Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Toàn Chức Nghệ Thuật Gia

Chương 1537: Trung Châu sắp sát nhập




Buổi sáng, tại một nhà trẻ, tụi nhỏ vui vẻ trò chuyện với nhau.“Các ngươi xem “Tây Du ký” chưa?”“Xem rồi, ta còn xem Siêu nhân Điện Quang.”“Ta thích xem Mèo xanh tinh nghịch và ba ngàn câu hỏi.”“Đẹp nhất chắc là Cuộc phiêu lưu của Cá chép nhỏ!”“Ta thích cậu bé Hồ Lô!”“Ta thấy Doraemon là hay nhất.”“Kiện tướng Bóng đá.”“Kiện tướng bóng đá không lợi hại, Pony đáng yêu biết ma pháp.”“Lợi hại nhất là cậu bé Hồ Lô.”“Hồ Lô không bằng Tôn Ngộ Không, hắn có vòng kim cô.”“Hồng Hoang cũng rất đẹp.”“Chiến thần thiếu niên cũng rất lợi hại!”“Hồng hoang là gì?”“Chiến thần thiếu niên là gì?”“Chưa từng xem.”“Đều chưa nghe qua.”“Ngươi xem đài một à?”“Chúng ta đều xem đài số hai.”“Đài số hai hay hơn đài số một nhiều.”

Trong khi mấy bạn nhỏ đang bàn luận về phim hoạt hình của đài số một thì phần đông còn lại chẳng cảm thấy hứng thú gì cả. Mấy đứa trẻ kia không nhận được sự đồng tình của các bạn, trên mặt lộ ra vẻ tủi thân khó che giấu.

Trẻ con rất nhạy cảm, khi bọn chúng phát hiện không theo kịp bạn bè đồng trang lứa, sẽ cảm thấy tự ti ngay.

Buổi chiều sau khi tan học, mấy đứa nhỏ về đến nhà, tức giận thở phì phò:“Không xem đài số một nữa!”“Con muốn xem đài số hai!”“Con muốn xem Siêu nhân Điện Quang.”“Con muốn xem Mỹ hầu vương!”“Con muốn xem “Cuộc phiêu lưu của Cá chép nhỏ!”“Đài số một không hay.”“Bạn con không hề xem.”“Hôm nay, Tiểu Minh còn chế giễu con!”

Rõ ràng đây là một chuyện không lớn, nhưng đứa trẻ lại bật khóc nức nở, vừa khóc vừa kể lể sự tình.

Phụ huynh rất đau đầu, vì tin tưởng top 5 nên bọn họ chỉ cho con coi đài số một, bây giờ thấy con mình đau lòng như vậy cũng phải bật đài số hai cho con xem. Chuyện như thế đều xảy ra ở các châu, rất nhiều nhà trẻ, trường tiểu học đều đang thảo luận về hai đài hoạt hình này.

Hiện tượng này khiến đám trẻ coi xem đài số một, sau khi về nhà lại đòi xem đài số hai, cho bằng bạn bằng bè. Tâm lý như thế được gọi là chạy theo số đông, bị người đồng lứa ảnh hưởng.

Nhân loại chạy theo số đông là bản năng, trẻ con không phải là ngoại lệ. Hai kênh thiếu nhi có quan hệ cạnh tranh, những chuyện thế này khiến đài số một chịu nhiều thiệt thòi.

Những ngày tiếp theo, trẻ con càng lúc càng đổ dồn vào đài số hai. Tỷ suất người xem của đài số một trực tiếp giảm xuống, biến động liên tục.

Ba ngày, bốn ngày, năm ngày, tình trạng cứ tiếp tục như thế làm tình cảnh của đài số một vô cùng khó khăn. Cộng đồng mạng chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn khoảng cách giữa hai đài thiếu nhi dần dần bị kéo ra xa.

Thế cuộc đã định, không ai còn cảm thấy tỷ suất người xem đài số hai cao là nhờ vào cảm giác mới mẻ của người xem cả. Thời gian bảy ngày, những thứ mới mẻ đã qua hết rồi.

Con sóng thuỷ triều này lên xuống thế nào, nâng ai xô ai, mọi người chỉ cần liếc mắt đã thấy được ngay. Ảnh Tử một mình đơn thương độc mã, chiến thắng liên minh của top 5. Phim hoạt hình của hắn bắt đầu ảnh hưởng đến các thiếu nhi khắp bảy châu.

Lâm Uyên ngồi trong nhà, mở ra giao diện danh vọng của hệ thống, lướt nhìn những thông tin, đối chiếu các số liệu.

[Tuổi tác: 26] [Tuổi thọ: 40] [ âm nhạc: 7089767] [Văn học: 5987668] [Hội hoạ: 4097123] Ở phương diện danh vọng, hội hoạ của Ảnh Tử không bằng văn học của Sở Cuồng hay âm nhạc của Tiện Ngư. Nhưng mức chênh lệch giữa ba nhân thức đã không còn lớn như trước nữa.

