Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Toàn Chức Nghệ Thuật Gia

Chương 1415: Chuyện Tiện Ngư làm vi phạm quy tắc tổ tông (3)




Phồn hoa kết thúc.

Không gian tĩnh mịch.

Sắc mặt người xem dần dần thay đổi.

Người xem cách kênh trực tiếp nổi gợn sóng trong lòng.

Cái này…

Hình như là…

Là nhạc cổ phong kinh điển sao?

Mọi người cũng không xác định được.

Những điều bất ngờ liên tiếp xuất hiện trên mặt quần chúng.

Huấn luyện viên Triệu Châu ở phía bên kia cũng dao động.

Lúc này.

Giai điệu cất lên.

Giọng hát của Hạ Phồn hoà cùng âm luật hỗn loạn, hát lên phần điệp khúc của bài hát:“Mưa lao xao.

Bạn cũ dưới nấm mồ.

Ta nghe nói ngươi vẫn trông coi Cô thành.

Có tiếng sáo du mục.

Văng vẳng giữa nơi thôn dã.

Duyên phận bám rễ sinh chồi là chúng ta…”

Hạ Phồn vận dụng cao âm như bão táp, khiến đoạn điệp khúc này tựa như tiếng chuông chùa cổ vang vọng muôn nơi, đập ầm ầm vào lòng vô số người!

Huấn luyện viên Triệu Châu.

Có người trừng to mắt!

Có người há hốc mồm!

Thậm chí có người còn suýt không ngồi vững, hoặc là đứng bật cả dậy, nét mặt tràn ngập sự kinh hãi!

Làm sao có thể chứ!

Điều này không khoa học!

Nhạc cụ hiện đại cũng có thể chơi âm nhạc cổ phong kinh điển sao?

Viết nên một bài cổ phong kinh điển, nhưng trong phần phối khí của tác phẩm “Pháo Hoa Chóng Tàn” lại chẳng có lấy một nhạc cụ truyền thống cổ điển của Lam Tinh!

Toàn bộ đều dùng nhạc cụ hiện đại!

Mẹ nó, đây là đang vả mặt chúng ta hay là vả mặt chính mình!

Tiện Ngư!

Ngươi đã làm ra một việc vi phạm tổ huấn!

À.

Ngươi chính là ông tổ mà.

Không sao.

Bỗng nhiên.

Trong lòng huấn luyện viên chính Triệu Châu lại xuất hiện một sự tuyệt vọng.…

Tổ huấn luyện viên chính Trung Châu bên này.

Bỗng nhiên Abigail quay đầu, đứng từ xa nhìn về phía tổ huấn luyện Tần Châu, nhanh chóng khoá chặt một khuôn mặt trẻ tuổi mà bình tĩnh trong số đó!

Tiện Ngư!

Người Trung Châu không hiểu rõ thơ từ Tiện Ngư.

Abigail cũng không hiểu rõ thơ từ Tiện Ngư.

Nhưng phong cách cổ phong kinh điển này là do Tiện Ngư khai sáng, Abigail không xa lạ mấy!

Là người đứng đầu giới âm nhạc Lam Tinh, trên thế giới xuất hiện làn gió âm nhạc mới thiên tài như thế, làm sao Abigail có thể không biết được?

Không một Khúc phụ nào mà hắn không hiểu rõ!

Thế nhưng vì những hiểu biết đó, mà giờ phút này trong lòng Abigail lại nổi lên cơ sóng dữ!

Không thể nghi ngờ rằng, bài hát này của Tiện Ngư là do người khai sáng nên cổ phong kinh điển viết.

Nhưng hắn đã rơi quá xa cổ phong kinh điển thuần gốc rồi!

Vận dụng nhạc cụ hiện đại thì thôi đi.

Điều mà Abigail cảm thấy quá mức, đó chính là hiệu ứng giai điệu cổ phong của bài hát!

Ở tình huống bình thường.

Cổ phong kinh điển sẽ tạo nên bầu không khí xoay quanh năm âm truyền thống “cung, thương, giác, trưng, vũ”.

Đây gần như đã là quy luật của nhạc khúc loại này!

Để tăng hiệu quả không khí, cần nhất là phải tránh hai thang âm 4 và 7.

Về mặt sáng tác không thể lưỡng toàn hết được!

Nhưng bài “Pháo Hoa Chóng Tàn” của Tiện Ngư, thì đã dùng phương pháp trái ngược!

Trong đoạn nhạc chính.

Đã xuất hiện hai Fa âm, tiểu tiết ở đoạn thứ ba lại kéo dài ba nốt Si!

Hai hợp âm này rõ ràng không thể xếp chung với ngũ âm truyền thống!

Điều kỳ dị nhất chính là…

Lại có thể dùng cả hai loại âm chỏi nhau để cùng hoà âm!

Abigail không hề mảy may cảm nhận được sự bất hài hòa, ngược lại hắn vẫn cảm thấy giai điệu trên đã biến hoá đến mức không gì sánh bằng tạo nên sức quyến rũ kinh người!

Phá vỡ!

