…
Phần thi sáo xương đang diễn ra vòng thứ hai.
Sau hai vòng.
Ba tuyển thủ lọt vào chung kết lần lượt đến từ Trung Châu, Tần Châu, và Sở Châu.
Cuộc thi diễn ra đến ngày hôm nay.
Tần Châu mang danh quê hương của âm nhạc nên thực lực cũng chẳng tầm thường.
Các vòng chung kết tại những hạng mục lớn.
Dường như không hề thiếu bóng dáng của Trung Châu và Tần Châu.
Gần như toàn bộ các hạng mục đều có tuyển thủ Tần Châu giáp mặt với tuyển thủ Trung Châu tại vòng chung kết.
Dù tính tổng số lượng huy chương vàng thì Tần Châu vẫn bị Trung Châu áp chế.
Nhưng có thể đấu với Trung Châu đến mức này, đã chứng minh đầy đủ khả năng mạnh mẽ đến từ quê hương của âm nhạc.
Đây là thành tích mà các châu đều vô cùng hâm mộ!
Nhiều năm như vậy mới có một châu duy nhất tạo thành áp lực lớn đối với lĩnh vực âm nhạc Trung Châu!
Trung Châu không thể thua?
Có rất nhiều người đã từng nghĩ như thế.
Nhưng biểu hiện của Tần Châu tại nhạc hội Lam, gần như đã vô thức phá vỡ xu thế này!…
Buổi tối.
Ngày tranh tài thứ bảy kết thúc.
Trên mạng.
Lại là cuộc nghị luận sôi nổi của cư dân mạng về kết quả cuộc tranh tài!“Hôm nay biểu hiện của Ngư phụ tại hạng mục đàn Hồ đúng là sảng khoái, ta làm fan của Ngư phụ đã nhiều năm rồi rất muốn hỏi các ngươi một câu, các ngươi có còn cảm thấy sáng tác nhạc cụ của Ngư phụ rất tệ không hả?”“Đường Minh được xưng là đệ nhất đàn Hồ còn phải thua đó!”“Nếu không phải lịch trình của các hạng mục thi đấu lớn đều có sắp đặt trước, ta sẽ nghĩ rằng Ngư phụ cố tình dùng hạng mục đàn Hồ hôm nay để vả mặt một số người!”“Ha ha ha!”“Lục Thịnh nói không sai, tác phẩm nhạc cụ của Ngư phụ không nhiều, nhưng không có nghĩa là Ngư phụ không sáng tác được nhạc cụ!”“Ta sẽ gọi Ngư phụ là ông hoàng đàn Hồ!”“Đừng quên rằng Tiện Ngư còn đang là ông hoàng nhạc pop, đến nay ở Lam Tinh chưa từng có ai dám nói có thể thắng chắc Tiện Ngư ở mảng nhạc pop, những ca khúc nhạc pop của người ta còn bày sờ sờ ra đó, đúng là cổ máy chế tạo nhạc pop mà.”“Không thể quá kiêu ngạo!”“Trận này vả mặt rất nhiều người, nhưng bây giờ Tiện Ngư vẫn chưa giành được quán quân tổ đàn Hồ, ta nghe nói tác phẩm đàn hồ vòng thứ ba của Trung Châu không hề đơn giản.”“Đúng thế.”“Ta thừa nhận “ngựa đua” rất trâu bò, nhưng Lục Thịnh nói Ngư phụ là Khúc phụ top 10 Lam Tinh thì quá lố rồi.”“Đúng vậy.”“Trước mắt Tiện Ngư chỉ có piano và đàn Hồ là mang ra so được.”“Những Khúc phụ xếp trong top 10, có ai mà không tinh thông sáng tác nhiều loại nhạc cụ chứ?”“Nói thì nói vậy, nhưng ta cảm thấy năng lực của Ngư phụ hôm nay, xếp vào top 20 sẽ không thành vấn đề.”“Đợi Tiện Ngư lấy được giải quán quân tổ đàn Hồ rồi tính.”“Ta cũng cảm thấy xếp Tiện Ngư vào top 20 rất hợp lý.”
Đây là sức ảnh hưởng của nhạc hội Lam.
Nếu như hôm qua, Lục Thịnh khiêm tốn nói rằng Tiện Ngư xếp top 10 Khúc phụ Lam Tinh, sợ rằng vẫn sẽ có rất nhiều người nghi ngờ và cười nhạo.
Nhưng mà.
Thông qua phần trình diễn của tổ đàn Hồ mà Tiện Ngư đã chinh phục được rất nhiều người.
Thái độ của mọi người bắt đầu buông lỏng, nghiêm túc chân nhắc xếp Tiện Ngư vào top 20 Khúc phụ toàn Lam Tinh.…
Cuộc họp sau trận đấu của Tần Châu.“Xem đánh giá trên mạng chưa, có rất nhiều người xếp ngươi vào top 20 đấy.”“Không phải top 10 à?”“Top 10 là ta nói, mọi người không tin, top 20 còn có người tin, người ủng hộ cũng rất nhiều.”“Vậy làm sao để tiến vào top 10?”“Chừng nào ngươi lấy ra nhiều tác phẩm nhạc cụ đi đã.”“Được thôi.”
Đây là cuộc đối thoại giữa Lục Thịnh và Tiện Ngư.
Mọi người nghe hai người nói chuyện, khoé miệng hơi run rẩy.
Đột nhiên Trịnh Tinh lấy lịch thi đấu ngày mai ra: “Đừng nói đến top 10, ngày mai phải có nhiều người tán đồng ngươi xếp vào top 20.”
Lịch thi đấu cho thấy: Ngày mai triển khai tám hạng mục tranh tài.
Trong đó có sáu hạng mục tổ chức trận chung kết.
