Hắn nói, sau đó ôm lấy đầu mình.
Ta nhìn thấy gạch men sứ dưới chân Hà Tịch có một giọt nước đọng lại. ]. . . .
Trong suốt mười năm, Hà Tịch đã dùng vô số tâm huyết để chứng minh nghiên cứu của mình, mọi chỗ nhỏ nhặt nhất cũng được hắn xem xét qua. Toàn bộ lý thuyết như hoà làm một với hắn, thông suốt rõ ràng không một mâu thuẫn.
Nhưng câu hỏi của giáo sư đã khiến Hà Tịch rơi lệ. Vì chính Hà Tịch cũng không biết thành quả nghiên cứu này có thể áp dụng vào lĩnh vực gì? Nhưng Hà Tịch không hề từ bỏ, hắn chỉ còn thiếu một chút nữa là đã hoàn thiện vi tuần hoàn của hắn.. . .
Bản thân cố gắng cuối cùng sẽ được thành công sao? Trần Nhạc vừa đọc sách vừa phỏng đoán ý đồ sáng tác của Tiện Ngư. Đây cũng là bệnh nghề nghiệp của Trần Nhạc.
Nhân vật chính Hà Tịch gặp phải trắc trở trong chuyện tình cảm, hoá ra có người thích bạn gái Giang Tuyết của Hà Tịch. Gã tình địch này tên là lão Khang, làm chủ một công ty máy tính, hắn chính là một đại diện tiêu biểu cho người thành công trong xã hội hiện đại. Giang Tuyết không hề thay lòng đổi dạ, nhưng Hà Tịch cảm thấy bất an.. . .
[Hà Tịch im lặng nhìn Hạ Quần Phương bận rộn dọn dẹp bàn ăn, hắn không biết mình nên nói như thế nào."Mẹ ơi, có thể cho con vay ít tiền không?" Hà Tịch bất ngờ lên tiếng: "Con muốn xuất bản sách." ]. . .
[Hạ Quần Phương im lặng ngồi đó, hai bàn tay bám đầy dầu mỡ ra sức lau lên tạp dề. Hồi lâu, bà đi vào buồng trong, sau vài tiếng động lớn, bà cầm ra một cuốn sổ tiết kiệm rồi nói: "Đây là lương thưởng của mẹ, nửa tháng trước mới phát. Một năm được chín trăm bốn đồng, hai mươi bảy tuổi ta đã vào công ty cũng bắt đầu có sổ này. Con cầm lấy mà dùng đi." Bà rất muốn nói thêm gì đó nhưng không lên tiếng, lát sau vẫn không nhịn được mà nhỏ giọng hỏi: "Có thể hỏi người ta giao tiền chậm vài tháng được không, bây giờ lấy ra thì không có lãi, uổng lắm." ]. . .
[Hà Tịch nhận sổ tiết kiệm, không thèm nhìn mẹ mà đi ra ngoài: "Người ta muốn cầm tiền trước.""Đợi chút đã. . ." Hạ Quần Phương bất ngờ lêu lớn.
Hà Tịch khó hiểu quay đầu lại hỏi: "Chuyện gì?"
Hạ Quần Phương mắt nhìn chằm chằm sổ tiết kiệm trong tay Hà Tịch, hai tay nắm chặt góc tạp dề: "Ta muốn biết tổng cộng có bao nhiêu tiền.""25380, ngay cả phép nhân cũng không biết tự mình làm." Hà Tịch tức giận nói, hắn vội vã rời đi."Mẹ biết rồi, con đi đi." Hạ Quần Phương hơi ngượng ngùng nói, bà cũng cảm thấy mình quá phiền. ]. . .
Đọc đến đây, tâm lý Trần Nhạc cảm thấy bực mình. Người mẹ thất học vốn chẳng biết con trai mình đang nghiên cứu cái gì. Nhưng khi con trai đòi hỏi, bà lại lựa chọn việc ủng hộ trong vô thức.
