Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Toàn Chức Nghệ Thuật Gia

Chương 1401: Phong cảnh cố hương nguyên sơ (2)




Vì sao Tiện Ngư còn trẻ lại có thể viết nên nhạc khúc từng trải như vậy?

Có người nhớ đến việc bản thân Tiện Ngư đã từng mắc phải bệnh nan y, lập tức mọi nghi hoặc đều được giải đáp.…

Trung Châu.

Hai mc thay phiên xuất thần.

Hai người ngẩn ngơ đến nỗi gần như quên mức trách nhiệm dẫn chương trình của mình.

Bình luận lại dâng trào.“Nghe không rung động bằng “Ngựa đua” hôm qua, nhưng lại khiến cảm xúc chấn động mạnh.”“Nghe xong rất khó chịu.”“Thảo nào hôm qua dùng “Ngựa đua”.”“Nếu như thủ khúc này đứng hạng nhất, cũng chẳng có gì sai cả.”“Đường Minh thì sao, thật sự muốn hỏi hắn rằng chúng ta còn cơ hội không?”“Còn cái nịt.”“Nhìn sắc mặt Cổ Linh và tuyển thủ kia, chắc đã tính buông bỏ.”“Quá gian xảo.”“Một bản nhạc buồn.”“Con cá kia muốn tiễn bay toàn bộ quần chúng nhạc hội Lam ra chuồng gà à?”

Trung Châu đã khổ vì “Ngư” lâu như vậy.

Dường như sẽ còn khổ dài lâu.

Mọi người không cho rằng Nhị Tuyền Ánh Nguyệt xuất thủ thì sẽ làm được việc mà Đường Minh không làm được.…

Mãi cho đến khi Tô Luyến rời sân khấu, tiếng vỗ tay mới chậm rãi cất lên.

Tiếng vỗ tay nhiệt liệt rất khác so với tiếng trầm thấp của đàn Hồ, khiến người ta hồi hồn!“Không cần thi nữa.”

Trong tổ huấn luyện chính của Trung Châu.

Đột nhiên Đường Minh lên tiếng.

Abigail hơi ngẩng đầu lên.

Ánh mặt trời hôm nay còn chói mắt hơn mấy ngày trước.

Tựa như lời nói của Đường Minh vậy.

Không cần thi nữa.

Dù cho Cổ Linh có gắng hết sức mình phát huy thật tốt.

Dù vị tuyển thủ thứ ba kia có dùng nhạc khúc xuất sắc hơn.

Nhưng đã có “Nhị Tuyền Ánh Nguyệt” làm vật cản đường phía trước, những nhạc khúc khác chỉ là phù du.

Nhạc khúc thế nào mới so sánh ngang với “Nhị Tuyền Ánh Nguyệt” được, có lẽ chỉ có “Ngựa đua” là cùng chung tính chất, có thể so cao thấp một phen.

Nhưng càng nghĩ càng khiến người ta tuyệt vọng.

Vì chỉ riêng “Ngựa đua” cũng là tác phẩm của Tiện Ngư Có lẽ, từ nay danh xưng đệ nhất sáng tác đàn Hồ Lam Tinh sẽ phải chào đón chủ nhân thật sự của nó rồi.…

Dù bi thương thế nào thì cuộc thi vẫn còn tiếp diễn.

Hạng mục tiếp theo chính là: Trận chung kết sáo xương.

Tuyển thủ Sở Châu là người đầu tiên thi.

Trung Châu thi thứ hai.

Tần Châu thi thứ ba.

Có lẽ vẫn còn bị không khí chung kết của tổ đàn Hồ ảnh hưởng.

Biểu hiện của tuyển thủ Sở Châu rất bình thường, không gây được ấn tượng mạnh.

Ngay sau đó.

Tuyển thủ Trung Châu xuất hiện.

Lúc này quần chúng còn chưa thoát khỏi cảm xúc của “Nhị Tuyền Ánh Nguyệt”.

Thì bất ngờ một tiếng sáo dịu êm vang lên bên tai!

Bấy giờ quần chúng mới thi nhau ngẩng đầu nhìn về phía tuyển thủ Trung Châu bên này!

Đây là…

Mọi người đều tìm thông tin tác phẩm.

Tác phẩm: Phong cảnh cố hương.

Sáng tác: Itou Makoto Trình diễn: Lưu Hạo Mạc.

Tiếng sáo duyên dáng đã vô tình khơi dậy vố số hương vị cố hương cho người nghe!

Nhờ thế mọi người mới thoát khỏi cảm xúc của “Nhị Tuyền Ánh Nguyệt” mà thoải mái tận hưởng nhạc khúc này!…

Trong tổ huấn luyện Trung Châu.

Trên mặt Abigail cuối cùng đã nở một nụ cười: “Tác phẩm do Itou Makoto viết không tệ nhé!”“Tiến bộ rất nhiều hơn lần trước!”“Không biết đã trải qua chuyện gì, nhưng xem ra hắn đã giác ngộ rồi.”“Phải chúc mừng hắn lại có một tác phẩm đặc sắc.”“Không.”“Nên chúc mừng chúng ta, sắp giành được một tấm huy chương vàng!”…

Kênh trực tiếp Trung Châu.

Quần chúng lần nữa dậy sóng!“Nhạc khúc này, thích quá!”“Ta đã thoát khỏi nỗi ám ảnh về “Nhị Tuyền Ánh Nguyệt”!”“Itou Makoto lão sư rất tuyệt!”“Để vụt mất huy chương vàng đàn Hồ, nhưng chúng ta lại có huy chương vàng sáo xương!”“Quá vui!”“Vừa nãy còn bị Tiện Ngư làm tuyệt vọng!”“Phong cảnh cố hương, nhạc khúc này sẽ nổi bạo đấy!”…

Giống như Trung Châu.

