Bốn phương tám hướng!
Không ai đỡ nổi một hiệp!
Trận này Tiện Ngư đã gây náo động thiên hạ!
Dù là cách nói này hơi khoa trương một chút nhưng mọi chuyện lại diễn ra đúng là như vậy.
Liên khúc Dạ Khúc thẩm thấu vô số tài hoa oanh tạc nhạc hội Lam, biến tổ tranh tài độc tấu dương cầm cho nữ trở thành cuộc nội chiến của Tần Châu!
Bản thân chuyện này, đã là một truyền kỳ đặc sắc!
Kênh trực tiếp Trung Châu.
Bình luận đã bắt đầu hoảng hốt.
Hai khách mời cũng như rớt vào hầm băng.
Chỉ có quần chúng Trung Châu đang điên cuồng bình luận bên dưới.“Đối đầu đâu?”“Dương Chung Minh quyết chiến cùng với Abigail lão sư đâu?”“Vì sao cuối cùng lại biến thành cuộc nội chiến của Tần Châu?”“Chúng ta không tiến vào trận chung kết…”“Tác phẩm của tổng phụ trách Abigail không có cơ hội để trình diễn!”“Dương Chung Minh cũng chưa ra tay, chỉ phái một mình Tiện Ngư ra mặt đã xử lý được chúng ta.”“Dạ Khúc!”“Đừng nhắc đến Dạ Khúc nữa!”“Bây giờ ta nghe thấy Dạ Khúc thì lại đau đầu!”“Hai mươi mốt bản Dạ Khúc, đầu óc tên này được cấu tạo bằng gì thế!”“Rõ ràng là ngày cuối cùng của nhạc hội Lam, vì sao còn tra tấn chúng ta như vậy!”“Chúng ta vẫn là hạng một xếp hạng!”“Nhưng bây giờ một chút vui vẻ ta cũng không có!”“Làm gì có chuyện sau cuộc tranh tài, hạng một lại bị hạng hai đè đầu cưỡi cổ chứ?”“Ai bảo chúng ta bị đè đầu cưỡi cổ vậy?”“Sau đây còn có tổ nam nữa, đó mới là cuộc chiến cuối cùng!”
Không thể tiếp tục như vậy!
Nhất định phải vực dậy tinh thần!
Mc kênh trực tiếp Trung Châu nhìn thấy những bình luận đó, không kìm được lên tiếng:"Piano vẫn còn tổ tranh tài cho nam!""Đúng thế.""Ở tổ nam chúng ta có tuyển thủ Christ!""Christ là bậc thầy dương cầm của Trung Châu chúng ta!"
Hai vị huấn luyện viên chính đảm nhiệm khách mời cũng gật đầu theo.
Trong đó một vị huấn luyện viên chính nói: "Hạng mục tổ dương cầm nữ, dù tuyển thủ đã thua, nhưng tổng phụ trách Abigail không hề thua, chỉ khổ là ngài ấy không có cơ hội xuất thủ.”"Đúng thế."
Một vị khác huấn luyện viên khác nói: "Tổng phụ trách Abigail không chuẩn bị nhiều tác phẩm như Tiện Ngư nhưng hy vọng mọi người có thể hiểu rõ, toàn bộ Lam Tinh này ngoại trừ Tiện Ngư ra thì không một Khúc phụ nào có thể làm được như vậy.”
Đây không phải là cái cớ của Trung Châu.
Abigail tức giận cũng đúng thôi.
Cái gọi là "Chưa xuất sư đã chết" chính là chỉ tình cảnh này.
Rõ ràng tác phẩm của Abigail còn xuất sắc hơn liên khúc Dạ Khúc của Tiện Ngư. Chỉ do Tiện Ngư có quá nhiều tác phẩm oanh tạc tuyển thủ Trung Châu khiến họ không thể tiến vào tổ chung kết.
Nhưng tổ tranh tài nữ thì đành chịu.
Tổ tranh tài nam sẽ vẫn như vậy sao?
Không ít người thông minh rất nhanh đã có người nghĩ ra điều này: Tác phẩm chung kết tổ nữ không có cơ hội xuất hiện, vậy thì Abigail sẽ cung cấp đến tận hai tác phẩm cho tổ nam rồi."Có hi vọng!"
