịu nổi.
Nhớ lấy rượu trái cây mà ta làm tới tiếp đón khách quý.""Trấn Dư Hàng?" Trần Nghiệp giả bộ do dự.
Trên gương mặt xinh đẹp của Triệu Linh Nhi lộ ra nụ cười: "Hóa ra Tiêu Dao ca ca vẫn luôn nhớ chúng ta. được rồi, ta đồng ý là được chứ gì.""Ngươi lừa người!
Hắn biết cốt truyện đó là chuyện mà Lý Tiêu Dao đã làm khi xuyên về mười năm trước."
Trần Nghiệp đáp: "Không phải ta có ý đó…
Được rồi, lời này mà nói ra đến bản thân hắn cũng không tin!"
Hắn vừa nói như vậy, Triệu Linh Nhi và bà ngoại lập tức tin ngay, vì mười năm trước Lý Tiêu Dao xuất hiện có bản lĩnh vô cùng cao.
Chẳng qua là thấy Lý Tiêu Dao mười năm trước rất mạnh mẽ, muốn tìm một chỗ dựa vững chắc cho Triệu Linh Nhi mà thôi.""Hành hiệp trượng nghĩa không cầu báo đáp, không để lại tên thật, ta nghĩ đây là suy nghĩ của ân công."Hóa ra là vậy.
Bà ngoại thấy thế không nghi ngờ hắn mà mở miệng giải thích: "Hiền chất, ngươi cũng nhìn thấy rồi đấy, trong đầu con bé Linh Nhi này chỉ toàn là ân công, ta sợ thời gian lâu dần nó sẽ sinh bệnh…""Tốt tốt tốt!" Bà ngoại mừng rỡ nói: "Mọi sự cứ thuận theo tự nhiên là được, tối nay các ngươi thành thân động phòng luôn đi!"
Trần Nghiệp: "…"
Tuy rằng hắn biết trong cốt truyện nguyên tác Lý Tiêu Dao cũng sẽ phát triển thành như vậy, mơ mơ hồ hồ lấy Triệu Linh Nhi, nhưng khi thật sự xảy ra trên người mình, hắn vẫn rất muốn than một tiếng.
Bà ngoại của Triệu Linh Nhi cũng quá liều quá rồi, mới gặp mặt lần đầu tiên đã dám cho Triệu Linh Nhi vào động phòng với người lạ?