Tiện Như đã tự tay phá vỡ quy luật âm nhạc cổ phong kinh điển do chính hắn tạo ra!“Cái tên phách lối này…”

Tuổi còn trẻ mà lại đáng sợ như vậy sao!

Dường như Tiện Ngư đang dùng cách này để nói với Triệu Châu rằng: Đừng lặp lại máy móc như vậy.

Quy tắc ta tạo nên cũng có thể phá vỡ.

Bị trói buộc rập khuôn không tốt đâu.

Tới đây xem nè.

Nghe đoạn nhạc này đi.

Dạy các ngươi chiêu mới.

Âm nhạc chính là thứ thần kỳ như vậy.

Có người từ đó nghe ra cảm xúc vô hạn.

Abigail chỉ nghe được sự phách lối của Tiện Ngư!

Rõ ràng là một nhạc khúc không hề mang phong cách cổ phong kinh điển, nhưng chẳng có ai dám nói rằng nó không phải cổ phong kinh điển.

Đây còn không phải phách lối thì là gì?

Abigail xác nhận Tiện Ngư cố tình làm thế!…

Không chỉ có Abigail để ý đến chuyện này, Khúc phụ tại hiện trường cũng có nhiều người chú ý đến.

Được lắm.

Tổ huấn luyện chính các châu đều xuất hiện bạo động không nhỏ.

Nhưng quần chúng thì chắc chắn không rõ về mấy điều nhạc lý này.

Trên thực tế, không biết từ bao giờ.

Quần chúng đã hoàn toàn chìm đắm bên trong âm nhạc, thậm chí là đã quên mất việc mình đang chú ý lúc trước.

Bên tai.

Chỉ có tiếng ca vang vọng của Hạ Phồn:“Nghe tiếng thanh xuân nghênh đón tiếng cười ghen ghét của rất nhiều người.

Trong lịch sử dài lâu đều vô cùng dịu dàng chẳng thấy thói đời gian ác.

Pháo hoa chóng tàn, người không dễ phân biệt đúng sai.

Còn có người hỏi ta có nghiêm túc hay không?

Tình thâm nối tiếp mấy đời ngàn năm sau, còn ai chờ ai ở đó.

Còn sử sách có thể nào ngụy trang thành thứ khác.

Như ngươi đang đứng trước cửa kiếp trước.

Đi theo ta lưu lạc hồng trần một đời…”

Từ ngữ phác hoạ ra ngàn vạn cảnh tượng.

Nước mất, nhà tan, người chết.

Cỏ cây nảy nở, mùa xuân đến, nhưng tim đã lạnh.

Hạt mưa vỡ vụn trên đất, cổng cổ thành bết đầy rêu xanh, chỉ còn một bóng hình già nua bồi hồi trước cổ thành.

Một tiếng phu thê.

Một kiếp đợi chờ.

Trước cổng thành tựa như có dòng lũ thời gian chờ đợi lướt qua.

Mười năm trước.

Thành Lạc Dương thịnh thế phồn hoa.

Chùa tự hương khói ồn ào.

Lương duyên vui kết, chắp tay mong bạc đầu, chọn lấy ngày cưới, thề non hẹn biển giải ngàn đau thương.

Sau mười năm.

Núi xanh vẫn còn, nhưng người đã mất.

Muôn loại tình cảm khác biệt, ta là phần nào trong số ấy?

Chuyện xưa tựa như tiếng hát nghẹn ngào.

Kể không hết bao nỗi buồn biệt ly như mới vừa hôm qua.

Sắc trời mông lung.

Tường đổ sập vách.

Người thân qua đời.

Tiếng sáo vang vọng.

Chùa cổ tịch liêu.

Y phục hắn lam lũ nhăn nheo.

Rễ cây dầm mưa nên hư thối.

Có lẽ hương thôn trong mưa rơi và mộ phần tổ tiên đều ở đó nên hắn mới canh gác, việc canh gác này không sao vượt nổi thời không mà lặp đi lặp lại.

Không lâu sau đó.

Nơi đây lại có thêm một nấm mộ, vĩnh viễn vùi thân ở đó.…

Âm nhạc miêu tả hình ảnh phản chiếu trong lòng mỗi người.

Tiếng hát hòa cùng tiếng mưa rơi dội lên cơ thể người nghe.

Bỗng nhiên có quần chúng sực tỉnh.

Lại ngốc nghếch nhìn quần chúng bên cạnh đang rơi vào câu hát cuối của Hạ Phồn: “Chùa tự nghe tiếng mưa rơi trong vĩnh hằng.”“Má nó!”

Tiếng sáo đặc đó chính là nhạc cụ mà!

Có ai quy định trình diễn nhạc cổ phong kinh điển phải dùng nhạc cụ truyền thống thế?

Dùng sáo đặc còn không phải cổ phong kinh điển ư!

Ầm ầm!

Tác phẩm cổ phong kinh điển thứ ba của Tiện Ngư ra đời, đánh vỡ sự độc nhất của ngũ âm truyền thống, vừa xuất thế đã khiến Khúc phụ các châu như bị sét đánh!

Tất nhiên.

Quần chúng các châu còn đang không có cách nào tránh khỏi, toàn bộ đều bị chấn kinh!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.