Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Toàn Chức Nghệ Thuật Gia

Chương 1392: Chỉ điểm giang sơn (5)




Phải biết rằng!

Trên mạng cũng có những bảng xếp hạng về Khúc phụ.

Mà những vị được xếp vào top mười không có ai mà không dựa vào thành quả to lớn của việc sáng tác cho nhạc cụ để chiếm được vị trí cao!

Ví dụ như Abigail.

Trong lòng mọi người hay vô số Khúc phụ của Lam Tinh được xưng là “Ông trùm nhạc giao hưởng Lam Tinh”!

Xét đến Dương Chung Minh.

Mỗi khi tham gia các cuộc thi âm nhạc, đều có thể khiến giai tầng đỉnh cấp của Lam Tinh điên cuồng tung hô!

Còn Tiện Ngư thì sao?

So thành tựu ở các ca khúc nhạc pop với phương diện nhạc cụ, tác phẩm của hắn quá ít.

Ít đến nỗi có rất nhiều người chẳng để tâm mà quên mất: Không phải Tiện Ngư không đạt được thành tích gì ở phương diện nhạc cụ.

Hai bài “Dạ khúc” được giới chuyên môn đánh giá rất cao mà?

Mượn buổi hoà nhạc công cố “Für Elise” là kinh điện sao?

Điều này không ai phủ nhận được.

Nhưng đâu có thiếu gì các tác phẩm nhạc cụ của các Khúc phụ đạt được sự công nhận của giới chuyên môn chứ?“Đều là nhận xét cá nhân.”“Trong lần nhận xét này, rõ ràng Lục Thịnh đã đề cao khả năng sáng tác nhạc pop của Tiện Ngư có thể đạt được vị trí cao trong bảng xếp hạng rồi.”“Ta cảm thấy có lý mà.”“Tiềm lực của Ngư phụ, cũng là nguyên nhân để hắn đánh giá như vậy.”“Tiềm lực quá mơ hồ, dù tiềm lực có mạnh hơn nữa mà không phát triển được thì cũng đâu được tính là thực lực.”“Nếu so về tiềm lực, cả Abigail và Dương Chung Minh trước khi trở thành Khúc phụ đỉnh phong, có bao nhiêu tiềm lực đâuchứ, cho nên cách nói này không có ý nghĩa.”“So sánh với một số Khúc phụ cấp đại lão thì…”“Ở lĩnh vực nhạc cụ, Tiện Ngư vẫn là người mới.”“Lục Thịnh nói quá rồi.”“Nhờ có lần bình luận này mà ta đã hiểu thêm về trình độ sáng tác của Ngư phụ, hơn nữa Lục Thịnh cũng đã nói nhạc pop có tính hạn chế, dù là Tiện Ngư cũng chỉ có một số tác phẩm được lưu truyền về sau, phần lớn nhạc pop chỉ nổi một thời gian thôi, hoặc là nổi mấy năm là cùng.”

Quần chúng trong kênh trực tiếp rất nhiều.

Có không ít người của châu khác chạy tới.

Các khán giả nghe xong đánh giá của Lục Thịnh, ngay cả mấy cuộc tranh tài phía sau đều chẳng quan tâm nữa.

Mọi người đều đổ xô vào tranh luận lời của Lục Thịnh đã hợp lý chưa!

Lúc này.

Đột nhiên có người hỏi: “Lục Thần tự thấy mình thuộc trình độ nào?”

Lục Thịnh thẳng thắn trả lời: “So về nhạc pop thì chắc chắn ta không bằng Tiện Ngư, biệt danh Tiểu Tiện Ngư chính là chỉ điều này. Nhưng so về thực lực tổng hợp, ta cũng không thể khinh rẻ bản thân, có thể chiếm được một vị trí trong bảng top mười.”

Con hàng này đúng là can đảm mà.

Nhưng lời này lại khiến mọi người tin phục hơn là đánh giá xếp Tiện Ngư vào top mười Khúc phụ Lam Tinh.

Trong lúc nhất thời, kênh trực tiếp vì chuyện này mà ồn ào cả lên.

Bên nào cũng cho rằng mình đúng!…

Ở một chỗ khác.

Cuộc tranh tài ngày hôm nay chính thức kết thúc.

Tổ huấn luyện các châu trong lúc chuẩn bị trở về để họp thì bị vô số phóng viên vây quanh!

Dương Chung Minh!

Abigail!

Hầu như các huấn luyện viên chính của tổ huấn luyện các châu đều bị phóng viên ngăn lại!

Các phóng viên lao nhao:“Xin hỏi các vị thấy thế nào về đánh giá của Lục Thịnh dành cho Tiện Ngư?”

Ha ha ha!

Cùng một câu hỏi, đã được đem về làm khó nhóm Khúc phụ đỉnh cấp của tổ huấn luyện chính các châu.

Cái quái gì thế này?

Nhóm Khúc phụ trợn tròn mắt.

Các người đang hỏi cái gì thế?

Có Khúc phụ hỏi: “Hắn đã nói gì?”

Mọi người đều bận lo cuộc thi, có ai rảnh rỗi đi xem kênh trực tiếp đâu.

Phóng viên đồng thanh nói: “Lục Thịnh nói Tiện Ngư có thể được xếp vào top mười của Khúc phụ Lam Tinh.”

Lời vừa dứt.

Gần như toàn bộ các tổ huấn luyện chính đều rơi vào khoảng lặng.

Trong lúc trầm mặc.

Mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía tổ huấn luyện Tần Châu.

Bây giờ Lâm Uyên đang hoang mang đứng phía sau Dương Chung Minh: Ấ!

Chỉ vỏn vẹn mười giây sau.

Tổng phụ trách Trung Châu Abigail bất ngờ cười: “Nếu viết nhạc pop không có vấn đề gì cả.”

Phóng viên lại nói: “Nhưng Lục Thịnh lại xét về năng lực toàn diện!”

Chúng Khúc phụ: “...”

Lần này không có ai nói gì cả.

Bốn chữ năng lực toàn diện đã đại biểu cho ý nghĩa của nó, có phải Lục Thịnh không nói rõ chăng?

Sự khó hiểu hiện lên nơi đáy mắt.

Đột nhiên mọi người không hẹn cùng cười.

Dương Chung Minh cũng cười theo, nhưng nụ cười của hắn không giống với các Khúc phụ khác:“Xem trận đấu.”

Hắn chỉ nói như vậy, sau đó mang theo Lâm Uyên rời đi, thậm chí còn không để hắn có cơ hội trả lời câu hỏi này.

Rất có thâm ý sâu xa.

Phóng viên không biết thái độ của Dương Chung Minh như vậy là sao.

Nhưng nụ cười đã dần dần biến mất trên mặt các tổ huấn luyện viên các châu khác.

Ngay cả Abigail cũng hơi nheo mắt lại.

Lão Dương.

Chuyện ngươi làm lần này, không bình thường.

Chúng ta không nói lời nào là chừa lại mặt mũi cho tiểu bối nhà ngươi.

Ngươi ngay cả trả lời cũng không thèm đáp, có phải là hơi quá rồi không?

Hắn cũng không phải ngươi.

Chỉ là mấy tấm huy chương vàng ở hạng mục nhạc pop thôi mà.

Nằm trong top mười thì tiểu bối nhà ngươi còn chưa xứng đâu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.