“Hắn sẽ đợi chỗ quan trọng nhất rồi ra tay, một chiêu ắt chết.”“Bây giờ chỉ có thể cầu nguyện số lượng tác phẩm hắn có thể lấy ra không nhiều, nếu không hạng mục của chúng ta sẽ nguy hiểm.”“Chỗ Dương Chung Minh còn có Tiện Ngư và Lục Thịnh.”“Đối thủ của chúng ta, thật sự không đơn giản đâu.”…
Kết luận các phe đều không sai.
Nhạc hội Lam sẽ là sân khấu tốt nhất để Dương Chung Minh bày tỏ năng lực.
Lần đầu hắn xuất thủ, đã làm mọi người chấn động, cũng làm cho bọn họ hiểu rõ vì sao hắn mới là tổng phụ trách Tần Châu!
Lão luyện!
Tác phẩm vô cùng lão luyện!
Khí chất lại hùng hồn ung dung!
Tựa như vương giả, kiếm trong tay nho nhã, nhưng khi xuất thủ lại là khí thế lôi đình vạn quân!
Kênh trực tiếp của Hàn Châu.
Huấn luyện viên chính Trương Minh bị chuyện của tuyển thủ Trung Châu đả kích, bây giờ mới lên tiếng: “Kể cho mọi người một bí mật, Dương Chung Minh đã từng đấu với tổng phụ trách Trung Châu Abigail một lần, chuyện này chỉ có người trong giới biết, người bên ngoài không hề hay.”“Kết quả thế nào?”“Abigail nhận thua.”“Trời!”
Người bình luận Hàn Châu hít một hơi lạnh!
Mưa bình luận trên màn hình đều là dấu chấm than!
Trương Minh cảm thán nói: “Vì sao lại nói Dương Chung Minh rất khủng bố, bởi vì âm nhạc có ranh giới, tựa như đàn violin vậy mọi người có thể nghe hiểu được đàn violin sao?”
Lắc đầu.
Trương Minh lần nữa nói: “Dương Chung Minh giỏi ở chỗ đó, không cần biết ngươi có hiểu đàn violin hay không, nhạc khúc violin của hắn sẽ khiến ngươi không nén được mà lắng nghe, yêu thích từ tận đáy lòng, dù ngươi không rõ mình thích nhạc khúc này ở đâu.”…
Kênh trực tiếp Tần Châu.
Lâm Uyên đang phổ cập kiến thức với mọi người.
Chuyện bổ sung kiến thức chuyên ngành này không phải ai cũng làm được.
Vì đây là đáp án mà hệ thống đưa ra.
Lâm Uyen tin tưởng phán đoán của hệ thống, bởi vì hệ thống chưa từng lừa hắn, càng vì hắn đã chứng kiến.
Hôm nay, Lâm Uyên nói kết luận này với mọi người, không cần bọn họ có tin hay không:“Trình độ sáng tác của Dương Chung Minh lão sư có thể xếp vào top 3 toàn bộ Lam Tinh.”
Mưa bình luận bùng nổ!
Câu nói này xuất phát từ miệng Tiện Ngư, sức nặng không hề nhẹ, dù là người không mấy tin tưởng cũng phải nghiêm túc cân nhắc xem!“Nghiêm túc chứ?”“Top 3 Lam Tinh?”“Mặc dù nhạc khúc này rất hoàn mỹ…”“Nhưng top 3…”“Đây không phải là kim tự tháp của giới âm nhạc sao?”“Khoác loác à?”“Phía sau có Dương phụ còn tác phẩm nào không?”“Nghe thử thì biết liền!”“Nếu là trình độ này, nằm trong top 3 cũng không lạ!”
Có người không tin.
Cho rằng Lâm Uyên đang dát vàng lên mặt Dương Chung Minh.
Dù sao thì mọi người đều biết, Dương Chung Minh và Tiện Ngư có quan hệ rất tốt.
Có người tin.
Bởi vì nhạc khúc vừa rồi, cũng vì số lượng tác phẩm của Dương Chung Minh truyền bá rộng rãi ở Lam Tinh không nhiều.“Vẫn không tin lắm…”
Lâm Uyên nhìn về phía sân khấu: “Cứ xem trận so tài tiếp theo, chúng ta sẽ thắng.”…
Trận tranh tài kế tiếp là tỳ bà.
Lúc đầu Lâm Uyên có cân nhắc nên lấy ra một nhạc khúc tỳ bà để cầm chắc huy chương vàng.
