Những bài Dạ Khúc sử dụng trong trận đấu hôm nay, chỉ có tám bài đạt đến tiêu chuẩn của đại sảnh Kim Sắc.
Tất nhiên chỉ mỗi tám bài đạt tiêu chuẩn đó, đã đủ để tung hoành tứ phương trong trận đấu.
Đáng tiếc không đánh bại được hắn.
Lúc này phần thi của bảy tuyển thủ trước đã hoàn tất.
Trong lời giới thiệu của mc.
Christ bước lên sân khấu trong ánh mắt chăm chú của khán giả.
Khi hắn ngồi xuống.
Đột nhiên quần chúng lại có một cảm giác mơ hồ: Dường như Christ muốn hoà làm một với đàn dương cầm.
Loại cảm giác này rất huyền diệu, đại khái chính là khí chất cá nhân của Christ hòa cùng với đàn dương cầm.
Hắn xòe năm ngón tay ra.
Christ đặt hai tay lên bàn phím đen trắng.
Tác phẩm: Khải Hoàn Sáng tác: Abigail Diễn tấu: Christ Một cái tên thôi đã khiến tất cả mọi người đều hưng phấn!
Cuối cùng Abigail đã xuất thủ!
Thủ khúc kia chắc là tác phẩm mà hắn đã chuẩn bị cho trận chung kết tổ nữ!
Đáng tiếc, tác phẩm này lại không có cơ hội trình diễn ở vòng chung kết tổ nữ.
Mà tiếc nuối của hắn, bây giờ đã được đền bù.
Chẳng những thủ khúc này đã xuất hiện trên sân khấu, mà đồng thời còn trợ giúp tuyển thủ Trung Châu Christ lần đầu đánh bại Dạ Khúc của Tiện Ngư mà tiến thẳng vào trận chung kết tổ nam!...
Phần trình diễn bắt đầu.
Christ vào trạng thái sẵn sàng, đưa dẫn cảm xúc rồi khiêu vũ ngón tay trên phím đàn đen trắng.
Cùng một thể loại với Dạ Khúc cũng là dương cầm cổ điển.
Nhưng lại khác với Dạ Khúc ở chỗ: Khúc nhạc này biểu đạt cảm xúc vô cùng kịch liệt, đồng thời còn có vài phần hùng tráng hoa lệ!
Tựa như thiên quân vạn mã, khải hoàn trở về!
Cái gọi là khải hoàn, vốn đội quân chiến thắng trên đường trở về.
Khi Abigail viết khúc nhạc này, lại có thâm ý sâu xa khó giải thích.
Lúc này, dưới sân khấu, Lâm Uyên đang mỉm cười.
Đây không phải là nụ cười nắm chắc phần thắng trong tay.
Mà là nụ cười đại diện cho sự thưởng thức và yêu thích.
Dù đứng ở lập trường nào, thì Lâm Uyên vẫn có thể cảm nhận được sức mạnh ẩn chứa trong nhạc khúc.
Loại cảm giác này khiến hắn say mê.
Nếu bỏ lập trường cá nhân qua một bên, Lâm Uyên vô cùng yêu thích tác phẩm của Abigail.
Lâm Uyên hiểu rất rõ ràng: Abigail không hề thua kém các nhà soạn nhạc đại tài ở Trái đất!
Mà “Khải Hoàn” đang ngân vang lúc này, chính là một tác phẩm đại tài kinh điển!“Thế nào?"
Giọng nói của Dương Chung Minh đột ngột vang lên.
Lâm Uyên nói: "Hay."
Dương Chung Minh nói: "Ta đã nói sẽ vì ngươi mà chuẩn bị một đối thủ như vậy, sao nào?”
Lâm Uyên tán thưởng: "Lợi hại."
