Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Toàn Chức Nghệ Thuật Gia

Chương 1473: Tràn ngập cảm giác thiếu nữ




Viết sách cần phải suy nghĩ đắn đó rất nhiều, không phải cứ đặt bút xuống là sẽ viết được đâu. Rất nhiều người không biết rằng, tiểu thuyết nguyên tác "Cứu viện sao Hoả" cũng được lên kế hoạch rất tỉ mỉ trước khi viết.

Tác giả Andy Weir là nhà lập trình máy tính, ông đã căn cứ vào tình trạng hiện tại của sao Hoả để đưa ra cách giải quyết cho từng vấn đề xuất hiện. Đây chính là việc thể hiện cho tính cầu toàn, thậm chí còn ảnh hưởng đến phong cách sáng tác của tác phẩm.

Ngươi sẽ phát hiện ra, mỗi lần nhân vật chính trong tiểu thuyết của hắn gặp phải vấn đề nào đó thì đều đi theo một diễn biến nhất định. Trước tiên phân tích các giả thuyết, làm thực nghiệm quy mô nhỏ, sau đó xác định phương án, cuối cùng là triển khai áp dụng.

Đây chính là điều khiến tất cả mọi người cảm thấy, mỗi chi tiết nhỏ nhặt trong truyện lại trở nên chân thật đến khó tin như vậy. Khiến người đọc tựa như đang tự mình trải qua, đó cũng là điểm khiến người ta yêu thích ở cuốn tiểu thuyết.

Nhưng cái đó không phải là công lao của một mình tác giả, vì độc giả của Andy Weir rất giống với ông ta, phần lớn đều là dân kỹ thuật. Trong số những người đó có nhà hoá học chuyên nghiệp, vật lý học, kỹ sư công trình điện tử.

Bọn họ cùng ngồi xuống, phân tích những dẫn chứng khoa học không chính xác trong "The Martian" . Cuối cùng, Andy Weir chọn ra khoảng ba nghìn độc giả chuyên nghiệp. Những người này chẳng phải làm gì nhiều cả, chuyên môn chính của họ là chỉ ra chỗ sai trong tiểu thuyết của ông ta.

Quá trình này khiến ông ta rất tin tưởng vào độ khoa học chính xác của tác phẩm, vì nó đã được rất nhiều nhà khoa học chuyên nghiệp kiểm nghiệm. Ngay cả Nasa sau khi xem xong còn phải trợn tròn mắt, chất vấn tác giả có phải quen biết người của cục không gian hay chẳng. Bởi vì bên trong xuất hiện một số kiến thức chuyên môn không thể tra cứu trên mạng được.

Đương nhiên bản thân tác giả rất giỏi, vì để viết cuốn sách này. Andy Weir đã tự học quỹ đạo cơ học, thực vật học, thiên văn học, hàng không học, và rất nhiều kiến thức chuyên ngành khác. Thậm chí còn viết ra một phần mềm chuyên tính toán chính xác khoảng cách và thời gian phi thuyền đi từ Trái đất đến sao Hỏa."Làm được chuyện đó thì bản thân người viết tiểu thuyết còn phải am hiểu tường tận hơn độc giả mình."

Lâm Uyên rất tán tưởng điều này, đa số các tác phẩm khoa học hiện đại đều phải đáp ứng được yêu cầu rất cao của độc giả thì mới thành công khiến họ chú ý.

Lâm Uyên bắt đầu cùng hệ thống phân tích nguyên tác "Cứu viện sao Hoả." Điều khiến Lâm Uyên bất ngờ chính là hình như Trái đất trong nguyên tác và Trái đất nguyên bản có sự khác nhau.

Khi biết được việc này, Lâm Uyên vô cùng vui vẻ, để hệ thống sửa lại toàn bộ những chỗ nhắc đến Trái đất thành Lam Tinh.

Nói cách khác, hệ thống đã bổ sung trình độ khoa học kỹ thuật của Lam Tinh vào quyển "Cứu viện sao Hoả" cho Lâm Uyên. Điều này khiến Lâm Uyên đỡ được rất nhiều công sức, vì trình độ kỹ thuật khoa học của Trái đất và Lam Tinh cũng có chỗ khác nhau.

Có hệ thống hỗ trợ thì tốc độ gõ chữ của Lâm Uyên cũng tăng lên, hắn có cảm giác chẳng bao lâu nữa mình sẽ hoàn thiện tiểu thuyết này. Nhưng Lâm Uyên vẫn để tốc độ thư thả, không chỉ vì hắn muốn che giấu thực lực mà bởi hắn còn chuyện khác muốn làm.

Chính xác là việc của Ảnh Tử, trước đó Kim Mộc đã nói rằng Đường Di đã vẽ xong "Ma pháp thiếu nữ Tiểu Viên rồi" . Bây giờ đối phương muốn một bộ manga đời thường, tốt nhất là theo phong cách thiếu nữ một chút.

Lâm Uyên cũng đã có phương án trong đầu, hắn chuẩn bị dùng đến "Himouto! Umaru-Chan" . Đây không chỉ là một manga phong cách thiếu nữ mà còn chính là bộ tiêu biểu nhất cho trường phái này.