Sáu trận chung kết, Lâm Uyên đã tham dự ba cái.
Theo thứ tự chính là: Trận chung kết sáo xương cho nam!
Trận chung kết kèn xô-na cho nam!
Trận chung kết đàn Hồ cho nữ!
Ba cuộc tranh tài này đều có mặt Lâm Uyên.
Nói một cách khác, ngày mai Lâm Uyên sẽ có đến ba tác phẩm nhạc cụ.
Không phải có người nói Tiện Ngư thiếu tác phẩm nhạc cụ sao?
Vậy ngày mai lấy ra thêm vào một ít.
Bây giờ Lâm Uyên đã suy nghĩ thấu đáo.
Đã không lọt top 10 thì phải vào top 20 trước đã.
Phải đi từng bước một, muốn trở thành Khúc phụ top 10 Lam Tinh, thì trước tiên phải bổ sung tác phẩm nhạc cụ đã.
Đương nhiên.
Chỉ có số lượng thôi chưa đủ.
Chất lượng mới là trọng điểm.
Huy chương vàng nhạc hội Lam chắc đã đủ tiêu chuẩn rồi nhỉ?
Lâm Uyên cảm thấy hắn rất muốn thực hiện lời quá lố của Lục Thịnh được xếp vào “top 10 Khúc phụ”.…
Tổ huấn luyện viên Trung Châu.
Abigail nhìn chằm chằm Cổ Linh: “Ngươi đang nghi ngờ bản thân sao?”
Cổ Linh cúi đầu.
Abigail lạnh nhạt nói: “Nhạc khúc mà ngươi đàn, là tác phẩm do Matsushima lão sư bỏ thời gian hai năm sáng tác mới hoàn thành. Chỉ xét về chất lượng sẽ không thua bài “ngựa đua” của Tiện Ngư hôm nay.”“Thế nhưng… “ngựa đua” thật sự…”“Ta biết “ngựa đua” rất lợi hại, nhưng chỉ là tác phẩm chú trọng kỹ xảo, dùng đi thi một lần thì ban giám khảo còn cho điểm cao, mang đi thi lần thứ hai thì ban giám khảo sẽ không nới tay nữa đâu.”“Vâng!”
Cổ Linh khẽ cắn môi.
Lòng tin dần dần khôi phục.
Abigail nhẹ nhàng thở ra.
Cuộc thi đã trôi qua một tuần, cho dù Trung Châu vẫn dẫn đầu về số lượng huy chương vàng như Tần Châu vẫn là áp lực của Abigail.
Thậm chí hắn còn phải phụ trách vấn đề xốc lại tinh thần cho tuyển thủ.
Abigail có thể cảm nhận được.
Không ít tuyển thủ Trung Châu đã sinh ra ám ảnh với Tiện Ngư.
Vừa nghe đến tên Tiện Ngư ở cuộc thi, sẽ lập tức rối loạn, làm ảnh hưởng không tốt đến phần trình diễn của bọn họ.
Lúc này.
Đột nhiên Cổ Linh lại ngẩng đầu lên, cả gan hỏi một câu: “Tiện Ngư có thể xếp vào top 10 Lam Tinh không ạ?”“Top 10 sao?”
Abigail cười lạnh: “Tại nhạc hội Lam mà có người đủ tư cách xếp vào top 10, chỉ có ta và Dương Chung Minh.”“Nhưng Tiện Ngư đã đoạt được rất nhiều huy chương vàng…”
Cổ Linh lên tiếng, sau đó vội vàng ngậm miệng lại, biết mình không nên nói nữa.
Khoé miệng Abigail co giật đôi chút:“Tinh lực sáng tác của người trẻ tuổi tràn đầy hơn so với thế hệ trước là điều bình thường.”…
Tâm tình Abigail có hơi phức tạp.
Bao nhiêu năm qua hắn chưa từng thấy nhà soạn nhạc nào tràn đầy năng lượng như Tiện Ngư.
Chí ít Lục Thịnh có một câu mà Abigail phải đồng thuận: Chỗ kinh khủng nhất của Tiện Ngư không phải chất lượng tác phẩm của hắn quá cao.
Mà là số lượng tác phẩm của hắn quá khủng bố, đồng thời còn có rất nhiều tác phẩm đạt chất lượng tiêu chuẩn…
Kết thúc cuộc tranh tài hôm nay.
Số tác phẩm mà Tiện Ngư đã lấy ra là bao nhiêu rồi?
Bây giờ chuyện Abigail lo lắng nhất không phải là đối phương giành được bao nhiêu huy chương vàng.
Điều hắn quan tâm nhất chính là: Sau này Tiện Ngư có còn tác phẩm nào xuất sắc nữa không!
Nếu vẫn còn, e rằng cả bản thân hắn cũng chưa chắc trị được tên yêu nghiệt này.
Nếu đây là thi đấu quyền anh.
Cấp bậc tuyển thủ của Dương Chung Minh và Abigail sẽ được xếp vào hạng quyền vương, vừa ra tay đã dễ dàng đoạt được giải quán quân, nhưng thể lực cũng có hạn, đánh mấy trận sẽ thở hồng hộc.
Còn Tiện Ngư thì sao?
Cái tên đó không hề biết mệt, hết trận này đến trận khác, vẫn khoẻ khoắn như không chứ đừng nói đến chuyện thực lực của hắn cũng vô cùng khủng bố.
Là hắn đã già sao?
Bây giờ Abigail có phần xúc động.
Bởi vì hắn biết, trong tương lai Tiện Ngư chính là nỗi đau đầu của toàn bộ Trung Châu.
Nhưng hắn đã nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng.
Chuyện tương lai cứ để tương lai tính.
Ít nhất bây giờ hắn lãnh đạo đội Trung Châu không thể bại được!