Dường như Dương Chung Minh có vẻ bất ngờ trước đáp án của Lâm Uyên, sau khi im lặng thì ánh mắt dần trở nên ôn hoà:“Mười năm trước, ta không bằng hắn.”“Cho nên Abigail xem lão sư như kẻ địch lớn nhất cuộc đời, cũng bởi vì hắn đã từng bị lão sư không bằng mình vượt qua sao?”
Lão sư?
Đây không phải lần đầu tiên Lâm Uyên gọi hắn là “Lão sư”,nhưng lần này Dương Chung Minh không hề tỏ vẻ gì, chẳng ai biết hắn đang nghĩ thế nào:“Có lẽ vậy!”
Ánh mắt hắn nhìn về phía Lâm Uyên càng thêm dịu dàng, tựa như chàng thanh niên trước mặt này chính là con cháu ruột thịt của mình."Ta sẽ cố gắng."
Lâm Uyên nghiêm túc nói.
Hai từ “Lợi hại” vừa rồi hắn nói không phải là khiêm tốn.
Trên thực tế, đừng nói là Abigail xếp top 10 Khúc phụ Lam Tinh.
Nếu như không có hệ thống trợ giúp thì trình độ thật của hắn chỉ dừng lại ở một Khúc phụ phổ thông thôi.
Đây là Lâm Uyên tự nhận xét mình.
Không quá kiêu ngạo vì hệ thống nhưng cũng không hạ thấp mình vì hệ thống.
Những năm nay, Lâm Uyên vẫn dùng thẻ nhân vật Dương Chung để học tập, đã sớm không còn là gã người mới gặm nhấm những lý thuyết sáng tác cơ sở rồi.
Nếu như không dựa vào hệ thống, tài nghệ thật sự của hắn, chỉ bằng Khúc phụ phổ thông....
Trên sân khấu.
Phần trình diễn của Christ kết thúc.
Dương Chung Minh đột nhiên lên tiếng nhận xét:"Thua."
Dương Chung Minh nói rất chuẩn xác.
Abigail dùng « Khải Hoàn » thu được 98 điểm!
Điểm số này cao hơn bất kỳ tác phẩm Dạ Khúc nào từng được trình diễn trên sân khấu nhạc hội Lam!
Hiện trường sôi trào!
Trung Châu sôi trào!
Lam Tinh sôi trào!
Abigail lần đầu xuất thủ, đã đánh bại liên khúc Dạ Khúc không thể bị đánh bại, hào quang vô địch của Tiện Ngư đã bị phá vỡ!
Tổ huấn luyện Trung Châu, Abigail đột nhiên đứng lên, mượn ống kính máy quay mà gửi lời đến Dương Chung Minh"Cái tên này nhìn thấy ghét ghê.”
Người trưởng thành như Dương Chung Minh còn nhịn không được trừng mắt: “Hắn cho rằng Tiện Ngư chỉ có mỗi Dạ Khúc sao?”
Lâm Uyên cảm thấy buồn cười, đột nhiên cảm thấy Abigail có chút dễ thương, hắn thích sự chấp nhất này của đối phương: “Hay là lão sư thành toàn tâm ý của hắn đi.”
Dương Chung Minh nói: "Muốn xem ư?"
Lâm Uyên dùng sức gật đầu: "Muốn xem ạ!"
Đôi mắt Lâm Uyên toả sáng.
Hắn cũng giống như quần chúng Lam Tinh, rất muốn xem trận quyết đấu của Dương Chung Minh và Abigail!“Đợi Trung Châu xác nhập đi đã.”
Dương Chung Minh cười nói: “Hôm nay ngươi mới: là nhân vật chính đấy!"
Kênh trực tiếp Trung Châu.
Khi đã có điểm phần trình diễn vòng hai của Christ, mấy bình luận viên đột ngột đứng dậy, lệ nóng tràn mi cao giọng nói lớn:“Thắng rồi!”“Điểm tối đa!”“Abigail!”“Christ lão sư đã dùng bài “Khải Hoàn” của tổng phụ trách, vượt qua màn oan tạch của liên khúc Dạ Khúc của Tiện Ngư, giành được điểm cao nhất của hạng mục tranh tài độc tấu dương cầm.”