Những câu văn này có lẽ không hề hoa lệ, nhưng Trần Nhạc lại cảm nhận được sự rung động tâm can, sóng múi đã hơi cay cay.. . .
Tiền chưa đủ, Hà Tịch quyết định tìm giáo sư Lưu Thanh vay tiền. Giáo sư muốn từ chối gã học trò u mê không tỉnh ngộ này.
Trùng hợp chính là lúc này tình địch lão Khang đã xuất hiện, hoá ra lão Khang chính là học trò trước đây của Lưu Thanh. Có thể nói thế này rằng, Hà Tịch và lão Khang đều là học trò khiến Lưu Thanh hài lòng nhất.
Điều khiến người ta cảm thấy bất ngờ chính là lão Khang đồng ý cho Hà Tịch vay. Hà Tịch đồng ý, vì phát hành vi tuần hoàn, dù người này là tình địch của hắn cũng chẳng thèm màn đến.
Nhưng Hà Tịch không ngờ rằng lão Khang không chỉ cho hắn mượn tiền phát hành sách, còn muốn đảm cuộc cuộc sống du học cho Giang Tuyết ở nước ngoài. Giang Tuyết lần nữa hỏi ý kiến Hà Tịch, Hà Tịch có thể nói gì đây? Ngăn cản bạn gái đi du học, phá hỏng tiền đồ của bạn gái sao?
Có lẽ với người trẻ tuổi đều như vậy, điều gì liên quan đến thời gian hay khoảng cách đều có thể đánh bại được tình yêu của bọn họ. Lúc này, Trần Nhạc gần như đã dự đoán được kết cục của đôi tình nhân trẻ ấy.. . .
Giáo sư từng nói một câu khiến Hà Tịch khắc sâu trong lòng: "Nghiên cứu đồng nghĩa với cô đơn."
Đáng tiếc câu nói này giáo sư cũng đã quên rằng bản thân ông đã từng nói ra. Còn Hà Tịch lại áp dụng câu đó lên người mình.
Dù hội đồng nhà trường không đồng ý để lý thuyết vi tuần hoàn vào nghiên cứu kỹ thuật. Tất nhiên là bọn họ sẽ không đồng ý, trên đời này không ai nghĩ rằng thứ này có ích cả.
Đối mặt với điều này, Hà Tịch bình tĩnh nhưng cũng đau lòng nói: "Thật ra ta biết việc đó. Đúng vậy, ta thừa nhận nó không có bất cứ một tác dụng nào. Nói trắng ra ta còn hiểu việc đó rõ ràng hơn bất kỳ người nào trên đời này."
Nói xong câu đó, Hà Tịch cảm thấy dường như tâm lý đã sụp đổ, vỡ vụn thành bột phấn, tán đi khắp nơi.
Ta nhất định phải hoàn thành nó, đây là số mệnh của ta, cho dù phải tự trả tiền làm sách thì Hà Tịch vẫn cứng đầu bước lên con đường này. Sau này hắn nhận được thư của bạn gái gửi, đều là những phàn nàn than thở về cuộc sống xứ người.
Rồi Hà Tịch biết được lão Khang đã từ bỏ công việc trong nước, mà đến bên cạnh Giang Tuyết bầu bạn. Những điều này không hề khiến Hà Tịch thay đổi tâm ý. Hắn giống như một con nghiện cờ bạc, đã đặt cược hết số thẻ trong tay mình.
Cuối cùng hắn đã tự chi trả tiền xuất bản "Lý thuyết vi tuần hoàn" của mình.. . .
[Hạ Quần Phương lau mồ hôi, thỉnh thoảng quay đầu nhìn mấy chục cuốn sách xếp đầy phía sau xe. Mỗi quyển sách còn dạy hơn cục gạch, bộ sách này còn phân ra làm ba quyển, thượng, trung, hạ. Nặng đến mức khiến bà cảm thấy lòng mình tràn ngập sự nể phục.
