Chương 27: Uy lực của Linh Kỹ!
Vượt qua cả một đại cảnh giới, hơn nữa còn không học kiếm pháp, chỉ có một thân pháp thuật cùng ngọc bội linh thuẫn, linh thuẫn vẫn còn đang trong thời gian chờ hồi chiêu.
Điều này khiến cho Lâm Tễ Trần, người không có kỹ thuật phòng thân, bị đánh cho vô cùng uất ức.
Đúng là "không bột đố gột nên hồ" (*nguyên văn xảo phụ dã nan vi vô mễ chi xuy*).
Lượng máu đã giảm xuống một phần ba.
Cứ tiếp tục như vậy, hắn làm sao có thể không c·hết tại nơi này chứ?
Hắn không muốn c·hết, mặc dù hiện tại trò chơi và thực tế chưa dung hợp, người chơi t·ử v·ong có thể s·ố·n·g lại, cùng lắm thì mất chút tu vi, mất chút trang bị.
Nhưng Lâm Tễ Trần thì khác, t·h·i·ê·n phú của hắn quy định, chỉ cần hắn c·hết một lần, thuộc tính tiên t·h·i·ê·n sẽ giảm xuống 10%.
Đây là điều Lâm Tễ Trần tuyệt đối không chấp nhận.
Thật không cho Dịch t·h·i·ê·n Hồ khai cục, hắn muốn một mực may mắn đến cuối cùng, muốn hắn c·hết? Không có cửa đâu!
Trong tay Lâm Tễ Trần xuất hiện thêm một viên đan dược.
« Huyền Phẩm Tử Ngọc Đan »: Trong vòng năm phút, toàn bộ thuộc tính chiến đấu +30 điểm, nếu không phải ở trạng thái chiến đấu còn có thể lập tức hồi phục 3000 điểm thể lực.
Đây là đan dược Lãnh Phi Yên đưa cho hắn, hắn không nỡ ăn, giữ đến tận bây giờ.
Vì m·ạ·n·g nhỏ, Lâm Tễ Trần hiện tại chỉ có thể dựa vào nó.
Nuốt viên Tử Ngọc Đan vào.
Lâm Tễ Trần cảm thấy thân thể nhanh chóng p·h·át nhiệt, linh khí trong cơ thể nhất thời tăng vọt rất nhiều, tr·ê·n thân toát ra từng luồng nhiệt.
Toàn thân giống như tràn đầy sức mạnh.
Nhìn lại thuộc tính của hắn bây giờ, lực đạo đã lên tới 67 điểm, phòng ngự càng đột p·h·á đến 81 điểm.
81 điểm, Chu Thân lực đạo cũng mới 70 điểm.
Điều này nói lên điều gì?
Lâm Tễ Trần cười hắc hắc với Chu Thân.
Chu Thân không hiểu vì sao, còn tưởng rằng Lâm Tễ Trần bị hắn đ·á·n·h cho choáng váng, liên tục cười lạnh."Sắp c·hết đến nơi rồi mà còn cười được, ta xem ngươi xuống Địa Phủ rồi còn cười được nữa không."
Nói xong, Chu Thân tiếp tục ra tay, đao pháp rộng rãi nguyệt đao lại lần nữa t·h·i triển.
Nhưng lần này, Lâm Tễ Trần lại không đỡ đòn.
Mà là giống như lúc vừa đ·á·n·h với Chu Hào, mặc cho đ·a·o của hắn rơi vào tr·ê·n người mình."Chưa trúng mục tiêu!"
Cái gì!
Chu Thân giật nảy cả mình, không tin nổi lại c·h·é·m thêm một đ·a·o, vẫn là chưa trúng mục tiêu.
Chu Thân lập tức nhớ tới việc Lâm Tễ Trần vừa mới ăn viên thuốc, biết ngay vấn đề chắc chắn nằm ở viên đan dược kia."Có thể đỡ được c·ô·ng kích của ta, đan dược này nhất định là vật phi phàm, tr·ê·n người tiểu t·ử này bảo bối còn rất nhiều."
Chu Thân kiến thức rộng rãi, cười khẩy nói: "Đan dược này nhất định là có thời gian giới hạn, tiểu t·ử, đợi dược lực của ngươi m·ấ·t đi hiệu lực, chính là t·ử kỳ của ngươi."
Lâm Tễ Trần không phủ nh·ậ·n gật đầu, nói: "Ngươi nói không sai, đan dược của ta có thời gian giới hạn."
Chu Thân đắc ý, đang định nói chuyện, Lâm Tễ Trần lại bổ sung: "Cho nên, chỉ cần trước khi thời gian kết thúc, g·iết ngươi không phải là được rồi sao?"
Chu Thân nh·e·o mắt, k·i·ế·m của Lâm Tễ Trần đã tới.
Toàn bộ thuộc tính tăng thêm 30, Lâm Tễ Trần phảng phất như thay da đổi thịt, ngay cả tốc độ cũng đã không phải là thứ Chu Thân có thể so sánh.
