Khoa huyễn Tần Châu không phát triển, thật ra mấy châu khác cũng tương tự. Tựa như việc Trung Châu và Tần Châu có thể cùng thống trị nền âm nhạc của Lam Tinh thì thị trường khoa huyễn Lam Tinh hoàn toàn bị Trung Châu và Ngụy Châu nắm giữ.
Có rất ít tác phẩm của châu khác phá vỡ được vị trí độc tôn này. Vì thế các châu đều hy vọng xuất hiện được một số tác phẩm khoa huyễn khiến toàn thế giới phải chú ý đến. Đáng tiếc là chất lượng của bộ "Lam Tinh lang thang" không đủ để thuyết phục tất cả tác giả Tần Châu.
Ngay cả người chủ trì cũng thấy nuối tiếc: "Nếu như tác phẩm này có thể phát triển dài một chút, miêu tả tình cảm cho nhân vật chính sâu sắc một chút, có lẽ hiệu quả sẽ càng tốt hơn. Nhưng khuyết điểm không che được ưu điểm, tổng thể tiểu thuyết này vẫn có chất lượng ưu tú. Ta dự định mời Sở Cuồng gia nhập hiệp hội khoa huyễn Tần Châu, chúng ta cần sức ảnh hưởng của Sở Cuồng.". . .
Đại Lưu có rất nhiều tác phẩm, Lâm Uyên cho rằng bộ "Trái đất lang thang" chỉ thuộc hàng trung đẳng trong số những tác phẩm đó. Nhưng trình độ trung đẳng của Đại Lưu cũng chẳng hề đơn giản, đây chính là người đã một mình đưa nền khoa huyễn của Trung Quốc vươn tầm thế giới.
Thế nên khi nhìn thấy những bình luận chê tiểu thuyết xuất hiện trong phần bình luận, hắn chẳng thèm để tâm đến.
Đây là cả một quá trình, đặt nền móng cho ba bộ xưng thần. Rất nhiều người sau khi đọc tác phẩm của Đại Lưu lão sư xong mới phát hiện ra bộ ba xưng thần xuất hiện là chuyện tất yếu.
Phong cách của ba bộ đó được dần dần hình thành từ những chuyện ngắn như "Trái đất lang thang" . Những kiến giải khoa học khổng lồ sẽ đi cùng với sự phát triển của thời đại, rồi xuất hiện trong bộ ba xưng thần lần nữa.
Khi ấy sẽ càng phong phú, càng hùng vĩ, càng đặc sắc hơn, tựa như nước chảy thành sông, sông đổ ra biển lớn. Toàn bộ hệ tư tưởng nhân loại tự cứu lấy mình của tiểu thuyết cũng được xây dựng trong quá trình này. Đây là hình thức ban đầu của ba bộ xưng thần.
Lâm Uyên sẽ tiếp cận độc giả từ từ, để họ quen dần với hệ tư tưởng này. Sau đó mới công bố ba bộ xưng thần, như vậy mới không đột ngột.. . .
Thực ra tạm thời không cần ba bộ xưng thần, bộ tiểu thuyết này đã vô cùng thành công. Trên mạng đã xuất hiện hiện vô số tin tức về tác phẩm này, khiến Sở Cuồng, blog, tác phẩm mới đều chiếm rất nhiều vị trí trên hot search.
Bên Ngụy Châu cũng có không ít độc giả biết đến bộ tiểu thuyết "Lam Tinh lang thang" . Trong quá trình đó Hô Diên Đại Bác và Trần Nhạc chính là hai người đóng vai trò chủ chốt. Hai người họ một trước một sau, dùng tài khoản mạng xã hội của mình để tuyên truyền cho "Lam Tinh lang thang" .
Trần Nhạc: "Sở Cuồng công bố tiểu thuyết mới có đề tài khoa huyễn tiếp sau "Người đau lòng", đó là một bộ khoa huyễn chân chính vô cùng tâm huyết!"