Nhiệt liệt!
Điên cuồng!
Hai vị huấn luyện viên chính là Khúc phụ, không còn để ý đến hình tượng mà hân hoan ôm nhau, trong cổ họng phát ra những tiếng reo vui!
Toàn bộ kênh trực tiếp đang sôi trào!
Theo bình thường mà nói, mc và khách mời không thể thất lễ như vậy.
Nhưng chả có ai nói ra nói vô vào lúc này, tất cả người Trung Châu đều có chung tâm trạng điên cuồng kích động!“Ha ha ha!“Tổng phụ trách vạn tuế!”“Mặc cho Tiện Ngư tài năng tuyệt diễm ra sao, liên khúc Dạ Khúc có tận 21 bài thì thế nào, một bài “Khải Hoàn” đã khiến tất cả Dạ Khúc của ngươi đổ sông đổ bể!”“Abigail trâu bò!”“Liên khúc Dạ Khúc đã bị phá vỡ!”“Phần trình diễn của Christ vô cùng tuyệt vời, bài “Khải Hoàn” khiến người ta rung động dễ sợ!”“Đặc sắc, quá đặc sắc!”“Đây là phần trình diễn đặc sắc nhất nhạc hội Lam!”“Màn thả bom trải thảm của liên khúc Dạ Khúc tất nhiên là khiến lòng người rung động, nhưng nếu Abigail không xuất thủ, thì cuộc tranh tài kết thúc như vậy cũng hơi tiếc nuối, như bây giờ mới thú vị chứ!”“Sau đây sẽ là phần quyết đấu quan trọng nhất!”“Abigail sẽ thắng!”“Điểm số khúc nhạc này của Abigail còn xuất sắc hơn bất kỳ tác phẩm nào trong liên khúc Dạ Khúc, cứ tiếp tục thế này trận chung kết Tiện Ngư làm sao đánh đây, tiếp tục dùng Dạ Khúc thì khó có hiệu quả tốt, trừ khi khúc nhạc phía sau phải vô cùng nổi bật, nhưng chúng ta đều biết rằng khả năng này không lớn, dù sao thì đây cũng là tác phẩm mà Abigail chuẩn bị cho Dương Chung Minh mà!”“Nhạc khúc tiếp theo vẫn là của Abigail!”“Không thấy Abigail đang khiêu khích Dương Chung Minh?”“Tiện Ngư không cản được Abigail, đây chính là Khúc phụ xếp top 10 Lam Tinh đấy!”
Mười tám ngày!
Từ khi nhạc hội Lam bắt đầu đến nay, Trung Châu và Tiện Ngư đã giao thủ mấy lần, kết quả không bao giờ thắng chỉ có bại!
Lần này thì bọn hắn đã có hy vọng!
Bọn hắn luôn bị Tiện Ngư vả mặt bôm bốp!
Tức thật chứ!
Lúc nào Trung Châu cũng bị thua thiệt như vậy sao?
Tổ thi đấu dương cầm cho nữ lúc trước, chính là sự uất ức khiến người Trung Châu muốn bùng nổ!
Hai mươi mốt bài Dạ Khúc!
Bài nào cũng là kinh điển!
Tiện Ngư đã mạnh mẽ biến hạng mục tổ dương cầm nữ trở thành cuộc nội chiến của Tần Châu!
Tổng phụ trách Abigail còn không có cơ hội xuất thủ, dường như bị đề cứng ngắt vậy!
Quá tuyệt vọng.
Chính vì trước đó người Trung Châu chưa từng trải qua sự tuyệt vọng, nên mới điên cuồng như vậy!
Phản kháng lại nào!
Đây là hệ quả sau khi bị Tiện Ngư áp chế đến cực hạn!…
Không chỉ có người Trung Châu.