Khi ý thức được điểm này.
Kênh trực tiếp Trung Châu liền sống lại!
Cùng lúc đó.
Quần chúng các châu khác, cũng có người tinh ý chỉ ra điểm này.
Khán giả tưởng rằng kết quả của tổ nam sẽ như tổ nữ liền bị điều này khơi gợi lên lòng hiếu kỳ mãnh liệt!...
Trong thời gian chờ của tổ độc tấu dương cầm nam.
Abigail đến tìm bậc thầy dương cầm Christ.“Ta hiểu ý đồ của ngài.”
Christ xoay xoay cổ tay của mình: “Vòng thứ hai ta sẽ dùng “Khải Hoàn”, khúc nhạc này ta đã khá vững rồi.”“Tốt.”
Abigail gật đầu: “Vậy ta về.”
Bỗng nhiên Christ lên tiếng gọi: “Abigail lão sư chờ đã.”“Hả?”“Điểm cao nhất mà liên khúc Dạ Khúc của Tiện Ngư đạt được là 97 điểm, ta sẽ dùng “Khải Hoàn” để đạt được điểm số còn cao hơn thế, nên phần thi bên tổ nữ, bài đừng quá để tâm.”
Abigail nói: “Cảm ơn.”
Christ lắc đầu: “Hôm qua chúng ta không nên nói đùa như vậy.”
Abigail khẽ giật mình.
Hôm qua Christ nói đùa rằng nếu lỡ hắn không thể tiến vào vòng chung kết, vậy sẽ không còn cơ hội quyết chiến với Dương Chung Minh.
Hôm nay, Christ nhất định phải vào chung kết, nhưng tổ nữ bên kia lại không có duyên với vòng đấu đó.
Hắn muốn cùng Dương Chung Minh so tài, kết quả Dương Chung Minh còn chẳng thèm ra tay.
Trò đùa của Christ sẽ là điểm khác biệt hoàn toàn với phương thức thực hiện, chẳng qua trò đùa đó hơi quá trớn mà thôi....
Abigail rời đi không bao lâu.
Tổ tranh tài dương cầm cho nam bắt đầu.
Vòng thứ nhất không có gì bất ngờ, Tần Châu vẫn dùng liên khúc Dạ Khúc như trước!
Tiện Ngư dùng thực lực chứng minh: Dạ Khúc thực sự có hai mươi mốt bài!
Số lượng này đủ để trang bị cho tất cả các tuyển thủ Trung Châu, mỗi bài đều có chất lượng cực cao, vốn chẳng có điểm sơ hở nào.
Vòng thứ nhất kết thúc.
Ba tuyển thủ Tần Châu tấn cấp vòng thứ hai.
Trung Châu chỉ có một vị tuyển thủ tấn cấp vòng thứ hai.
Chính là Christ!
Tất cả hy vọng của Trung Châu đều đặt lên một mình hắn!
Vòng thứ hai.
Christ rút được số tám.
Đây là vị trí rất tốt với Christ.
Trước khi các tuyển thủ bắt đầu diễn tấu, vẻ mặt Christ không hề thay đổi.
Mãi đến khi ba vị tuyển thủ Tần Châu dùng Dạ Khúc để truy sát, cuối cùng Christ đã bắt đầu rung động."Không ngờ rằng trên thế gian lại có kẻ thiên tài như thế."
Kỳ thật Christ không hề xa lạ với “Dạ Khúc”.
Thậm chí hắn đã từng âm thầm đàn qua rất nhiều lần.
Đương nhiên chính là hai bài mà Tiện Ngư đã công bố tại đại sảnh Kim Sắc.
Hôm nay, Christ lại nghe được rất nhiều bản Dạ Khúc khác, mỗi bản đều để lại sự đắm say không thôi trong lòng hắn.
Và Christ cũng có thể nghe được.
Dù mỗi tác phẩm đều có chất lượng rất cao nhưng thật ra trong số chúng không phải không có tác phẩm kém hơn.
Điều này muốn khẳng định suy đoán của hắn: Hai bài hay nhất, vẫn là hai bài mà Tiện Ngư đã công bố tại đại sảnh Kim Sắc.
