…
Sự thật chứng minh rằng, cổ phong gặp cổ phong kinh điển tựa như rắn độc gặp xà vương Nhãn Kính vậy, chỉ có thể trở thành con mồi bị ăn thịt.
Trời!
Điểm bình quân của tuyển thủ Triệu Châu giành được là 97 điểm!
Nói là ngựa đen một mình tham chiến cũng không ngoa, vừa trình diễn đã khuấy đảo một trận!
Đối mặt với kết quả này.
Quần chúng kênh trực tiếp Trung Châu thở dài một tiếng.“Không giành được huy chương vàng rồi.”“Quả nhiên nhạc hội Lam có rất nhiều nhân tài ẩn cư.”“Lam Tinh này lớn như vậy, không chỉ có mỗi Trung Châu chúng ta có thiên tài, thỉnh thoảng cách châu khác cũng sẽ xuất hiện thiên tài cũng là điều hợp lý.”“Loại phong cách âm nhạc này quá xuất sắc!”“Lúc trước có Hạ Phồn, nhưng nàng nhất định sẽ không thắng được, phong cách này quá hay!”“Thất bại này không đáng buồn!”“Chúng ta không giành được huy chương vàng, Tần Châu cũng đừng mơ nghĩ đến!”“Chỉ cần Tần Châu không giành được huy chương vàng, kết quả như thế không quá tệ!”
Từ khi tranh tài bắt đầu.
Biểu hiện của Trung Châu quá mức kinh người!
Khiến Trung Châu xem Tần Châu như một hiểm hoạ lớn!
Khi bọn họ bỏ lỡ huy chương vàng, trong lòng quần chúng Trung Châu đều có chung một suy nghĩ duy nhất chính là: Ai lấy được huy chương vàng cũng được!
Đừng để Hạ Phồn lấy là được!…
Tuyển thủ Triệu Châu rời sân khấu.
Áp lực lúc này bị đẩy về phía Tần Châu.
Sắc mặt quần chúng Tần Châu trong kênh trực tiếp không ngừng thay đổi.“Nguy rồi.”“Hạ Phồn không chống đỡ được.”“Lần này phải dựa vào Ngư phụ.”“Phải xem thử Ngư phụ có thể lấy ra một ca khúc phong cách cổ phong kinh điển không, dù gì Ngư phụ cũng là người khai sáng ra phong cách này, Triệu Châu chỉ là kẻ đến sau!”“Nhưng cổ phong kinh điển quá khó sáng tác.”“Rất nhiều Khúc phụ đã từng thử qua phong cách này, đều chẳng ra làm sao cả.”“Nhiều năm như vậy mà cả Ngư phụ chỉ viết ra được hai bài mà thôi, hắn có thể lấy ra được tác phẩm cổ phong kinh điển thứ ba hay không?”“Nhất định là được!”“Ngư phụ chính là tổ tông của cổ phong kinh điển mà!”
Đáng tiếc hôm nay kênh trực tiếp Tần Châu không có huấn luyện viên chính nào đến giữ nhà.
Nếu không huấn luyện viên chính có thể giải thích đôi điều cho mọi người được rõ.…
Đúng thế.
Trung Châu không biết chuyện này, nhốn nháo cho rằng vòng này Hạ Phồn thua thảm rồi.
Nhưng mà.
Ngoài Trung Châu ra vẫn còn bảy châu đều biết: Tiện Ngư mới chính là ông tổ nhạc cổ phong kinh điển!
Tác phẩm cổ phong kinh điển vừa rồi của Triệu Châu vô cùng tốt!
Nhưng đi so với “Đông Phong Phá” thì vẫn còn khoảng cách chênh lệch khá lớn!
Còn so với “Sứ Thanh Hoa” một mình đột phá càng không đuổi kịp!
Điều lo lắng lớn nhất bây giờ: Tiện Ngư có thể viết được nhạc khúc cổ phong kinh điển thứ ba không?
Phải biết rằng.
Lúc hạng mục cổ phong bắt đầu.
Rất nhiều châu đã mong chờ: Tiện Ngư có thể dùng nhạc khúc cổ phong kinh điển để tàn sát bốn phương không?
Nhưng mà.
Hạng mục cổ phong đã bắt đầu được hai vòng, ngoại trừ Hạ Phồn đã hát nhạc của Tiện Ngư, nhưng vẫn chưa hát đến nhạc cổ phong kinh điển.
Điều này không thể không khiến người ta hoài nghi: Phải chăng ngay cả Tiện Ngư cũng không thể viết ra tác phẩm thứ ba đúng nghĩa nhạc cổ phong kinh điển?…
Cuối cùng, Hạ Phồn lên sân khấu.
Ban nhạc cũng đã chuẩn bị xong.