Hắn đã phân tích rất kỹ thị trưởng manga Lam Tinh rồi, đề tài về sức mạnh luôn chính phần lớn. Nhưng vẫn có một số phong cách khác rất được ưa chuộng, và "Himouto! Umaru-chan" đáp ứng được đầy đủ yêu cầu này.

Có lẽ bộ truyện tranh ấy sẽ khiến không ít độc giả cảm thấy mới mẻ, thú vị. Nếu đã như thế thì hoàn thiện bộ "Himouto! Umaru-chan" trước rồi đưa cho Đường Di.

Thế là hắn, tay trái viết tiểu thuyết, tay phải viết manga. Lâm Uyên có thể làm đồng thời hai tay, cũng kiểm soát được công việc của cả hai đầu.. . .

Bây giờ đã là tháng năm, không khí xuân về hoa nở đang rộ tưng bừng nhất. Đến giữa tuần, Lâm Uyên đã hoàn thiện "Himouto! Umaru-chan", nhân tiện còn chọn vài bộ hậu truyện manga rồi đưa cả cho Kim Mộc, để Đường Di có không gian lớn để phát triển.

Không phải Lâm Uyên lười, mà đối với hoạ sĩ truyện tranh giỏi như Đường Di, chỉ cần tìm đúng thể loại yêu thích thì không cần Lâm Uyên nắm tay hướng dẫn vẫn có thể tự làm nên chuyện.

Ở phía bên kia, Đường Di nhanh chóng nhận được kịch bản "Himouto! Umaru-chan", và những phần hậu chuyện khác, nàng thật sự rất vui mừng. Tại phòng làm việc của Đường Di, đang có mấy hoạ sĩ truyện tranh khác nữa. Bọn họ theo thứ tự chính là Long Vương, Lang Ca, Cuồng Kiếm, Thốn Thảo Tâm và Bách Lý Kỷ Nhân.

Bọn họ đều là hoạ sĩ truyện tranh dưới trướng Ảnh Tử, nhưng bọn họ rất tò mò, không biết Ảnh Tử có giữ đúng lời hứa của mình, tiếp tục cung cấp ý tưởng sáng tác mới cho họ hay không."Nhìn chỗ này đi."

Đường Di photo bản thảo thành mấy phần, phát đến tận tay mọi người. Cả đám hoạ sĩ truyện tranh chụm đầu vào đọc "Himouto! Umaru-chan" ."Gì vậy trời!""Ha ha!""Đây là gì thế?""Còn biến thân nữa sao?""Ở ngoài là thiếu nữ hoàn mỹ đa tài, về nhà thì lộ nguyên hình, thành em gái lười rồi sao?""Nghe quen ghê, em gái lười là gì thế?""Em gái lười là từ ngữ lóng của Sở Châu, ý chỉ mấy cô gái lười còn hay ở nhà đó.""Tính cách rất thú vị.""Tính đối lập rất triệt để.""Mẹ nó, đáng yêu quá đi mà."

Chỉ một bản thảo đã khiến nhóm họa sĩ truyện tranh vui vẻ lên rồi. Đây cũng là phong cách truyện tranh được yêu thích nhất, hài hước, nhẹ nhàng và đặc biệt rất có tính chữa lành khiến người ta mỉm cười.

Đường Di đã đọc qua bộ manga này, đôi mắt nàng sáng lên, từ tinh thần đến cơ thể không có chỗ nào là không yêu thích bản thảo đó: "Đáng yêu ghê!"

Đường Di chỉ muốn làm một manga chủ đề thiếu nữ đời thường, không ngờ rằng Ảnh Tử còn thêm cả yếu tố hài hước vào bên trong khiến tác phẩm trở nên thú vị. Thích chứ, nàng rất thích là đằng khác. Nhất định nàng phải vẽ bộ manga này thật đẹp, rồi chuyển thể thành anime. Tìm một chất giọng nữ đáng yêu lồng tiếng, nói không chừng còn trở nên nổi tiếng nữa đó."Xem ra Ảnh thần không hề lừa chúng ta.""Dù manga trong tay chúng ta hoàn tất, thì vẫn có thể nhận được nhiều ý tưởng đặc biệt sáng tạo từ hắn.""Phong cách này quá tuyệt vời.""Không hổ danh là bạn tốt của Sở Cuồng và Tiện Ngư mà.""Đúng thế.""Sở Cuồng am hiểu rất nhiều đề tài viết truyện, gần nhất còn đang viết khoa huyễn. Tiện Ngư lại giỏi về âm nhạc, thậm chí còn là các loại nhạc cụ hiếm. Ảnh Tử cũng giống như vậy, manga chiến đấu chính đạo, manga chiến đấu tà đạo, đều có thể viết được. Bây giờ còn thêm bộ thiếu nữ đáng yêu hệ chữa lành này nữa, không phải là thần của manga sao?"

Bọn họ đột nhiên nghiêm túc cả lên đồng thanh gọi: "Đường Di!"

Đường Di còn đang mãi ngắm bản thảo cũng phải ngẩng đầu lên nói: "Sao thế?"

Mọi người đều thấy "Himouto! Umaru-chan" đáng yêu, gần như là đồng thanh nói: "Làm ơn vẽ vợ chúng tôi cho đẹp nhé!"

Đường Di: "?"

Các người mê đắm đến độ phát điên rồi sao?

Umaru-chan rõ ràng là vợ ta!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.