…
Khu bình luận.
Hôm nay vẫn là An Hoành , Tiểu Mễ và Lâm uyên phối hợp.
Trận đầu tiên hôm nay là tổ Bass tranh tài. Tổ Bass đã sơ tuyển và bán kết xong hôm qua, có sáu người tiến vào chung kết.
Hai tuyển thủ Trung Châu, hai tuyển thủ Tần Châu, một tuyển thủ Sở Châu và một tuyển thủ Yến Châu.
Sau trận đấu hôm qua đã có sự điều chỉnh.
Các hạng mục lớn vào trận chung kết để nâng xếp hạng nhiều hơn. Bây giờ mỗi người tại mỗi hạng mục đều có hai cơ hội biểu diễn.
Điều này để đám tuyển thủ có thể đền bù sai lầm ở vòng thứ nhất.
Có đầy đủ thực lực, nhưng vô tình sai lầm, cuối cùng vẫn có hy vọng vào vòng trong.
Nhưng mà khí thế bạo đỏ hôm qua khác hôm nay.
Bắt đầu thi đấu hình như không suôn sẻ.
Hai tuyển thủ Tần Châu không giành được huy chương nào.
Thể hiện của tuyển thủ Trung Châu lần nữa áp chế mọi người, thành công lấy được một huy chương!“Đáng tiếc!”“Trung Châu lại có thêm một huy chương!”“Haizz, mấy người Tần còn hạnh phúc chán, đã đến ngày thứ tư, Sở Châu chúng ta còn chưa được một huy chương nào.”“Nói như thể Yến Châu chúng ta có huy chương ấy.”“Thảm nhất phải là Triệu Châu chúng ta, không chỉ huy vương vàng, mà huy chương bạc lẫn huy chương đồng chỉ có mấy cái.”
Tranh tài ngày thứ tư.
Có ba châu còn chưa ăn mặn.
Bởi vì Trung Châu và Tần Châu quá mạnh, giành được phần lớn huy chương.
Nhất là Trung Châu, dù là còn chưa thua nhưng đã bị Tiện Ngư doạ sợ, số lượng tổng huy chương vẫn chèn ép các châu khác.
Nhất thời, các châu đều tố khổ.
Cảnh này thật ra rất kỳ ảo, rõ ràng các châu đều có kênh trực tiếp, vậy mà một đám người đã chạy đế kênh Tần Châu mở đại hội kể khổ.…
Trung Châu.
Trong kênh phát sóng reo hò một phen!“Tốt!”“Mấy ngày nay bị Tiện Ngư hù chết, suýt chút nữa quên mất Trung Châu chúng ta mạnh cỡ nào!”“Trước đó ta bị Tiện Ngư làm lạnh lòng.”“Thật ra thất bại một mục không là gì, nhạc hội Lam luôn nhìn tổng thành tích!”“Suy nghĩ kỹ một chút, dù Tần Châu lợi hại hơn tưởng tượng của chúng ta, hưng vẫn còn một Ngư vương triều đứng trên đầu chúng ta, những người khác còn chưa đủ trình độ bì với chúng ta.”“Ta không tin một Tiện Ngư có thể chèn ép Trung Châu chúng ta?”“Tám huy chương vàng!”“Tính theo hướng này, Trung Châu chúng ta tất thắng!”
Lòng tin của Trung Châu trở về!
Số lượng huy chương chính là sức mạnh của họ!
Tiện Ngư có bản lĩnh lớn thì sao?
Nhạc hội Lam không phải một người thi!
Nhạc hội Lam là cuộc thi âm nhạc liên lục địa!
Sao con Tiện Ngư yêu nghiệt kia có năng lực giúp Tần Châu giành được huy chương chứ?…
Sau khi thi Bass kết thúc.
Là trận chung kết dàn trống.
Tuyển thủ Tần Châu lấy được một huy chương đồng.
Đối với Tần Châu cũng có một tin tốt, đó chính là Trung Châu không lấy được huy chương vàng, chỉ lấy được huy chương bạc.
Yến Châu giành được huy chương vàng!
Việc này làm người Yến Châu hưng phấn phát điên, từng cơn mưa bình luận tràn lên ăn mừng!
Lâm Uyên không nhịn được mỉm cười:“Chúc mừng người bạn Yến Châu của chúng ta giành được huy chương vàng đầu tiên, màn biểu diễn vô cùng đặc sắc!”
Đây là huy chương vàng đầu tiên của Yến Châu, quả thực rất khó khăn. Tuyển thủ đoạt giải quán quân xứng đáng được tôn trọng, rõ ràng vòng một chưa phát huy tốt, vòng thứ hai lại bằng biểu hiện cực giỏi tranh tài, tựa như kỳ tích đập vào mặt tuyển thủ Trung Châu lớn mạnh kia!“Ngư phụ khách sáo rồi!”“Ha ha ha, có khí chất!”“Nhìn Ngư phụ khí chất như vậy, không uổng công ta xem trực tiếp.”
Lúc này, các kênh trực tiếp các châu khác cũng bắt đầu gửi lời chúc mừng:“Nhân dân Tề Châu gửi lời mừng!”“Người dân Sở Châu xin chúc mừng, hiện tại chỉ còn người anh em Triệu Châu là chưa có huy chương vàng.”“Người Triệu Châu đang khó khăn, nhưng vẫn chúc mừng Nguỵ Châu!”“Người Hàn xin chúc mừng các bạn!”“Cảm ơn, cám ơn!”
An Hoành nhìn mưa bình luận hoà thuận này, không nhịn được quay đầu nhìn Lâm Uyên, trong lòng nảy sinh một suy nghĩ lạ.
