Đúng như Dương Chung Minh đã nói.
Bây giờ Abigail đang hoang mang.
Vì sao Tiện Ngư lại giao tác phẩm ưu tú như vậy cho Cố Tịch ở vòng diễn đầu tiên?
Tranh tài cũng giống như đánh poker.
Đâu có ai vừa bắt đầu đã bùng nổ như vậy?
Tại hiện trường có rất nhiều Khúc phụ, đâu chỉ có mình Abigail bối rối?
Tổ huấn luyện các châu đưa mắt nhìn nhau.
Gần như sau khi ban giám khảo chấm điểm xong, thì đều nhìn nhau cả, không biết đã xảy ra chuyện gì.“Có phải Tiện Ngư đang muốn nâng đỡ Cố Tịch không?”
Các Khúc phụ của tổ huấn luyện Trung Châu đều hết sức hoài nghi.
Đây là lý do duy nhất mà bọn họ có thể giải thích cho hành động của Tiện Ngư.
Đương nhiên dù mọi người nghĩ ra sao, thì cuộc thi vẫn phải tiếp tục.
Sau khi Cố Tịch cúi đầu rời khỏi sân khấu, những tuyển thủ khác bắt đầu lần lượt tranh tài.
Rất nhanh, tuyển thủ thứ chín đã thi xong.
Trong quá trình này chưa ai có thể giành được thành tích cao hơn chín mươi lăm điểm.
Ngay cả tuyển thủ Trung Châu cũng thế.
Tuyển thủ Trung Châu chỉ giành được 94,8 điểm mà thôi!
Cục diện này càng chứng tỏ chất lượng tác phẩm của Cố Tịch vô cùng xuất sắc, ngay sau đó quần chúng các châu lại buồn bực.
Phần bình luận kênh trực tiếp vô cùng náo nhiệt:“Càng xem càng cảm thấy không ổn.”“Tiện Ngư dùng bản nhạc kia hơi sớm nhỉ?”“Chẳng lẽ Tiện Ngư không biết rằng nhạc khúc ấy sẽ giành được điểm cao à?”“Không thể.”“Tiện Ngư không ngốc đến mức chẳng đoán trước được điều này, huống hồ cũng cần có sự chấp thuận của Dương phụ mới sắp xếp như vậy được.”“Nâng đỡ Cố Tịch!”“Nhất định là Tiện Ngư nâng đỡ Cố Tịch!”“Trước đó đã từng có tin đồn rằng Cố Tịch sẽ gia nhập Ngư vương triều.”“Để Cố Tịch biểu lộ tài hoa kinh người trên sân khấu nhạc hội Lam, có lẽ đây chính là kế hoạch của Tiện Ngư.”“Nếu như vậy thì Tiện Ngư đã thành công rồi.”
Trong lúc thảo luận.
Tuyển thủ thứ mười đã lên sân khấu.
Là Niếp Nhạn của Tần Châu!
Hiện trường và kênh trực tiếp đột nhiên yên tĩnh.
Vô số ánh mắt nhìn chăm chú vào Niếp Nhạn đang ngồi trước đàn dương cầm.
Không biết tuyển thủ số hai của Tần Châu sẽ trình diễn nhạc khúc gì đây?
Có lẽ cảm thấy mọi người đều đang rất quan tâm.
Màn hình trên sân khấu lớn loé sáng.
Tác phẩm: Bản Nocturne G-minor (Dạ Khúc 6) Sáng tác: Tiện Ngư Diễn tấu: Niếp Nhạn Niếp Nhạn còn chưa bắt đầu trình diễn, tất cả mọi người đều mở to hai mắt để nhìn!…
Kênh trực tiếp các châu.
Khán giả chấn kinh, bọn họ đang nghĩ đến một khả năng đáng sợ!“Vẫn là Tiện Ngư!”“Vẫn là liên khúc Dạ Khúc!”“Nhưng vì sao gọi là Dạ Khúc 6 chứ?”“Theo thứ tự, chẳng phải là Dạ Khúc 4 sao?”“Đúng ra là bốn, sao lại nhảy đến số 6 thế?”“Mẹ kiếp nó!”“Không thể nào!”“Một suy nghĩ vô cùng đáng sợ!”“Cuối cùng Tiện Ngư đã viết bao nhiêu bài Dạ Khúc vậy?”…
Kênh trực tiếp Trung Châu.
Hôm nay tổ huấn luyện có cử hai vị huấn luyện viên chính đến làm khách mời, giờ phút này cả khác mời và bình luận viên đều tái mặt!“Tại sao lại là Dạ Khúc 6?”“Theo thứ tự trình diễn phải là 4 hoặc 5 chứ?”“Vì trình tự trình diễn của các tuyển thủ phải được quyết định do rút thăm tại chỗ tại chỗ!”“Bản Dạ Khúc này phải là 5 hoặc 4!”“Việc rút thăm đã làm rối loạn trình tự tác phẩm!”“Nếu như không phải Tiện Ngư đặt tên liên khúc lung tung thì ý nghĩa của con số phải tương đương với số lượng tác phẩm sao?”“Ta chết mất!”“Ít nhất là có 6 bản “Dạ Khúc” ư!”“Điều này có thể sao?”…
Hiện trường.