Chỉ có nhóm Khúc phụ lại nhìn thấy trong dàn nhạc có những nhạc cụ không cần thiết thì không khỏi thở dài trong lòng.
Piano.
Guitar.
Bass.
Dàn trống.
Đàn violin.
Bài ca mà Hạ Phồn sắp hát cần dùng đến những nhạc cụ này, vừa nhìn liền biết đó không phải cách bày trí thường thấy của phong cách cổ phong kinh điển rồi, nhưng mà có đàn tỳ bà ở đấy đã nhắc nhở mọi người rằng đây rất có khả năng sẽ là một bài hát hiện đại mang phong cách cổ phong kinh điển.
Trên thực tế.
Đã có rất nhiều quần chúng thông qua nhạc cụ, nhìn ra được vài điều, bởi vì những nhạc cụ kia đều rất phổ biến, phong cách cổ phong thường sử dụng nhạc cụ truyền thống nhiều hơn.“Dùng nhạc cụ tuỳ tiện quá thể?”“Nhìn nhạc cụ liền biết bài này không phải ca khúc cổ phong kinh điển, có phải là do Tiện Ngư không viết nổi chăng.”“Đáng tiếc quá!”“Vốn định xem Ngư phụ sẽ dạy cho Triệu Châu một bài học.”“Quả thật âm nhạc cổ phong kinh điển rất khó sáng tác.”“Nếu thứ đó dễ sáng tác, Ngư phụ xuất đạo đã nhiều năm như vậy mới chỉ viết được hai bài mang phong cách này.”“Không quan trọng.”“Thua cũng không quá mất mặt.”“Nghiêm túc mà nói thì cả Ngư phụ còn thua, dù cho có là Tiện Ngư, cũng không thể viết thêm tác phẩm cổ phong kinh điển.”
Suy cho cùng.
Quần chúng đang tiếc nuối.
Triệu Châu dùng âm nhạc cổ phong kinh điển áp đảo hiện trường, Tiện Ngư lại dùng cùng một phong cách âm nhạc, để dạy cho người Triệu Châu một bài học, khiến họ hiểu thế nào là phong cách cổ phong kinh điểm mạnh nhất.
Đây là cảnh tượng mà rất nhiều quần chúng đều mong đợi.
Đáng tiếc việc mà bọn họ chờ mong không hề xuất hiện.
Thậm chí mọi người còn không rõ, người sáng tác bản nhạc này có phải là Tiện Ngư hay không.…
Hạ Phồn đứng ở trên sân khấu, nét mặt lạnh nhạt.
Hít một hơi thật sâu.
Hạ Phồn gật nhẹ đầu với nhân viên công tác hiện trường.
Trên màn hình lớn lập tức xuất hiện thông tin tác phẩm.
Tác phẩm: Pháo Hoa Chóng Tàn Viết lời: Tiện Ngư Sáng tác: Tiện Ngư Biểu diễn: Hạ Phồn.
Quả nhiên người sáng tác vẫn là Tiện Ngư.
Tâm tình quần chúng bảy đại châu hơi phức tạp.
Nếu là Tiện Ngư, vì sao không dùng nhạc cổ phong kinh điển vậy?
Trong khi có vô số người khó hiểu.
Tiếng guitar chậm rãi vang lên, mang theo cảm giác trang nghiêm.
Trước nay chưa từng có bản cổ phong kinh điển nào dùng guitar đệm nhạc cả.
Tiếng đàn dương cầm cất lên.
Giai điệu cô đơn hoà cùng tiếng guitar trang nghiêm, nhuốm đậm màu đau thương.
Nâng micro lên.
Hạ Phồn cất tiếng hát.
Thấp thoáng có chút cảm xúc kìm nén.“Tiếng phồn hoa xâm nhập vào nhân gian.
Giấc mơ trằn trọc lạnh lẽo cả đời được mấy phen.
Như ngươi đã cam chịu, chờ đợi sống chết.
Đợi chờ trong đau khổ hết vòng lặp thời gian…”
Ca từ như thơ từ.
Giai điệu tựa như hạt mưa.
Khiến người nghe cảm nhận được giai điệu rơi trên vành tai.
Khúc cha các tổ huấn luyện chính các châu, bất ngờ tim đập mạnh.
Đây là!
Cổ phong kinh điển sao?
Giọng hát của Hạ Phồn lại tiếp tục cất lên.
Vẫn là đoạn nhạc ấy.“Phù đồ thấp thoáng chặt đứt hồn ai.
Đau đớn từng cơn mãi đến khi đèn tắt lịm.
Đợi ta thêm một chút, đợi đến khi lịch sử xoay vần.
Đợi người hương rượu bên khúc cổ tranh…”