Nhất là sự chênh lệch của Ảnh Tử và Sở Cuồng, đã rất gần nhau rồi. Xem ra sức ảnh hưởng của kênh thiếu nhi vô cùng lợi hại.

Căn cứ vào tốc độ chế tác, ngoại trừ những tác phẩm dài ra thì cứ cách mấy tháng, sẽ chiếu xong một bộ phim hoạt hình. Đến lúc đó Ảnh Tử có thể thể thúc đẩy bộ anime mới. Phim hoạt hình chiếu càng nhiều thì việc thu hoạch danh vọng hội hoạ của hắn sẽ càng gia tăng.

Dù chính Lâm Uyên cũng không biết vì sao danh vọng mà những bộ phim hoạt hình này kiếm được đều tính cả lên mục hội hoạ. Công việc tiến triển tốt nên hắn cũng chẳng cần câu nệ làm gì cho mệt.

Sớm ngày hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, thì hắn càng sớm nhận được phần thưởng. Lúc này, ngoài cửa đã truyền đến tiếng động.

Lâm Uyên đẩy cửa nhìn xuống dưới lầu, hoá ra là chị gái đang khuân đồ vào nhà.“Mau giúp chị đi.”“Tới đây.” Lâm Uyên vội vàng giúp chị hắn chuyển đồ.

Trước đây những chuyện này đều do mẹ, em gái, chị gái thay nhau làm. Thể chất Lâm Uyên quá kém, không ai để hắn làm việc nặng cả.

Nhưng bây giờ Lâm Uyên đã khoẻ rồi, sau khi người nhà xác nhận cơ thể hắn đã hoàn toàn bình thường, cũng chỉ dám nhờ Lâm Uyên mấy việc nhẹ nhàng. Cuối cùng, Lâm Uyên cũng có thể phát huy ưu thế đặc trưng của một người đàn ông rồi.

Sau khi chuyển vài món, Lâm Uyên hỏi: “Gì thế chị?”“Đồ tết đấy.” Chị gái mỉm cười.

Lúc này Lâm Uyên mới ý thức được sắp đến tết, mỗi năm nhà hắn đều có thói quen sắm sửa đón tết.

Lâm Uyên cảm thán: “Còn bảy tám ngày nữa là đến tết rồi.”“Đúng thế, chị đang nghĩ chắc xuân vãn năm nay náo nhiệt lắm. Vì Trung Châu sẽ hợp nhất, cuối cùng Lam Tinh cũng thống nhất rồi.”“Ừ.”“Cái này đặt ở phòng khách.”“Thật nặng.”“Là máy chạy bộ đấy, em lắp đặt giúp chị đi.”“Hả, còn đây là cái gì?”“Cái này ấy à, là dụng cụ yoga.”“Mấy món này ăn tết được sao?”“Em thì hiểu gì chứ? Tết thì ăn nhiều, toàn là thịt cá, sẽ dễ mập. Chị mua máy tập thể dục, ăn bao nhiêu tập bấy nhiêu, đốt mỡ thừa giảm calorie.”“Được rồi.”

Chị hắn là một cô gái xinh đẹp, thích ăn diện và trang điểm. Bình thường rất chú ý đến cơ thể, bảo toàn dáng vóc.

Không giống như em gái hắn, ngây ngô chẳng để tâm đến chuyện gì cả. Nhưng gen nhà họ Lâm rất tốt, bốn người nhà họ đều rất đẹp. Dù không trang điểm vẫn sẽ xinh đẹp hơn người.

Máy chạy bộ nhanh chóng được lắp đặt xong, chị gái muốn lên thử một chút, phát hiện Nam Cực đang kích động. Đôi mắt nàng đảo một vòng, chị gái gọi Nam Cực đến rồi xấu xa mở tốc độ cao nhất.

Máy hoạt động, Nam Cực chạy hộc hơi, chị gái ở bên cạnh vỗ tay cổ vũ. Nam Cực vui vẻ chạy điên cuồng, còn sủa gâu gâu mấy tiếng.

Lâm Uyên im lặng lên lầu, dù gì thể chất của hắn không sợ mập, vẫn luôn khoẻ mạnh, không cần phải dùng đến mấy món đó. Hắn đóng cửa lại, Lâm Uyên bắt đầu cân nhắc xem sắp tới nên làm gì.

Trung Châu hợp nhất, tương lai chắc sẽ có rất nhiều lời khiêu chiến. Nhạc hội Lam chính là một lời nhắc nhở với Lâm Uyên. Năng lực thống trị các lĩnh vực của Trung Châu vô cùng mạnh.

Ngày sáp nhập càng đến gần, sau này văn hoá toàn cầu đều được thống nhất. Có phải Tiện Ngư nên mở một buổi hoà nhạc không nhỉ? Ảnh Tử có nên tiến quân vào lĩnh vực hội họa truyền thống không? Sở Cuồng chắc cũng phải dùng đến các kiệt tác vĩ đại rồi nhỉ?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.