Tổ huấn luyện chính Trung Châu.“Lại là tên khỉ gió đó ư?”“Chẳng lẽ hắn viết liên khúc sáu bài Dạ Khúc à?”“Viết nhiều thì có lợi ích gì?”“Ta không tin rằng bài nào cũng có chất lượng như của Cố Tịch.”“Đúng thế.”“Cho dù có cả trăm bài Dạ Khúc nhưng chất lượng không thống nhất cũng sẽ không tốt.”“Không cần hoảng hốt.”“Nghe thử thì biết thôi.”
Abigail bất ngờ lên tiếng, nhưng trong giọng nói đã thoáng có chút thay đổi.…
Trên sân khấu.
Niếp Nhạn bắt đầu trình diễn.
Vẫn là phong cách Dạ Khúc.
Nhưng bài Dạ Khúc này lại khác biệt so với các tác phẩm cùng liên khúc, nhưng cũng không vì thế mà khiến nó quá xa rời toàn bộ những tác phẩm còn lại.
Khi phần trình diễn kết thúc.
Ban giám khảo lần nữa giơ bảng chấm điểm!
Lại là một số điểm siêu cao!
Điểm bình quân 96,3 điểm!
Dù thấp hơn Cố Tịch một chút nhưng cũng chỉ thấp hơn có 0,1 điểm mà thôi!
Hiện trường sôi trào!
Khán giả dưới khán đài trợn mắt há mồm!
Dự đoán đáng sợ đã được nghiệm chứng tại trận đấu này!
Abigail vươn người đứng dậy, bỗng nhiên quay về phía tổ huấn luyện Tần Châu!
Ánh mắt đã hơi đỏ lên.
Mỗi Khúc phụ Trung Châu đều đang cắn chặt môi.
Không khác gì nhau!
Bản Dạ Khúc mà Niếp Nhạn trình diễn, có chất lượng chẳng kém gì so với bản Cố Tịch biểu diễn!
Đây là “Dạ Khúc 6” đấy!
Nếu như Tiện Ngư không đặt bậy, vậy thì nhất định phải có Dạ Khúc 4 và 5!
Làm sao có thể được chứ!
Chẳng lẽ toàn bộ các bản Dạ Khúc trong liên khúc đều giữ vững được phong độ này sao?…
Nhận xét này đồng thời xuất hiện trong đầu rất nhiều Khúc phụ các châu.
Học theo Abigail, tất cả mọi người đều đang nhìn về phía tổ huấn luyện Tần Châu giống như hắn.
Bọn họ đều vô thức tìm kiếm gương mặt trẻ tuổi kia.
Trong khi nhạc hội Lam diễn ra, người thanh niên đó không chỉ một lần khiến giới âm nhạc Lam Tinh rung động!
Nhưng mà chưa từng có lần nào mà sự chấn động lại nghiêm trọng như lần này!
Người trẻ tuổi đó!
Cuối cùng hắn có bao nhiêu át chủ bài chưa dùng đến thế?
Trên thực tế, sau nhiều ngày tranh tài, mọi người đều đã khá hiểu về năng lực khủng bố của Lâm Uyên.
Nhưng ở ngày tranh tài cuối cùng của nhạc hội Lam.
Đột nhiên Khúc phụ các châu lại phát hiện ra rằng: Dường như bọn hắn chưa hề thực sự hiểu rõ về thực lực của con cá kia!…
Lâm Uyên thu hút ánh mắt toàn hội trường.
Vì đã sớm làm quen với sự chú ý nên khuôn mặt hắn vẫn rất bình thản.
Ngược lại mấy vị huấn luyện viên khác trong tổ huấn luyện Tần Châu lại nở một nụ cười.
Đắc ý.
Kiêu ngạo.
Mới có thế đã hoảng sao?
Nếu tiếp tục xem nữa thì các ngươi sẽ phát hiện ra rằng: Năng lực khủng khiếp của con cá kia không chỉ có như vậy!…
Cứ như vậy.
Trên sân khấu đã có ba tuyển thủ vừa thi xong.
Tuyển thủ thứ ba của Tần Châu là Chương Mai cũng lên sân khấu.
Đây là phần trình diễn thứ mười bốn tại hạng mục độc tấu dương cầm cho nữ.
Trên màn hình lớn.
Thông tin tác phẩm hiện ra.
Tác phẩm: Bản Nocturne Db - major (Dạ Khúc 8) Sáng tác: Tiện Ngư Diễn tấu: Chương Mai Tám!
Dạ Khúc 8!
Sáu chưa phải là lớn nhất rồi ư?
Chẳng lẽ có tám bài Dạ Khúc?
Hơi thở Abigail bắt đầu gấp gáp.
Hơi thở của tất cả mọi người tại hiện trường đều vô thức trở nên dồn dập.
Trên mạng.
Các kênh trực tiếp.
Không khí như bị đóng băng!
Trong đầu bọn họ đều xuất hiện một suy nghĩ đáng sợ, thậm chí là một khả năng hoang đường: Nếu như liên khúc tác phẩm “Dạ Khúc” không chỉ có tám bài, mà mỗi bài đều có chất lượng tương đương nhau, vậy thì vẫn còn dư để ba tuyển thủ Tần Châu thi đến khi vòng thứ hai kết thúc.
Cứ như vậy… Sợ rằng tuyển thủ Trung Châu còn không thể vào được trận chung kết ấy chứ!