Nhưng sau khi nghe nhạc khúc của Dương Chung Minh, Lâm Uyên biết là không cần nữa.
Sự thất đúng là như thế.
Trận chung kết tỳ bà, vẫn là tác phẩm của Dương Chung Minh.
Mặc dù đàn tỳ bà và đàn violin hoàn toàn khác biệt, mà người am hiểu tỳ bà nhất chính là người Triệu Châu.
Nhưng… Tuyển thủ Triệu Châu cuối cùng chỉ lấy được huy chương bạc.
Huy chương vàng được tuyển thủ Tần Châu biểu diễn nhạc khúc của Dương Chung Minh giành lấy.
Sau vòng này, ấn tượng của mọi người với Dương Chung Minh càng sâu sắc!“Quá mạnh!”“Khí chất vương gia!”“Không cách nào chống lại được!”“Nói thật trình độ biểu diễn tỳ bà của tuyển thủ Tần Châu hơi kém so với người ta nhưng lại áp đảo người khác bằng nhạc khúc hay tuyệt!”“Chênh lệch rất nhỏ, nhạc khúc như nhạc trời!”“Ta phải tải xuống nhạc khúc này!”“Dương phụ đã để ta cảm nhận được sức hấp dẫn của tỳ bà, không hổ danh là đệ nhất nhạc cụ cổ điển!”“Tại sao ta lại có cảm giác Dương phụ có khí chất vương giả vậy?”“Ngươi nói như vậy, nghe như Ngư phụ chính là Thái tử gia…”“Ha ha, còn chơi cả trò cha con!”“Lão Hoàng Lịch à!”
Đây không phải là lần đầu Dương Chung Minh và Tiện Ngư bị trêu là cha con.
Năm đó Lâm Uyên và Dương Chung Minh tham gia “Chúng ta cùng hát”, thường xuyên bị người ta xào cp.
Hai người này bị trêu “cha con” thì lại càng nổi tiếng trên mạng.
Thật ra.
Đối với Lâm Uyên mà nói, Dương Chung Minh là thầy của hắn.
Nhạc khúc của Lâm Uyên đều đến từ hệ thống, còn nhạc khúc tự thân Lâm Uyên sáng tác, hầu như đều học được vì dùng “Thẻ nhân vật” Dương Chung Minh.
Điều này người ngoài không biết.
Nhưng Lam Tinh có câu tục ngữ nói rất đúng “Thầy như cha”, Lâm Uyên không để tâm đến trò đùa này của cư dân mạng.…
Kênh phát sóng Tần Châu.
An Hoành kích động nhảy cẫng lên: “Hôm nay đã lấy được hai huy chương vàng, tiếp theo chính là hạng mục tranh huy chương cuối cùng hôm nay.”“Đàn Cello!”
Nữ mc Tiểu Mễ đọc tên hạng mục.
Lâm Uyên nhìn thoáng qua, thở phào mở miệng nói: “Thắng!”
Khá lắm!
Ngươi lại bắt đầu!
An Hoành dở khóc dở cười: “Chúng ta khiêm tốn một chút.”
Tiểu Mễ cũng cười khổ: “Có thể nói rõ lý do không ạ?”
Lâm Uyên nói: “Vì trận chung kết đàn Cello vừa khéo là tác phẩm của tổng phụ trách.”
Đúng thế.
Lâm Uyên đã nói trúng.
Hôm nay huy chương vàng cuối cùng do Tần Châu đoạt được.
Nhà soạn nhạc: Dương! Chung! Minh!
Dương Chung Minh không ra tay thì thôi, vừa ra tay liền chấn động bốn phương, tỏ rõ sức mạnh vô địch thiên hạ!“Khí chất vương giả!”
Màn mưa bình luận bùng nổ!
Nhân vật chính của hôm nay là Dương Chung Minh!
Ghê nhất chính là còn có một đống bình luận cũng biến thành màu đỏ thẫm, điểm khen thưởng phá giới hạn, bởi vì hai chữ này là:“Đại vương!”
Hồi nãy có người bình luận khen hắn ở kênh Trung Châu, vậy mà con Dương Chung Minh này ra tay ba trận, kết quả đều thắng cả ba, hoàn toàn xứng danh Đại vương, tài giỏi như lời khen của Tiện Ngư!
Trong kênh phát sóng.
Tiểu Mễ vui mừng đến mức hát một đoạn: “Ta từng khó lòng kìm chế trước thế giới rộng lớn…”
Gió nổi lên.
