Tất cả tổ huấn luyện các châu đều bất ngờ khó hiểu, chẳng nghĩ rằng Tần Châu sẽ chơi lớn như vậy!
Trong sự kinh ngạc của các châu.
Tô Luyến bắt đầu trình diễn.
Tiếng đàn như tiếng ngựa phi bùng nổ!
Khí thế tưng bừng!
Khí thế đạm mạc!
Sáu âm giai liên tiếp, dường như đã thổi bay cảm giác đè nén mà các tác phẩm đàn Hồ khác để lại trong lòng mọi người!
Thậm chí có người bị giật mình.
Tiết tấu mạnh mẽ này là sao thế?
Sự phấn khởi bừng bừng vốn không phù hợp với nhạc đàn Hồ!
Khoảng cách giữa các âm vực rất xa nhau, dồn dập liên tục cùng cách xử lý tiết tấu tỉ mỉ, sự khoáng đạt không bị cản trở được âm thanh phụ trợ thêm phần gấp rút, mang đến những âm điệu cao mà không bị tiết tấu áp chế.
Giai điệu tăng nhanh!
Quanh co vờn quanh!
Mười sáu điểm âm lập tức rung động!
Khi màn trình diễn bắt đầu thay đổi âm vực, bên tai mọi người dường như đang nghe thấy tiếng ngựa đua.
Đàn ngựa đang chạy!
Nhiệt huyết bừng bừng!
Sắc mặt quần chúng các châu lập tức nảy sinh biến hoá.
Vô số Khúc phụ ở tổ huấn luyện các châu đề há hốc mồm!…
Trong gian trực tiếp Trung Châu.
Đường Minh giật nảy mình.
Lúc này “Ngựa đua” đã đến đoạn thứ hai.
Thủ pháp biến tấu thêm thắt âm giai cho giai điệu, phối hợp với tiết tấu nhau.
Nhịp điệu nhẹ nhàng hoạt bát lại giàu năng lượng, cũng là tinh thần chủ đạo gần với hình tượng “Ngựa đua” nhất.
Ngay sau đó.
Hai lần biến tấu.
Phần đầu là độc bộ âm diễn tấu, giai điệu đơn giản giấu trong ba quãng tám nhảy vọt lên khúc giữa, biến hoá vị trí âm cao Tuấn mã lao nhanh!
Hô hấp Đường Minh đột nhiên gia tốc, trong đôi mắt chứa đầy sự khó hiểu!
Cố ý ngừng nửa nhịp…
Âm giai nhảy vọt lên phần hợp âm…
Cả hai hoà quyện lại trở nên sinh động…
Trời ơi!
Khó trách lại kỳ lạ như vậy!
Mẹ nó, đây chính là kỹ xảo dây cung dùng trong đàn violin mà!
Sao hắn lại nghĩ ra được?
Hô hấp Đường minh như ngừng lại!
Người ngoài nghe thấy thì sôi nổi, người trong nghề lại nghe ra trình độ.
Đường Minh chỉ cần nghe một lần đã biết, khúc nhạc “Ngựa đua” này mượn kỹ xảo phát dây cung trong đàn violin, làm nhạc khúc trở nên mới lạ, riêng một cõi!
Không sai chính là riêng một cõi!
Thủ khúc này trực tiếp lật đổ ấn tượng về đàn Hồ trong lòng rất nhiều người!
Ai bảo đàn Hồ chỉ có thể kéo ra giai điệu tang thương?
Bây giờ Tiện Ngư, đã dùng phần trình diễn đàn Hồ tại hiện trường, trở thành “Cuộc đua ngựa” bừng bừng khí thế!…
Bát huyền!
Đốn cung!
Phún cung!
Âm vực rung động!
Trên sân khấu Tô Luyến hồn nhiên quên mình.
Chỉ thấy tay phải nàng phẩy nhẹ một cái, âm thanh theo đầu ngón tay mà phát ra dồn dập, hai độ âm, bai mươi âm điệu, giao hoà vào nhau lặp đi lặp lại.
Ngay lúc này.
Nàng dựa vào động tác liên tục của ngón tay, là siết chặt dây cung tạo nên một âm thể đặc biệt.
Trong tích tắc âm thanh co giãn tức thời của dây đàn vang lên.
Cuối cùng, Tô Luyến lại bắt chước thủ pháp gảy đàn, dùng ngón tay đàn trên dây cung phát ra tiếng.
Là tiếng vó ngựa ra trận!
Kỹ xảo tuyệt diệu, nghệ thuật cực cao!
Khi đoạn thứ ba bắt đầu vang lên, âm bội kéo dài trong vô tận, tiếng vó ngựa lại xuất hiện lần nữa.
Đã nghe ra chưa?
Đó là thần của đàn Hồ!…
Sắc mặt Đường Minh hơi tái đi!
Đây là phương pháp trình diễn gảy đàn, dùng ngón tay tấu trên dây phát ra tiếng, bắt chước tiếng vó ngựa sao?
Bản nhạc “Ngựa đua” chính là một bài học đắt giá cho Đường Minh!
