Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Toàn Chức Nghệ Thuật Gia

Chương 1450: Mọi quyền giải thích đều thuộc về hệ thống.




Lâm Uyên đứng dậy xông vào phòng vệ sinh, dùng một đống xà bông rửa tay để tẩy rửa đôi tay của mình.

Rửa tay xong, Lâm Uyên tự nhủ: "Hình như còn thiếu chút may mắn!"

Nghĩ kỹ lại, đã đến lúc dùng đến chị Hảo Vận.

Lâm Uyên lấy điện thoại ra, trực tiếp tag tên chị Hảo Vận: "Có thể nhờ Hảo Vận hát hai câu may mắn được không?"

Nguỵ Hảo Vận: "?"

Sau hai phút chị Hảo Vận đã gửi tin nhắn thoại.

Lâm Uyên không hề để tâm đến mấy dấu chấm hỏi của nàng, lập tức phát tin nhắn thoại, tiếng hát của Nguỵ Hảo Vận vang lên trong phòng: "May mắn đến, chúc ngươi may mắn đến. . ."

Nghi thức đã được hoàn thất, Lâm Uyên nhìn hệ thống chằm chằm: "Mở một rương hoàng kim!"

Rương báu mở ra, phát ra thứ ánh sáng lấp lánh.

Sau lớp ánh sáng chói loà đó thì âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên lần nữa: "Chúc mừng Ký chủ đã thu hoạch được kỹ năm "Tri âm", khi dùng kỹ năng này vào tác phẩm âm nhạc của ngài sẽ tạo ra hiệu ứng đồng cảm. Cho dù là người không hiểu âm luật cũng có thể cảm nhận được sâu sắc ý nghĩa tác phẩm của ngài, nhưng loại kỹ năng này chỉ có thể sử dụng tại đại sảnh âm nhạc."

Lâm Uyên trợn tròn hai mắt. Trời đất ơi, kỹ năng này quá tuyệt diệu. Đây là kỹ năng "Tri âm" mà hắn luôn muốn có được!

Kỹ năng này là trình độ bug có thể sánh ngang với "Cảnh đẹp trong tranh", thuộc về khoản kỹ năng xuất phát từ hệ thống.

Lâm Uyên rất thích kỹ năng này, còn về mặt hạn chế của nó, Lâm Uyên hoàn toàn có thể chấp nhận được. Dù sao thì "Cảnh đẹp trong tranh" cũng có hạn chế, đó chính là chỉ có người xem tại hiện trường mới có thể cảm nhận được hiệu quả giai điệu.

Khi nào Trung Châu sát nhập, đến lúc đó hắn sẽ đến đại sảnh Kim Sắc đánh trận đầu tiên. Lúc ấy quần chúng tại hiện trường nhất định có thể thưởng thức được một bữa tiệc âm nhạc thịnh soạn.

Nghĩ như thế, Lâm Uyên lại nhìn về phía chiếc rương thứ hai, xoa xoa đôi tay rồi nói: "Mở cái này ra đi!"

Ánh sáng vàng chói loá lần nữa lấp lánh, rương bảo vật thứ hai đã được mở ra."Chúc mừng Ký chủ đã thua hoạch được thẻ nhân vật "Abigail" một trong mười Khúc phụ đương thời Lam Tinh, Ký chủ có thể học tập âm nhạc của Abigail."

Vẻ mặt Lâm Uyên có hơi thất vọng, nếu như Abigail ở đây nhất định sẽ nhìn thấy trên mặt Lâm Uyên tràn ngập vẻ ghét bỏ khó che giấu.

Học tập âm nhạc của Abigail, sẽ là một chuyện khiến người theo đuổi âm nhạc trở nên phát cuồng, nhưng với Lâm Uyên thì không có nhiều tác dụng.

Chẳng phải vì Lâm Uyên đã thắng Abigail. Người thắng Abigail là Beethoven, không liên quan đến hắn!

Vị Khúc phụ xếp top 10 Lam Tinh có thể đánh bại cả chiến thần Chopin thì đương nhiên là có tư cách dạy nhạc cho hắn.

Vấn đề là, hắn đã có thẻ nhân vật lợi hại hơn là "Dương Chung Minh", sao lại có thêm thẻ Abigail làm gì chứ?"Ký chủ!"

Dường như hệ thống không vui: "Mỗi người đều có những am hiểu khác biệt, dù Dương Chung Minh giỏi nhưng hắn cũng có chỗ không bằng Abigail, muốn trở thành người đứng đầu giới âm nhạc thì ngươi nhất định phải trở thành chiến sĩ toàn diện, huống chi đây là cơ hội để ngươi tìm hiểu đối thủ."

Đây cũng là điều Lâm Uyên dự định trong tương lai sẽ tự mình viết nhạc, dùng thực lực chân thực để đọ sức với những Khúc phụ đỉnh cấp. Trước đó cần phải học hành cho tốt, theo chân các Khúc phụ tìm hiểu cặn kẽ.

Bây giờ học theo Abigail, chỉ có lợi chứ không có hại. Lâm Uyên chợt tò mò, trong tương lai hắn có thể thu thập đủ mười thẻ nhân vật Đại khúc phụ không?

Điều đó cũng đồng nghĩa với việc có mười Khúc phụ dạy dỗ mình, chẳng phải rất tuyệt sao?

Nghĩ đến đây, Lâm Uyên nói: "Vậy mở rương hoàng kim số ba đi."

Lời vừa dứt, ánh sáng từ rương hoàng kim số ba đã phát ra: "Chúc mừng Ký chủ thu hoạch được trình độ âm nhạc chức nghiệp cấp nhạc trưởng."