Cuối cùng Matsushima Ame đã thoát khỏi sự đả kích mà thật lòng chúc mừng người bạn của mình: “Khúc nhạc này của ngươi, mỗi lần nghe xong ta đều nhớ đến quê hương.”“Nói cho cùng ta cũng phải cảm tạ Tiện Ngư.”

Hồi ức tại tiếng sáo, gợi lại chuyện cũ của Itou Makoto:

“Lúc chúng ta trở về quê, ta đã viết nhạc khúc này, nhắm vào Tiện Ngư mới có linh cảm, sau đó đảo ngược cảm xúc mới có “Phong cảnh cố hương” ngày hôm nay.”“Sáo xương Lam Tinh, là âm thanh phù hợp nhất.”“Thật ra đã có cân nhắc cả Ocarina, nhưng ta cảm thấy sáo xương Lam Tinh lại phù hợp tham gia tranh tài hơn.”“Xem như ngươi đã thay ta đền bù tiếc nuối, ít nhất hai chúng ta đã giành được một huy chương vàng.”“Có thể suy xét đến việc chia cho ngươi một nửa.”

Tâm tình Itou Makoto không tệ, “Phong cảnh cố hương” là tác phẩm mà hắn hài lòng nhất mấy năm gần đây.…

Khi hai người nói chuyện.

Phần trình diễn của tuyển thủ Trung Châu đã hoàn tất.

Tuyển thủ Tần Châu lên đài.

Nhưng mọi người không chú ý đến quá nhiều.

Bọn họ còn đang thảo luận về “Phong cảnh cố hương”:“Rất thích “Phong cảnh cố hương”.”“Hôm qua ta thích nhất là “Ngựa đua”, hôm nay thích nhất chính là bài này.”“Thật ra “Nhị Tuyền Ánh Nguyệt” cũng rất tốt, nhưng không hợp gu thưởng thức của ta.”“Gợi lên nỗi nhớ nhà của ta rồi.”“Tiếng sáo du dương, khiến người ta thả lỏng sung nghĩ.”“Nghe xong muốn về nhà.”“Hết bài này hay đến bài kia tốt, nhạc hội Lam đúng là kho bảo vật, cung cấp vô số tác phẩm chất lượng cao.”

Rất hiển nhiên.

Đây là một tác phẩm nhận được nhiều sự đón nhận.“Nhị Tuyền Ánh Nguyệt” rất xuất sắc, điều này không ai phủ nhận được, nhưng có cảm giác tác phẩm kia quá nặng nề, lâu lâu người ta mới có thể quay lại nghe một lần.

Không ai muốn nghe mãi một bản nhạc chứa đựng quá nhiều sự tiêu cực.…

Trong khi các bên còn thảo luận.

Đột nhiên có người hét lên:“Má nó chứ!”“Sao thế?”“Ngươi xem màn hình lớn kìa!”“Hả?”

Quần chúng hiện trường nhao nhao nhìn về phía màn hình lớn.

Sau một phút, biểu cảm của mọi người đột nhiên trở nên vô cùng cổ quái!

Cùng lúc đó.

Nét mặt các tổ huấn luyện chính các châu cũng thay đổi:“Không phải chứ?”

Kênh phát sóng các châu cũng giống như vậy:“...”“Mẹ nó, trùng hợp thật đấy!”“Ta không hiểu nổi!”“Đã sắp xếp hết rồi à?”

Ngay cả Itou Makoto đang xem trực tiếp cũng lạnh lòng!“Sao lại như thế!”

Matsushima Ame ngồi bên cạnh tim đập loạn nhịp. dường như vừa mới nhìn thấy một điều gì đó khó lòng tưởng tượng nổi:“Chuyện này là thế nào?”…

Chuyện gì thế này?

Rất dễ hiểu mà.

Trên sân khấu, Đường Ngôn An vẫn luôn sử dụng sáo xương ngắn, nay lại lấy ra sáo Lam Tinh giống hệt tuyển thủ Trung Châu!

Nếu chỉ có có như vậy thôi chưa đủ.

Sáo xương Lam Tinh cũng là loại nhạc cụ khá phổ biến với mọi người.

Điều khiến quần chúng kinh hô chính là thông tin tác phẩm đã xuất hiện trên màn hình lớn.

Tác phẩm: Phỏng cảnh cố hương nguyên sơ.

Sáng tác: Tiện Ngư Trình diễn: Đường Ngôn An.

Đây mới là điều khiến mọi người ngạc nhiên!

Trời!

Thật trùng hợp!

Tác phẩm của tuyển thủ Trung Châu tên là “Phong cảnh cố hương”!

Còn tên tác phẩm mà tuyển thủ Tần Châu sắp biểu diễn lại là “Phong cảnh cố hương nguyên sơ”!

Cùng một loại nhạc cụ!

Một chủ đề!

Tên nhạc khúc chỉ thua hai chữ!

Ý nghĩa chẳng có gì khác biệt!

Mẹ nó, chơi thế này ai chơi lại?

Đó là chưa bàn đến việc nhạc khúc của tuyển thủ Tần Châu vẫn là tác phẩm của Tiện Ngư!

Đàn Hồ cũng như vậy.

Tên đó còn sáng tác được nhạc cho sáo xương sao?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.