Hoá ra…
Trình diễn đàn Hồ không hề bị giới hạn, mà còn thể hiện được rất nhiều cảm xúc, thô lỗ, nóng bỏng, vui mừng, khí thế tiến thẳng không lùi sao?
Tính sáng tạo vô cùng lớn!
Dường như đã phá vỡ toàn bộ hiểu biết về đàn Hồ của Đường Minh!
Trên thực tế không chỉ có hắn?
Dù trong số Khúc phụ các châu có rất ít người nghiên cứu sâu rộng về đàn Hồ như Đường Minh, nhưng đối với lý thuyết của đàn Hồ vẫn vô cùng ấn tượng.
Thời khắc này.
Vang lên bên tai âm thanh “Ngựa đua”, nét mặt bọn họ tràn ngập sự bối rối và chấn kinh, biến ảo không ngừng!
Hoá ra đàn Hồ…
Còn có thể chơi như vậy…
Cung pháp trôi chảy, âm sắc khoẻ khoắn, cảm xúc của toàn khúc nhạc vô cùng sáng sủa, sắc thái rất sôi nổi, ăn khớp với đường nét…
Đây là một nhạc khúc thi đấu mang tính cường điệu cao!
Dường như nó đã phác hoạ đầy đủ ra dáng vẻ mỗi một người tại sân thi đấu đỉnh cấp tại nhạc hội Lam!
Khi âm vực chủ đạo vang lên.
Phần trình diễn của Tô Luyến dừng lại trong thinh lặng!
Khó thể nghi ngờ rằng đây là phần kết thúc ngắn gọn có lực nhất, lưu lại ấn tượng vô cùng mạnh mẽ.
Tựa như “Ngựa đua” còn chưa kết thúc.
Giống như cuộc thi này, còn tiếp tục nữa.
Giai điệu khoẻ khoắn sôi nổi tựa tiếng vó ngựa ra trận, không ngừng quanh quẩn trong long lòng mọi người.
Xôn xao!
Các châu sôi trào!…
Kênh trực tiếp Tần Châu.“Ngươi có thể vĩnh viễn tin tưởng Tiện Ngư!”“Mẹ nó đàn hồ đây sao? Rõ ràng là hành khúc mà!”“Ta chết đây!”“Một bài đàn Hồ đã khiến ta bừng bừng nhiệt huyết ngươi có dám tin không?”“Trời ơi, có phải Ngư phụ đã hiểu sai về đàn Hồ không?”“Mẹ nó, đây là đàn Rock’n’Roll Hồ!”“Ha ha ha, Ngư phụ chính là người am hiểu đàn hồ đệ nhị!”“So với cái này, mấy tác phẩm trước nghe ẻo lã quá!”…
Trên mạng.“Lại không bình thường!”“Đây là đàn Hồ mà ta biết sao?”“Tiện Ngư quá tuyệt, thủ khúc rất bùng nổ!”“Đây là lần đầu tiên ta thấy có người dùng chữ “bùng nổ” để miêu tả đàn Hồ.”“Không bình thường!”“Ai nói trình độ sáng tác nhạc cụ của Ngư phụ rất tệ?”“Vậy cho ta hỏi sáng tác đàn Hồ vừa rồi là trình độ gì thế?”“Dù ta không hiểu đàn Hồ, nhưng ta biết mình thích cái này!”“Từ khi hạng mục tranh tài đàn Hồ được tiến hành đến nay, đây là bài duy nhất ta nghe có cảm xúc!”…
Kênh trực tiếp Trung Châu.
Sắc mặt Đường Minh đỏ như mới bị bàn ủi là qua, không còn sự hăng hái trước đó nữa rồi!
Cái này…
Đây là…
Nam mc cùng nữ mc đã mất đi năng lực nói chuyện.
Những bình luận mang theo sự tuyệt vọng:“Mẹ nó là cái quái gì vậy!”“Ai nói cho ta biết đây là gì thế?”“Đàn Hồ có thể chơi như vậy sao!”“Tên này chẳng phải là người nữa!”“Ai nói tên đó không sáng tác được nhạc cụ?”“Không phải nói chúng ta thắng chắc rồi ư?”“Ngựa đua?”“Còn chơi cả đua ngựa!”
Trước đó quần chúng Trung Châu nhìn thấy tên Tiện Ngư xuất hiện thì rất kích động, bây giờ lại bị đè nén cả!
Bọn họ còn coi đây là cơ hội báo thù của Trung Châu.
Vì lần này Trung Châu có Đường Minh lão sư bậc thầy của đàn Hồ xuất thủ!
Còn Tiện Ngư rời khỏi lĩnh vực nhạc pop mình am hiểu nhất, mới chân ướt chân ráo đi vào phần đất đàn Hồ, làm sao giỏi được chứ?
Đây là lần gần với sự báo thù nhất của Trung Châu!
Kết quả…
Vốn chẳng cần hiểu đàn Hồ.
Cả đồ ngốc nghe xong cũng biết tác phẩm đàn Hồ vòng thứ hai của Tiện Ngư khủng bố cỡ nào!
Một bài “Ngựa đua” này!
Đã trực tiếp lật đổ toàn bộ ấn tượng đã ăn sâu vào lòng mọi người về đàn Hồ!
