Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Toàn Chức Nghệ Thuật Gia

Chương 1456: Nước mắt rơi như mưa (1)




Ở Ngụy Châu có một tác giả khoa huyễn tên là Trần Nhạc. Bởi vì Ngụy Châu là quê hương của thể loại khoa huyễn tại Lam Tinh. Cho nên số lượng tác giả khoa huyễn bên này nhiều hơn tất cả các tác giả thể loại khác là điều dễ hiểu.

Trần Nhạc là vị tác giả khoa huyễn được xưng tụng thuộc cấp cao ở Nguỵ Châu. So người bên trên thì không cao bằng nhưng so người bên dưới thì dư sức đấu.

Hôm nay viết xong tiểu thuyết, Trần Nhạc lại lướt mạng như mọi ngày. Kết quả nhìn thấy tên Sở Cuồng trong các cuộc thảo luận của mấy tác giả khoa huyễn lẫn độc giả."Sở Cuồng sao?"

Trần Nhạc lập tức hứng thú, sau khi Nguỵ Châu gia nhập Đại hợp Lam Tinh, Trần Nhạc đã đọc qua rất nhiều tiểu thuyết của các châu khác, trải dài ở rất nhiều thể loại khác nhau.

Hắn sẽ không vì bản thân là tác giả khoa huyễn mà chỉ đọc những tác phẩm có cùng thể loại. Đối với Trần Nhạc mà nói, bất kỳ tác phẩm nào cũng có giá trị và cảm hứng của riêng nó.

Trong khi đọc tiểu thuyết của các châu, thích nhất vẫn là bộ tiểu thuyết "Thám tử Sherlock Holme" . Tác giả bộ tiểu thuyết này chính là Sở Cuồng, thế là hắn nhấp chuột vào đề tài, xem qua các cuộc thảo luận."Đúng là thú vị."

Khóe miệng Trần Nhạc hơi cong lên. Tác giả Tần Châu mà hắn thích lần đầu thử nghiệm sáng tác tiểu thuyết khoa huyễn.

Có lẽ hắn có thể nhận cơ hội này góp ý với thần tượng của mình. Còn có thể truyền thụ cho đối phương một số kinh nghiệm viết tiểu thuyết hoa huyễn của hắn.

Một công đôi chuyện chính là đây. Dù gì hắn cũng là tiểu thuyết khoa huyễn trứ danh tại Ngụy Châu.

Nghĩ đến đây, Trần Nhạc nhanh chóng tải blog, mỗi châu đều có một mạng lưới web riêng. Vì sáp nhập chưa lâu, nên vẫn chưa có một mạng lưới web thống nhất toàn Lam Tinh. Nhưng cư dân mạng các châu vẫn thích dùng web nội địa quen thuộc hơn.

Trần Nhạc tạo một tài khoản blog, hắn tìm kiếm Sở Cuồng sau đó tìm được một bộ tiểu thuyết tên là "Người đau lòng" ."Đây chính là quyển tiểu thuyết huyền huyễn mà mọi người đều đang bàn luận sao."

Với lòng tò mò và hứng thú ngập tràn, Trần Nhạc mở cuốn tiểu thuyết này ra. Dùng ngôi thứ nhất sao? Vừa mở đầu đã thấy chữ "ta" khiến Trần Nhạc không kịp thích ứng.

Sau khi đọc tiếp, Trần Nhạc càng kinh ngạc hơn, hình như nhân vật 'ta' này chẳng phải là nhân vật chính. Là một bước đột phá liều lĩnh, người bình thường không ai dám viết như vậy, không hổ danh là người sáng tác nên Sherlock Holmes.

Trong lúc cảm thán, Trần Nhạc đọc tiếp. Diễn biến và nội dung trong truyện dần dần hình thành, hoá ra nhân vật chính tên là Hà Tịch, thuộc một gia đình công nhân bình thường, cha hắn mất sớm, còn mẹ thì luôn bận rộn công việc.

Cũng may IQ của Hà Tịch rất cao, có tương lai tươi sáng, đồng thời hắn cũng có một cái đầu rất thông minh, là một thiên tài toán học chính hiệu. Trong truyện, miêu tả rất nhiều về người mẹ.

Dù cho mẹ hắn không được học cao, nhưng luôn tự hào và quan tâm lo lắng cho con trai từng chút một. Tựa như tất cả người mẹ trong thiên hạ đều yêu con bằng tình yêu vĩ đại như vậy.

Hà Tịch cũng giống như những đứa trẻ khác, yêu thương mẹ mình rất nhiều. Nhưng hắn cũng cảm thấy mẹ hắn phiền phức, lải nhải cả ngày và quá để tâm đến hắn:"Mặc thêm nhiều áo.""Không được uống quá nhiều rượu.""Không được ăn cơm bên ngoài.""Mẹ hâm nóng chén canh này rồi, con mau uống đi cho nóng. . ."

Mỗi sự quan tâm nhỏ nhặt của mẹ khiến Hà Tịch cảm thấy rắc rối. Nhân lúc mẹ còn đang hâm nóng canh, Hà Tịch đã rời khỏi nhà đến trường học.. . .

["Hà Tịch à." Bà nhỏ giọng gọi một tiếng.

Sau đó đảo mắt tìm kiếm thứ gì đó trong phòng, khi bà phát hiện ra hai chiếc áo lông bọc trong bao thì cảm thấy yên tâm. Lúc này trên tay đột nhiên truyền đến cơn đau bỏng rát, chén canh cưng trong tay rơi xuống đất vang lên tiếng lanh canh.

Hạ Quần Phương thổi thổi đôi tay, vẻ mặt tràn ngập sự đau đớn, việc này khiến khoé mắt bà lộ ra nếp nhăn. Sau đó bà vào phòng bếp lấy đồ lau nhà ra.

Ta đứng bên cạnh bàn ăn cơm, nhìn chén canh đổ đầy đất, nghĩ thầm: "Nhất định chén canh này uống rất ngon."

Còn ngon hơn toàn bộ mỹ vị trên đời này. ]. . .

Hà Tịch trở lại trường học, tìm giáo viên của mình. Hoá ra thân làm một thiên tài toán học, hắn đã khai sáng ra một lý thuyết, lý thuyết này gọi là "Lý thuyết vi tuần hoàn" .

Nhưng lý thuyết này không được giáo sư đánh giá cao. Giáo sư của Hà Tịch còn không thể hiểu nổi tài liệu của Hà Tịch.

Có rất nhiều sự thay đổi về công thức khiến ông ta bối rối, cũng có rất nhiều khái niệm mới khiến ông ta khó tiếp thu. Nói một cách khác chính là, lý thuyết vi tuần hoàn là một chân trời mới, không thể xếp nó vào bất kỳ một hệ thống nào có sẵn trước đó.. . .

["Trò nghĩ xem lý thuyết vi tuần hoàn này sẽ được ứng dụng vào lĩnh vực nào? Ta muốn được nghe ý kiến của trò." Lưu Thanh cố gắng dùng giọng điệu ôn hòa nhất, dù hắn biết lý thuyết này vô dụng.

Hà Tịch chấn động toàn thân, sắc mặt trắng bệch: "Ta không biết."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.