Muốn có đồ ăn trên sao Hỏa, phương án giải quyết chính xác là trồng khoai tây. Thẩm Tông mở to hai mắt, vì không chỉ hắn bị Sở Cuồng vả mặt ngay cả phương án thuỷ canh của “Kế hoạch căn cứ sao Hỏa” cũng bị phủ quyết.
Nhưng Thẩm Tông phải công nhận rằng, suy nghĩ này của Mark khả thi hơn, cách giải thích cũng không có gì sơ suất. Không có nước, Mark vận dụng kiến thức hóa học của mình để tạo ra nước.
Khoai tây thì đã có sẵn, đóng gói chân không. Thứ củ quả này được mệnh danh là vua sinh trưởng, hơn nữa sản lượng không hề thấp.
Phân và nước tiểu, đều do Mark bài tiết ra. Đó chính là “dịch dinh dưỡng” nuôi trồng khoai tây tốt nhất.“Lợi hại!”
Liên tục bị vả mặt hai lần, vẻ mặt Thẩm Tông nghiêm túc hẳn lên, hắn không hề tức giận chỉ tán thưởng kiến thức của Sở Cuồng vô cùng phong phú. Những diễn biến tiếp theo khiến Thẩm Tông khen ngợi, Mark sinh tồn ở sao Hoả, mỗi một hành động đều hợp tình hợp lý.
Trong này có những kiến thức chuyên môn khiến tác giả khoa huyễn như Thẩm Tông cảm thấy bản thân thật lạc hậu. Cả quá trình sinh tồn của Mark không hề suôn sẻ từ đầu đến cuối mà cũng gặp những trục trặc to lớn.
Ví dụ khi Mark tạo ra nước, bởi vì không để ý đến hô hấp của mình mà khiến tỉ lệ dưỡng khí mất cân bằng khiến thí nghiệm nổ tung. Sau đó khi thu hoạch khoai tây thì kho lưu trữ lại mất cân bằng áp suất khiến tất cả khoai tây đều tiêu tùng cả.
Lúc này Mark đã không còn đủ tài nguyên để trồng khoai tây nữa. Vấn đề thiếu lương thực lại lần nữa xuất hiện. Chuyện đã đến nước này phải làm sao đây?
Thẩm Tông không ý thức được bản thân đã bị câu chuyện thu hút, hắn rất muốn biết Mark sẽ làm thế nào để đi tiếp con đường sinh tồn này. Câu chuyện vẫn còn tiếp diễn lúc này áng văn đã chuyển góc nhìn sang một hướng khác.
Cục hàng không vũ trụ Lam Tinh đã phát hiện ra sự sống còn của Mark, cùng lúc đó, Mark cũng nghĩ ra được cách để liên hệ với cục hàng không vũ trụ. Hắn vô tình tìm thấy những công cụ cũ cách đây vài chục năm trước khi Nguỵ Châu đã từng đến sao Hoả.
Nhờ những công cụ này mà hắn có thể sửa chữa lại khu nuôi trồng của mình, quá tình này được miêu ta rất kỹ càng không hề qua loa. Ví dụ như làm thế nào mà Mark dùng năng lượng mặt trời và kỹ thuật phản ứng hạt nhật, chế tạo ra cỗ xe di chuyển trên sao Hoả.
Những hành động nối tiếp nhau như thế khiến Thẩm Tông đọc xong phải than thở. Sức tưởng tượng của tiểu thuyết không chỉ dừng lại ở đó.
Mark cũng không biết việc mình ở trên sao Hoả đã bị phát trực tiếp về Lam Tinh. Khi hắn liên hệ với Lam Tinh đã vô thức chửi bậy khiến toàn bộ nhân viên mặt đất của cục hàng không vũ trụ đều hoang mang.
Có yếu tố khoa huyễn, có yếu tố hài hước, cả hai bổ trợ cho nhau vô cùng tốt. Tựa như tính cách của nhân vật chính Mark sôi nổi nhiệt tình. Dùng thái độ lạc quan tích cực để đối phó với tình cảnh khắc nghiệt trên sao Hoả khiến Thẩm Tông ở góc độ độc giả rất yêu thích.
Chứ đừng nói là trong trường hợp căng thẳng như vậy mà còn khiến người bật cười cho được. Khi Mark tìm được máy nghe nhạc của đồng đội, lại phát hiện trong đó chỉ có nhạc của Tiện Ngư. Nhưng thứ khiến Mark vượt qua cô độc chính là những bài hát của Tiện Ngư.
Trong đó có vài ca khúc mà Thẩm Tông từng nghe qua, dù gì Tiện Ngư đã vang danh thế giới tại nhạc hội Lam, rất nhiều người đều tìm nghe tác phẩm của hắn.
Về phần đoạn kết, đây chính là chỗ khiến Thẩm Tông cảm động nhất. Đồng đội của Mark trả cái giá rất đắt, thậm chí là có thể khiến họ bị đưa ra toà án quân sự vẫn không ngăn được việc họ điều khiển phi thuyền quay trở về sao Hoả.
Bọn họ muốn cứu Mark, cái kết không phải bi kịch. Sau bao nhiêu gian truân khổ ải, Mark thành công bước lên phi thuyền giải cứu của đồng đội, tới đây toàn văn kết thúc.
Mark một mình sinh tồn trên sao Hoả tròn 549 ngày mặt trời mọc lặn.“Giỏi thật đó!”
Có thể dùng hai từ uyên bác để hình dung khối lượng kiến thức của người này. Thậm chí Thẩm Tông còn khó tránh nảy sinh nghi ngờ, chẳng lẽ Sở Cuồng đã từng làm trong cục hàng không vũ trụ sao?
Trong sách có một số kiến thức máy móc vũ trụ hàng không chuyên nghiệp, nếu chỉ dựa vào những tư liệu trên mạng thì không thể nào kiếm ra được.
Bao vây bởi vô số kiến thức, vậy mà nó không hề buồn chán. Nhân vật chính vận dụng linh hoạt tri thức để sinh tồn khiến người ta bái phúc, làm người ta ngưỡng mộ, biến mình trở thành “Ông hoàng sao Hoả” thật thụ!
Làm người ta không kìm lòng được mà cảm thán rằng, học tốt Toán, Lý, Hoá, đi khắp vũ trụ cũng không sợ., Toàn bộ quá hành trình đọc sách thật xuất sắc và thú vị.
Có phần thoải mái, có chỗ gây cười, có lúc lại rơi nước mắt. Bỏ cả thời gian nghỉ trưa để đọc hết tác phẩm, Thẩm Tông đã bị chấn động thực sự.
Tác phẩm như vậy giành được giải thưởng Tinh Hà, đã làm Thẩm Tông thua một cách tâm phục khẩu phục rồi.
