Toàn bộ ba rương hoàng kim đều đã mở ra, có thể nói là Lâm Uyên rất hài lòng. Chủ yếu là kỹ năng "Tri âm" quá tốt rồi!
Được thứ đồ tốt nhất nên khi mở hai rương bảo vật được đồ không như ý cũng chẳng khiến Lâm Uyên quá khó chịu, cuối cùng vẫn có thể miễn cưỡng tiếp nhận.
Đương nhiên, bây giờ Lâm Uyên còn chưa thử nghiệm hiệu quả "Tri âm", món đồ chơi này nhất định phải sử dụng tại đại sảnh âm nhạc thì mới có thể phát huy được công dụng.
Ngược lại "Thẻ nhân vật Abigail!" có thể dùng được, Lâm Uyên vừa nghĩ đã có thể tiến vào không gian hệ thống tìm tới đối phương học tập.
Về phần nhạc trưởng. . . Trong đầu Lâm Uyên đã xuất hiện vô số kiến thức chỉ huy. Không khỏi cảm thấy xúc động, nghệ thuật đúng là không hề có giới hạn.
Người bình thường thưởng thức âm nhạc chỉ cảm thấy nhạc trưởng tay cầm gậy phất phơ giữa không trung, dường như chẳng hề quan trọng.
Trên thực tế, cái gậy nhỏ bé bề ngoài xấu xí chính là linh hồn của toàn bộ dàn nhạc.
Dàn nhạc có tận mấy chục người biểu diễn, đều sẽ hành động theo nhịp điệu cây gậy trong tay nhạc trưởng, mới có thể hoàn thành xuất sắc phần trình diễn, hòa tấu giai điệu thành một thể thống nhất. Nếu như không có nhạc trưởng chỉ huy thì sự vận hành của cả dàn nhạc sẽ bị rối loạn.
Ngẫm lại cũng như thế, sao quân đội có thể thiếu người thống lĩnh được? Bạn nghĩ thử xem mấy chục người hơn trăm người cùng nhau hợp tấu, nếu không có nhạc trưởng lãnh đạo dẫn đường thì còn biểu diễn gì nữa.
Tổng kết xong thu hoạch, cuối cùng Lâm Uyên mới nhàn nhã để nghiên cứu mấy cái thông báo của hiệp hội nghệ thuật. Những thông báo này không có thời gian áp dụng, toàn bộ đều tập trung vào hai chữ "xếp hạng" .
Lâm Uyên cảm thấy không ổn, nhìn hồi lâu mới phát hiện ra điểm bất ổn. Trong thông báo có viết hai chữ "bên trong", đề ra các bảng xếp hạng chẳng phải là để nhân tài trong cách ngành nghề điên cuồng sáng tác nỗ lực hay sao?
Để các đại lão trong các lĩnh vực đánh nhau vì xếp hạng, đám người này cạnh tranh cũng là chuyện tốt, kết quả chính là sự phát triển của nghệ thuật.
Không cần để tâm quá mức, cái Lâm Uyên quan tâm chính là danh vọng. Danh vọng đúng chỗ, sẽ như hổ mọc thêm cánh. Kéo dài tuổi thọ mới là đạo lý chân chính nhất.
Lúc này dưới lầu đã vang lên giọng nói của mẹ: "Ăn cơm!"
Nam Cực lập tức chạy ra mở cửa, Lâm Uyên xuống lầu ăn cơm xong thì lên lại phòng lướt mạng, đồng thời trực tiếp đăng nhập vào tài khoản blog Sở Cuồng.
Nhạc hội Lam chiếm nhiều thời gian của hắn như vậy, Lâm Uyên không có thì giờ để ý đến Sở Cuồng.
Hôm nay lại có người hâm mộ hô hào muốn gửi dao lam cho Sở Cuồng.
Đinh! Đinh! Đinh!
Vừa đăng nhập thì phần tin nhắn đã reo vang, hết người này đến người khác thay nhau gửi tin. Mấy tháng qua khu bình luận đã tích lũy vô số bình luận."Lão tặc, lúc nào phát hành sách mới thế?""Lão tặc biến mất rồi sao!""Mấy tháng không có tin tức!""Lão tặc đi xem nhạc hội Lam à.""Đáng ghét!""Ta nghi ngờ chắc hắn đến hội trường cầm bảng ủng hộ Tiện Ngư [buồn cười].""Cái tên này lo đi xem cuộc thi, cả sách cũng không thèm viết!""Lão tặc tỉnh lại chưa, người hâm mộ của Tiện Ngư sát vách đã cao hơn ngươi rất nhiều [liếc mắt].""Đã gọi là Nam Tiện Ngư, Bắc Sở Cuồng mà." ;"Khoảng cách giữa hai vế này sẽ còn bị kéo dài ra.""Tiện Ngư người ta được phong thần ở nhạc hội Lam.""Ha ha ha.""Lão tặc à, ta nhớ ngươi lắm [khóc].""Lão tặc trở về đi [đáng thương].""Lão tặc ta không mắng ngươi nữa, ngươi mau trở về viết sách đi.""Ngươi viết nhân vật chính chết cũng chẳng sao!""Lão tặc đã không xuất hiện 1000 ngày, nhớ hắn!"
Dù Lâm Uyên có tốn mấy ngày cũng không thể đọc hết được toàn bộ, chỉ quét mắt nhìn một lượt, cảm thấy hơi xúc động.
Độc giả trên thế giới là sinh vật đáng yêu nhất, dù bình thường bọn hắn có mắng Sở Cuồng thì trong lòng vẫn rất thích hắn. Mất tích lâu như vậy, mà bình luận đều dịu dàng.
Nhưng mà Sở Cuồng im lặng quá lâu cũng không tốt, hắn không giống với Ảnh Tử, Ảnh Tử còn có một đám học trò hỗ trợ vẽ manga, vẫn sẽ có cảm giác hắn tồn tại.
Còn những ngày qua, Sở Cuồng và Tiện Ngư cùng nhau biến mất thật khiến người ta cảm thấy hơi nguy hiểm. Nếu mọi người đều cho rằng Sở Cuồng đi xem thi đấu, vậy thuận nước đẩy thuyền luôn.
Lâm Uyên gõ chữ: "Vừa xem xong nhạc hội Lam rồi về nhà, mọi người xuống khu bình luận của sách bàn bạc chút nào, lần này nghe các ngươi, muốn thấy ta viết gì đây."
Ấn enter, đăng tin.
Lâm Uyên đứng dậy rót cho mình một ly nước, hắn chờ đợi độc giả bình luận.
Haizz, ai bảo lão tặc lạnh lùng chứ? Đọc được những bình luận của các ngươi mấy ngày qua, Sở Cuồng sẽ rất dịu dàng.. . . .
Lâm Uyên không biết rằng, khi Sở Cuồng vừa đăng tin này lên. Trong một chiếc tàu điện ngầm, điện thoại trên tay nhiều người đồng thời vang lên thông báo.