Hô Diên Đại Bác: "Trân trọng giới thiệu với mọi người thần tượng của ta, tác giả Tần Châu, Sở Cuồng vừa công bố một bộ tiểu thuyết mới là "Lam Tinh lang thang" . Là một tác phẩm khoa huyễn rất có tính lịch sử, khiến người tay phải suy ngẫm, tán thưởng, khen ngợi. Năng lực sáng tác rất kinh khủng, nhất định đừng bỏ lỡ!"
Fan của Trần Nhạc không ít, fan của Hô Diên Đại Bác còn nhiều hơn. Lần đề cử này đã kéo về rất nhiều độc giả mới cho Sở Cuồng. Cũng khiến nhiều người Nguỵ Châu nhìn thấy được năng lực viết khoa huyễn của Sở Cuồng."Bộ "Lam Tinh lang thang" xuất sắc ghê!""Khoan nói đến điều khác, chỉ xét về năng lực viết khoa huyễn thì Sở Cuồng không hề tệ.""Trước đó ta đã đọc qua rất nhiều tiểu thuyết khoa huyễn của các châu khác, nhưng khi đọc đến hai bộ của Sở Cuồng, đúng là giật mình.""Khoa huyễn Tần Châu mạnh như vậy sao?""Rất thích "Lam Tinh lang thang", đây là quyển khoa huyễn có giá trị khoa học rất lớn.""Người này viết khoa huyễn cũng ổn, nhưng hơi buồn.""Đúng vậy, nếu bỏ qua "Người đau lòng" thì tác phẩm này đặt nặng tính lịch sử, cuối cùng lại khiến người ta phải khóc.""Cuối cùng năm ngàn người cố gắng bảo vệ Lam Tinh lại chết hết, đọc xong khó chịu dễ sợ.""Mặt trời nổ tung, con người vẫn chưa tin khoa học.""Rồi Sở Cuồng có viết bộ khoa huyễn dài nào không?""Không có, Sở Cuồng chỉ mới bắt đầu viết khoa huyễn thôi.""Không phải chứ, vừa bắt đầu đã giỏi như vậy sao?""Đúng là rất giỏi, nhưng viết ngắn quá đọc không đã. Muốn thỏa mãn vẫn phải đọc truyện dài, như thế cũng phát huy được toàn bộ năng lực của tác giả."
Hai bộ khoa huyễn ngắn của Sở Cuồng đã thành công khiến độc Ngụy Châu vô cùng hứng thú. Trong đó có không ít độc giả Ngụy Châu chuyên đọc khoa huyễn, bọn họ đều tỏ ra rất yêu thích hai bộ này của Sở Cuồng.
Nhưng cũng có vài lời khó nghe, tựa như có một độc giả Nguỵ Châu đã nhắn thế này: "Tác giả cố lên, tiểu thuyết khoa huyễn của ngươi sẽ nhanh chóng đạt đến trình độ Ngụy Châu chúng ta thôi."
Được lắm, Lâm Uyên có thể nhịn nhưng Sở Cuồng không thể nhịn. Lâm Uyên có cảm giác linh hồn Sở Cuồng trong người lại bắt đầu ngo ngoe muốn hành động. Điều khiến Lâm Uyên chau mày chính là các độc giả của hắn lại bắt đầu hùa theo trong khu bình luận."Truyện ngắn không trị được tên này đâu lão tặc à.""Phải là truyện dài.""Đúng vậy.""Viết truyện dài hả?""Lão tặc, ta thách ngươi viết truyện khoa huyễn dài, ngươi dám viết không?""Ha ha ha, không chơi được đâu. Dù sao thì lão tặc cũng không phải tác giả khoa huyễn chuyên nghiệp.""Lão tặc, ta muốn đọc võ hiệp.""Ta lại muốn đọc tiểu thuyết huyền huyễn.""Không có gì đặc biệt cả, ta muốn đọc truyện trinh thám.""Sao chỉ có ta thích đọc truyện cổ tích vậy?""Đúng vậy, chỉ có ngươi thôi."
Lâm Uyên lướt mắt đọc xong những bình luận này, rồi lại quay sang đọc bình luận của độc giả Ngụy Châu kia, Sở Cuồng đã tức giận thật rồi. Không đổi đề tài, nhất định phải là khoa huyễn, còn là khoa huyễn dài.