Mà các châu đều rơi vào sự điên cuồng!
Khúc phụ top 10 Lam Tinh vừa ra tay, còn mạnh mẽ hơn bất kỳ sự tưởng tượng của của mọi người, gần như không thể ngăn cản!
Hiện trường.
Tiếng vỗ tay vang lên như tiếng sấm!
Cảm xúc của Abigail lên lên xuống xuống, ngồi xuống lần nữa, nhóm Khúc phụ xung quanh đã bắt đầu chúc mừng:“Chúc mừng tổng phụ trách!”“Tiến vào trận chung kết là cái chắc!”“Tiện Ngư đã dùng Dạ Khúc bịt kín đường của chúng ta, tuyệt đối không ngờ rằng “Khải Hoàn” lại đặc sắc như vậy!”““Hồi Triều” sẽ còn kinh điển hơn!”“Dạ Khúc còn đánh không lại “Khải Hoàn”, sao có thể đối phó với tác phẩm của tổng phụ trách chứ!”“Khải Hoàn Hồi Triều!”“Ý nghĩa này quá hay!”“Bây giờ toàn bộ Trung Châu đều đang đợi chúng ta giành chiến thắng trở về!”“Dù Tiện Ngư có nhiều phen áp chế chúng ta tại nhạc hội Lam thì sao chứ, cứ để hắn đắc ý đi, vì hắn còn chưa gặp tổng phụ trách của chúng ta.”…
Tổ huấn luyện Tần Châu.
Tâm tình Lâm Uyên nổi gợn sóng.
Đây chính là trình độ của Khúc phụ top 10 Lam Tinh đó!
Vốn cho rằng liên khúc Dạ Khúc đã có thể đè bẹp Abigail!
Không ngờ, đối phương vẫn có thể lấy ra một tác phẩm thành công phá được cục diện này.
Nhưng Lâm Uyên không cảm thấy quá bất ngờ.
Liên khúc Dạ Khúc cũng không phải tác phẩm quan trọng nhất của Chopin.
Lâm Uyên lấy ra những bản Dạ Khúc này, cũng không phải là những tác phẩm kinh điển nhất trong liên khúc.
Trong liên khúc Dạ Khúc có ba bài kinh điển nhất, trong đó có hai bài đã được Lâm Uyên công bố tại đại sảnh Kim Sắc.
Nhưng Abigail cũng là Khúc phụ top 10 Lam Tinh.
Đối phương vì muốn đánh bại Dương Chung Minh, mà nằm gai nếm mật dốc lòng sáng tác nhiều năm như vậy mới lấy ra tác phẩm, sao có thể bị chiến thuật Dạ Khúc của Lâm Uyên oanh tạc đến mức chẳng ngóc đầu lên được chứ?
Thế này cũng tốt.
Có khao khát tranh tài mới có thể tiến bộ.
Bản thân hắn cũng không chỉ chuẩn bị mỗi liên khúc Dạ Khúc.
Nếu Lâm Uyên thật sự muốn để Abigail không có cơ hội xuất thủ thì đã chẳng cần phải suy nghĩ gì cứ lấy mấy bản của Beethoven ra là được.
Rất đơn giản, cứ trực tiếp lấy mấy bài mạnh nhất của Chopin ra làm ví dụ.
Thể loại “Hoà tấu dương cầm”.
Thể loại “Khúc nhạc cách mạng”.
Thì Abigail sẽ chẳng có cơ hội xuất hiện đâu.
Bình ổn tâm trạng của mình.
Lâm Uyên yên lặng chờ mong phần tranh tài phía sau.…
Hiện trường đang vô cùng sôi nổi để nghênh đón vòng thứ ba.
Tuyển thủ bắt đầu rút thăm.
Chris rút được số hai!
Hai tuyển thủ khác tiến vào trận chung kết đều là tuyển thủ của Tần Châu.