Chu Thân thậm chí không biết Lâm Tễ Trần xuất k·i·ế·m từ khi nào, không kịp né tránh, cánh tay bị xé toạc một lỗ hổng lớn."-180!"
Chu Thân vội vã lùi về sau, muốn k·é·o dài thời gian chờ Lâm Tễ Trần hết dược hiệu.
Có điều, tốc độ của hắn đã không phải là đối thủ của Lâm Tễ Trần, mấy bước đã bị đ·u·ổ·i kịp, chuôi Xích Vân k·i·ế·m kia cứ quấn lấy hắn không buông như ma trơi.
Chu Thân cũng bắt đầu liên tục trúng k·i·ế·m.
Thật đúng là 30 năm Hà Đông, 30 năm Hà Tây.
Tình cảnh của hai người đảo ngược hoàn toàn.
Chu Thân không còn cách nào khác ngoài việc dốc toàn lực phòng thủ, dùng đ·a·o trong tay chặn ngang, cố gắng hết sức chặn đứng thế k·i·ế·m của Lâm Tễ Trần.
Đáng tiếc, mặc dù Lâm Tễ Trần không có bất kỳ k·i·ế·m p·h·áp hay tuyệt kỹ nào, nhưng sự xảo quyệt trong cách xuất k·i·ế·m của hắn thật hiếm thấy.
Lâm Tễ Trần giống như một vị tướng chỉ có đánh thường mà không có kỹ năng, nhưng chỉ bằng những đòn đánh thường đơn giản đó, Chu Thân cũng khó lòng chống đỡ.
Tốc độ xuất k·i·ế·m và góc độ khiến hắn không cách nào ngăn cản.
Chu Thân bị ép không thể làm gì khác ngoài việc bảo vệ đầu và tim, những bộ phận khác chỉ có thể phòng được thì phòng.
Hắn muốn dựa vào lượng máu dồi dào của mình để chống chọi qua thời gian tác dụng của dược hoàn mà Lâm Tễ Trần đã uống.
Lâm Tễ Trần cũng hiểu, biết rõ tâm lý đối phương, nên hắn xuất k·i·ế·m càng lúc càng nhanh.
V·ết t·hương tr·ê·n người Chu Thân càng ngày càng nhiều, m·á·u tươi chảy khắp người, nhuộm hắn thành một người toàn m·á·u.
Thấy Chu Thân bị đánh thê thảm như vậy, đệ đệ Chu Hào biết rõ ca ca mình nhất định không thể c·hết, nếu không hắn cũng phải c·hết."Ca, ta đến giúp huynh!"
Chu Hào cố nén cơn đau kịch l·i·ệ·t, lôi theo nửa cái m·ạ·n·g tàn, xông về phía trước, một đ·a·o bổ về phía Lâm Tễ Trần.
Bị Chu Hào làm gián đoạn nhịp độ t·ấn c·ông, Lâm Tễ Trần đành phải rút lui, quay đầu lại nhắm vào Chu Hào.
Chu Hào vốn đã không đ·á·n·h lại Lâm Tễ Trần.
Chớ nói chi là Lâm Tễ Trần đã uống t·h·u·ố·c.
Lâm Tễ Trần thoải mái vung một k·i·ế·m rạch ngang bụng Chu Hào."-355!"
Một con số sát thương k·h·ủ·n·g b·ố bật ra, đây còn không phải là sát thương chí m·ạ·n·g.
Chu Hào vốn chỉ còn chưa đến 300 lượng máu.
Bị một k·i·ế·m này, cuối cùng hắn trực tiếp vỡ bụng mà c·hết!"Ca, báo thù cho ta..." Chu Hào ngã tr·ê·n mặt đất, ánh mắt lờ đờ, nhanh chóng m·ấ·t đi sức s·ố·n·g.
« Đinh! Tu vi +0, ngươi đã tới bình cảnh, mời cố gắng đột p·h·á! » « Đinh! Hoàn thành nhiệm vụ địa ngục, mời về tông môn nh·ậ·n thưởng! » Sau khi Chu Hào c·hết, một túi đựng đồ rơi ra.
Nhưng Lâm Tễ Trần tạm thời không có thời gian nhặt, hắn quay đầu nhìn lại.
Chu Thân vì cái c·hết của em trai mà đau đớn tột cùng, cũng triệt để kích p·h·át sự căm hận ngút trời trong hắn.
Trong lúc Chu Hào giúp hắn giải vây, Chu Thân cũng đã bắt đầu b·ó·p p·h·áp quyết, hắn đem toàn bộ linh lực rót vào thân đ·a·o.
Trong chốc lát, thanh đ·a·o trong tay Chu Thân liền p·h·át sinh biến hóa quỷ dị, toàn thân trường đ·a·o đỏ rực, thân đ·a·o bốc lên ngọn lửa hừng hực.
Ngọn lửa giống như dung nham, không ngừng nhỏ xuống từ tr·ê·n đ·a·o, tựa như dòng m·á·u đang chảy.