Rất khó nghĩ ra, trong kênh phát sóng nhạc hội Lam sẽ có cảnh tượng cư dân mạng các châu động viên lẫn nhau Rõ ràng các châu đều là đối thủ.
Đều do Tiện Ngư khởi xướng màn này.
Thế vận hội Lam luôn tuyên truyền “Tinh Thần Lam Vận” Có lẽ cái này sẽ được gọi là “Tinh thần Lam nhạc.”
Ừ.
Ngoại trừ Trung Châu.
Bất luận là châu nào cũng không có hảo cảm với Trung Châu, không phải vì Trung Châu quá mạnh mà là vì trước nay người Trung Châu luôn mang hình tượng ngạo mạn coi thường kẻ khác.…
Người Trung Châu chẳng ai quan tâm điều này.
Lấy được huy chương vàng thật ra cũng không hiến Trung Châu tụt hạng.
Nam bình luận viên của Trung Châu cười nói: “Vòng này chúng ta bỏ lỡ huy chương vàng, nhưng Tần Châu cũng chẳng giành được.”“Đúng thế!”
Nữ mc cười nói: “Những châu khác lấy được huy chương vàng, không hề uy hiếp được chúng ta, cho dù là Tần Châu có được cũng chẳng qua mặt được chúng ta.”“Quan trọng là Tiện Ngư kia.”
Nam mc nói: “Có hơi đáng sợ.”
Sau mấy ngày tranh tài, người Trung Châu phải thừa nhận Tiện Ngư đáng sợ.
Rất vi diệu.
Hôm nay bất luận là Trung Châu hay Tần Châu, phát hiện đối phương không thể lấy được huy chương vàng đều thở phào nhẹ nhõm.
Điều này nghĩa là: Trung Châu đã bắt đầu xem Tần Châu là đối thủ.…
Hôm nay là hạng mục thứ ba tranh tài là Tranh cổ.
Triệu Châu lấy huy chương vàng!
Nguỵ Châu đoạt huy chương bạc!
Tần Châu giành huy chương đồng!
Lần này Trung Châu hơi khó chịu.
Bọn hắn không lấy được huy chương nào!
Cho dù Tần Châu không giữ huy chương vàng nhưng dầu gì cũng đoạt được huy chương đồng, cái châu đó cũng có mặt trong bảng xếp hạng!“Chúc mừng Triệu Châu!”
Lần này An Hoành cũng học theo Lâm Uyên, cổ vũ người xem các châu khác: “Nghe nói người Triệu Châu luôn nghiên cứu nhạc cụ cổ điển, hôm nay xem kết quả, bất luận là nhạc cụ cổ đại hay là thơ ca cổ …”
Sao?
Đột nhiên An Hoành ý thức được không ổn.
Thơ ca cổ xưa Triệu Châu, không phải đã bị người bên cạnh đè đầu cưỡi cổ trên sóng trực tiếp sao?
Người xem các châu đều hào hứng.“Nói đi!”“Sao không nói tiếp?”“Thơ ca cổ xưa Triệu Châu không hay sao?”“Ha ha, tư cách nghề nghiệp của An Hoành gặp nguy hiểm!”“Là người Triệu Châu, chuyện này chúng ta xin nhận, thơ ca cổ xưa của Ngư phụ đúng là có một không hai!”“Đúng vậy, người Triệu Châu chúng ta không phủ nhận Ngư phụ rất lợi hại!”“Ta là người Triệu Châu, còn mua “Thơ từ Tiện Ngư” mà!”
Người Triệu cũng không ngại.
Đây chính là huy chương vàng đầu tiên của họ!
Cũng nhờ huy chương này mà chuyện thơ ca bị Tiện Ngư đè bẹp lúc trước được xoa dịu bớt.
Nữ mc Tiểu Mễ cười nói: “Khó khăn lắm mới không nói về âm nhạc, sao lại liên quan đến Ngư phụ rồi?”
Lâm Uyên hồng lên tiếng. Hắn đang nghĩ Tần Châu có phải nên lấy được một huy chương vàng rồi không?
Mấy cuộc tranh tài đã qua, Tần Châu còn chưa bắt đầu đâu.…
Bầu không khí trong kênh phát sóng vui vẻ náo nhiệt, các châu cùng nghênh đón trận tranh tài mới!
Đàn violin!
Cuối cùng Lâm Uyên đã cười.
An Hoành chú ý đến nụ cười của Lâm Uyên, trong lòng chợt xao động: “Tiện Ngư lão sư thấy thế nào về trận này?”“Trận này…”
Lâm Uyên hơi nheo mắt lại: “Tổng giáo luyện của Tần Châu chúng ta sắp ra tay.”
Tổng phụ trách?
Dương Chung Minh!?
Kênh trực tiếp náo nhiệt hẳn lên!
Khúc phụ của Tần Châu có năng lực rất mạnh, thực lực xếp cao hơn Lục Thịnh vốn đã quá giỏi, khiến người Trung Châu run sợ chính là Tiện Ngư!
Nhưng mà, bất luận là Tiện Ngư hay Lục Thịch mạnh bao nhiêu, tổng phụ trách Tần Châu vẫn là Dương Chung Minh!
Vì sao? Bởi vì Dương Chung Minh có thâm niên trong nghề ư? Hay là vì Dương Chung Minh thành danh sớm hơn Tiện Ngư và Lục Thịnh?
Hoặc là vì Dương Chung Minh từng thắng Tiện Ngư một lần trong cuộc chiến chư thần sao?