Lâm Uyên khẽ giật mình, sau một phút, sắc mặt Lâm Uyên đen như than: "Nói đi, có phải ngươi ngầm giở trò không?""Ký chủ xin bình tĩnh."

Hệ thống không hề vội vàng giải thích: "Nhạc trưởng là người truyền tải âm nhạc, hắn nhất định phải là một nhà soạn nhạc hoàn mỹ, có kiến thức sâu rộng ở mỗi bảng tổng phổ, cũng phải có năng lực truyền tải những điều đó cho khán giả. Từ đó tạo nên một thể thống nhất cho khúc nhạc, khiến người ta tin phục, trình diễn ra âm sắc tuyệt vời nhất. . .""Nói xàm."

Lâm Uyên rất không vui: "Đương nhiên ta biết tầm quan trọng của nhạc trưởng, ta hỏi ngươi vì sao bảo vật hoàng kim chỉ mở ra cấp nghề nghiệp, mà không phải là năng lực nhạc trưởng cấp bậc thầy?"

Đúng thế, nhạc trưởng rất quan trọng trong âm nhạc. Ở Trái đất, giới âm nhạc có rất nhiều nhạc trưởng kiệt xuất.

Tựa như Karajan, Ormandy, Seiji Ozawa, Bohm Et Al. Những người này đều vô cùng nổi tiếng ở Trái đất. Địa vị của bọn họ ở trái đất thậm chí còn ở trên nhạc sĩ hiện đại, nghệ sĩ trình diễn và ca sĩ nữa!

Mà tại Lam Tinh này, địa vị của Khúc phụ là cao nhất. Dù là Khúc phụ đỉnh cấp, khi đối diện với một số nhạc trưởng đỉnh cấp, cũng phải hành xử ngang hàng cộng với mấy phần khiêm nhường!

Vì sao ư?

Bởi vì nghệ sĩ trình diễn và ca sĩ được người ta mến mộ bởi kỹ năng biểu diễn, bọn họ chỉ khả năng điều chỉnh giọng hát và nhạc cụ trong tay mình mà thôi.

Còn nhạc trưởng thì sao?

Nhạc trưởng chỉ huy một dàn nhạc khổng lồ, thậm chí còn có thêm đội hợp xướng. Trong đó sẽ có rất nhiều nhạc cụ khác nhau, mỗi nghệ sĩ biểu diễn lại có cá tính và trình độ bất đồng.

Nhạc trưởng phải là người dung hoà tất cả bọn họ lại thành một thể thống nhất. Mà trong nghệ thuật âm nhạc thiên biến vạn hoá ngàn vạn kiểu cách, đó là một chuyện không hề dễ dàng.

Chỉ huy cũng là một môn nghệ thuật. Dù là Trái đất hay là Lam Tinh, chỉ huy vẫn luôn được công nhận là một bộ môn nghệ thuật biểu diễn toàn diện. Mỗi nhạc trưởng đều có cá tính và phong cách của riêng mình.

Cùng một dàn nhạc hoặc đội hợp xướng, nhưng thay đổi người chỉ huy dàn nhạc thì phong cách biểu diễn cũng đã thay đổi thiên biến vạn hoá.

Hệ thống không hề giải thích sai, dù cùng một nhạc khúc, nhưng lại khác nhạc trưởng điều chỉnh thì hiệu quả nghệ thuật mang lại sẽ đặc biệt khác nhau.

Rất giống như tướng lĩnh trong quân đội, tuỳ vào mỗi vị tướng chỉ huy mà phong cách lẫn năng lực của đội quân đó sẽ tồn tại nhiều điểm khác biệt.

Ví dụ như Ormandy, người này chỉ huy thì thanh thoát mà tràn ngập kích thích, giỏi kích phát tiềm lực của dàn nhạc, tạo nên âm hưởng huy hoàng.

Tựa như là Mensh, có thể trở thành nhạc trưởng kiệt xuất nhất nước Pháp thế kỷ này, phong cách trình diễn sôi nổi tinh tế, khí thế hùng vĩ, cảm giác giàu động lực.

Còn có bậc thầy Mata nữa. . .

Trước đó Lâm Uyên chưa từng chỉ huy dàn nhạc. Nếu như hắn muốn trình diễn cùng ban nhạc, tất nhiên sẽ nhờ đến sự trợ giúp của nhạc trưởng. Sự khác biệt về nhạc trưởng, sẽ khiếm phong cách âm nhạc nhuốm phong cách cá nhân của bọn họ.

Có lẽ hiệu quả chưa chắc sẽ khiến Lâm Uyên hài lòng nhất. Còn nếu Lâm Uyên tự mình đảm nhận vị trí nhạc trưởng, hiệu qảu âm nhạc đều theo phong cách của Lâm Uyên.

Lấy nó vậy, rút được năng lực nhạc trưởng khiến Lâm Uyên vô cùng vui vẻ. Có thể chỉ huy phần trình diễn tác phẩm của chính minh còn gì vui hơn?

Lâm Uyên khó chịu vì tại sao hắn chỉ lấy được cấp chức nghiệp nhạc trưởng thôi? Rương hoàng kim thì nên là cấp bậc thì chứ.

Hệ thống: "Bởi vì Nhạc trưởng đỉnh cấp và Khúc phụ đỉnh cấp quá ít, mà loại năng lực này quá mức kinh khủng, nên Ký chủ không thể trực tiếp có được năng lực cấp bậc thầy đâu.""Ta không phục!""Toàn bộ quyền giải thích đều thuộc về hệ thống."

Một chiêu tất sát, xem như ngươi lợi hại!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.