Mà khí thế của Chu Thân cũng thay đổi hoàn toàn, cả người giống như một vị Tu La trở về từ địa ngục, hắn nhìn chằm chằm vào Lâm Tễ Trần, ngọn lửa tr·ê·n đ·a·o phản chiếu trong con ngươi hắn.
Trong khoảnh khắc, thật giống như Tu La từ luyện ngục trở về."Ta muốn lấy m·ạ·n·g của ngươi, tế cho đệ đệ của ta!"
Nói xong, Chu Thân p·h·át ra tiếng gầm th·é·t như dã thú, thanh đ·a·o trong tay trong nháy mắt mở rộng mấy chục lần, ngọn lửa tràn ngập toàn bộ sơn lâm, làm vô số chim thú sợ hãi bỏ chạy."Trăm Liệt Diễm Hỏa Trảm!"
Một vệt sáng đỏ rực chói mắt lóe lên tr·ê·n bầu trời sơn lâm, thứ nghênh đón Lâm Tễ Trần không chỉ là màu sắc.
Lưỡi đ·a·o lạnh lẽo, lửa bốc lên như núi lửa, mang theo uy năng không thể chống đỡ, hướng thẳng đầu Lâm Tễ Trần mà c·h·é·m xuống!
Lâm Tễ Trần cảm nhận rõ ràng không khí xung quanh cũng trở nên nóng bỏng, càng khiến hắn cảm thấy nguy hiểm, là thanh đ·a·o sáng loáng đang chém tới kia!
Đáng tiếc, linh thuẫn vẫn còn đang trong thời gian chờ hồi chiêu.
Lâm Tễ Trần chỉ có thể lựa chọn kiên trì đến cùng tiếp chiêu.
Trong thời khắc s·ố·n·g còn, Lâm Tễ Trần giơ k·i·ế·m lên ngăn cản.
Nhưng uy lực Linh Kỹ của đối phương quá lớn, trực tiếp hất văng cả người lẫn k·i·ế·m của Lâm Tễ Trần bay ra ngoài.
Lâm Tễ Trần giống như một cánh diều đ·ứ·t dây, văng ra xa mấy trượng.
Phốc!
Một ngụm m·á·u phun ra.
Tr·ê·n thân Lâm Tễ Trần xuất hiện một vết sẹo k·h·ủ·n·g b·ố."-1089!"
Đây chính là uy lực của Linh Kỹ.
Gần như lấy đi của Lâm Tễ Trần hơn nửa cái m·ạ·n·g.
Linh Kỹ là kỹ năng mà tu sĩ từ Trúc Cơ cảnh trở lên mới có thể t·h·i triển, Lâm Tễ Trần Luyện Khí cảnh hiện tại cũng chỉ có thể thèm thuồng.
Hiện tại hắn đến một bản k·i·ế·m p·h·áp cũng không có, đối đầu với tu sĩ Trúc Cơ nắm giữ Linh Kỹ, không bị áp chế mới là lạ.
Lâm Tễ Trần liếc nhìn lượng m·á·u của mình, chỉ còn hơn bốn trăm điểm m·á·u ít ỏi.
Đối phương vẫn còn 2000 điểm khí huyết.
Lâm Tễ Trần không hề nản chí, lại lần nữa đứng dậy, ý chí chiến đấu hừng hực trong mắt!
Chu Thân không ngờ Lâm Tễ Trần ăn trọn một chiêu tuyệt kỹ này mà vẫn chưa c·hết?
Không đúng, khí huyết của Luyện Khí cảnh dày đến vậy sao?
Ngay lúc hắn còn đang ngây người, Lâm Tễ Trần đã nhanh chóng áp sát.
Luận về thuộc tính, Chu Thân vẫn không phải là đối thủ của Lâm Tễ Trần, dược hiệu của hắn vẫn chưa hết.
Trong nháy mắt, Chu Thân liền bị Lâm Tễ Trần đ·u·ổ·i kịp, nhìn thấy Xích Vân k·i·ế·m vung lên trong tay hắn.
Chu Thân âm thầm kêu khổ, chỉ có thể lại lần nữa trở thành rùa đen rụt đầu, ngoan cường chống cự.
Lần này, Lâm Tễ Trần ra tay càng nhanh hơn, càng xảo quyệt hơn.
Trong lúc Chu Thân luống cuống tay chân, v·ết t·hương tr·ê·n người càng ngày càng nhiều.
Lâm Tễ Trần lại trong trận chiến đấu này, phảng phất dần dần mầy mò đến tinh túy của k·i·ế·m t·h·u·ậ·t, từng bước xuất k·i·ế·m trở nên sắc bén.
« Đinh! Trong chiến đấu lĩnh ngộ k·i·ế·m ý, k·i·ế·m t·h·u·ậ·t tư chất +5%! » Vẫn quy củ cũ, hôm nay ngân phiếu p·h·á 5 vạn sẽ tăng thêm chương.
