Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Toàn Chức Nghệ Thuật Gia

Chương 1558: Chuẩn bị mở triển lãm tranh cho Ảnh Tử (1)




“Hạng hai mươi mốt?” Hắn làm bao nhiêu việc như vậy, xếp hạng này khiến hắn hài lòng.

Nhưng Ảnh Tử thì nói rằng: “Vô cùng không hài lòng.”

Hắn thân là thần của manga, được xưng tụng là trình độ hội hoạ bậc thầy. Gần đây còn chế tác một bộ anime điện ảnh rất hot, cả anime hay chuyển đều vô cùng bạo.

Cuối cùng chỉ đạt được xếp hạng hai mươi mốt, còn kém Sở Cuồng quá nhiều. Đợi khi xếp hạng âm nhạc được công bố, vị trí của Tiện Ngư sẽ không thấy. Sự chênh lệch giữa ba thân phận càng bị kéo xâ. Mỗi lần nghĩ đến nhiệm vụ của hệ thống, Lâm Uyên lại cảm thấy hơi khó xử.

Vì hệ thống yêu cầu hắn phải đuổi kịp Sở Cuồng hoặc Tiện Ngư. Không đuổi kịp Tiện Ngư, thì đuổi kịp Sở Cuồng vậy. Ảnh Tử phải xếp hạng mười hai trên bảng hội hoạ, mới được xem là đuổi kịp.

Không thể ngừng viết tiểu thuyết, cũng chẳng thể bỏ làm phim hoạt hình, điện ảnh anime cũng phải làm luôn. Cũng may, mấy ngày ăn tết này Ảnh Tử đã làm việc xuyên đêm, chuẩn bị rất nhiều tác phẩm dự bị, bây giờ đều đã giao cho công ty làm cả.

Phải xem thử những tác phẩm này trong tương lai có khả năng giúp đỡ Ảnh Tử tăng bao nhiêu hạng. Nếu không ổn thì xâm nhập vào hội họa truyền thống vậy, Ảnh Tử nhất định phải tăng hạng.

Lâm Uyên biết, Ảnh Tử vẫn luôn muốn tăng vị thế bản thân.“Ta biết rồi, để chuẩn bị chút đã.”

Ai dám bảo Ảnh Tử vô danh, Lâm Uyên đã có trù tính cho riêng mình. Địa vị của Ảnh Tử hiện tại không phải là tiểu tốt vô danh.

Ảnh Tử có cấp bậc hoạ sĩ bậc thầy, người đạt được trình độ này khắp cả Lam Tinh không quá năm người. Huống hồ Ảnh Thần còn có kỹ năng thần “cảnh đẹp trong tranh". Lúc hắn dùng kỹ năng này đều vì sáng tác hệ liệt Hoạ Hồn, đạt được thành tựu to lớn.

Nhìn từ góc độ nào cũng thấy hạng hai mươi mốt thấp hơn năng lực thực tế của Ảnh Tử rất nhiều. Hắn rất muốn bày tỏ năng lực thực sự, xem thử không cần kỹ năng cảnh đẹp trong tranh thì ít nhất Ảnh Tử phải xếp vào top 5.

Chẳng qua danh sách này xét đến quá nhiều yếu tố, có tính cả những lĩnh vực mà Ảnh Tử không làm tới. Thế nên lần này Ảnh Tử rất thiệt thòi.

Hệ liệt Hoạ hồn rất nổi, nhưng vẫn còn xa lạ với một số người, đều thuộc quyền sở hữu của các đại gia tiền tỷ. Trong đó hai bức bị người khác giấu trong nhà, không để lộ ra ngoài.

Còn năm bức khác được trưng bày ở khách sạn Ngư vương triều một đêm những năm mươi vạn đồng, muốn xem phải hẹn trước, trạng thái luôn full chỗ. Người bình thường không hề có cơ hội tiếp xúc với những bức họa này.

Ngay cả những đại gia tầm thường cũng không thể với tay đến. Lo cơm ăn áo mặc chưa đủ, lấy đâu ra tiền mà thưởng thức tranh ảnh nghệ thuật chứ?

Các đại gia cũng không thèm phổ biến nghệ thuật này đến công chúng, bọn họ chỉ thích giấu biệt trong nhà, tự ngắm tự xem.

Nghệ thuật mang tính tư nhân không phải là cách tốt để quảng bá hội hoạ, sức ảnh hưởng của đại chúng mới chính là yếu tố quan trọng để đứng vững trên bảng xếp hạng. Nói cách khác, Ảnh Tử không có chỗ đứng trong giới hội họa truyền thống.

Nhưng đây cũng chính là điều Lâm Uyên lựa chọn.

Lúc trước vì muốn tăng thêm không khí cho khách sạn Ngư vương triều, đã sáng tạo ra hệ liệt Hoạ Hồn. Lúc đưa ra quyết định này, hoàn toàn không cân nhắc đến việc gây ảnh hưởng đến công chúng.

Sau khi nhận nhiệm vụ của hệ thống, Lâm Uyên biết mình phải thay đổi suy nghĩ. Bây giờ là thời đại hợp nhất, một là tham gia triển lãm tranh cấp cao, hoặc là tự tổ chức triển lãm tranh cá nhân.

Đây mới chính là con đường tốt nhất xây dựng danh tiếng cho Ảnh Tử trong đại chúng. Vậy Ảnh Tử quyết định lựa chọn tổ chức triển lãm cá nhân.

Uy lực của một hai bức tranh vẫn chưa đủ lớn, phải tạo nên một buổi triển lãm hoành tráng mới được. Tất nhiên vẫn phải thận trọng với việc sáng tác hệ liệt Hoạ hồn. Hệ liệt này quá quý giá, vĩnh viễn sẽ không bao giờ lỗi thời.

Nhưng giá trị càng cao thì Lâm Uyên không thể khống chế nổi, nếu Lâm Uyên vẽ ra thêm hệ liệt Hoạ Hồn, sẽ có vô số đại gia tranh nhau mua nó, nhưng sẽ mất đi tính đại chúng.

Trước mắt Lâm Uyên không muốn kiếm lời từ việc vẽ hệ liệt Hoạ Hồn. Cũng may cấp bậc hội hoạ bậc thầy sẽ giúp Lâm Uyên hoàn thành bất kỳ cuộc triển lãm tranh nào.

Toàn bộ quá trình chỉ cần có một hoặc hai bức thuộc hệ liệt Hoạ Hồn để trấn giữ là được rồi. Nếu nhiều quá sẽ khiến người ta thất thần.

Khi Lâm Uyên rảnh rỗi, có thói quen vẽ tranh. Trong phòng của hắn, tích luỹ rất nhiều tác phẩm cấp bậc đại sư do Ảnh Tử vẽ, thậm chí bao gồm cả hệ liệt Hoạ Hồn. Những bức tranh này cộng lại đã đủ để tổ chức một cuộc triển lãm rồi.

Sở Cuồng cần thời gian để viết sách, mà tác phẩm của Ảnh Tử đã có sẵn. Nghĩ đến đây, Lâm Uyên liền gọi điện thoại cho Tôn Diệu Hoả. Mới chỉ ba giây mà Tôn Diệu Hoả đã nghe máy rồi.

Về điểm này Lâm Uyên luôn cảm thấy thắc mắc, vị học trưởng luôn tỏ ra hoài nghi nhân sinh này chỉ trực điện thoại thôi sao?“Học đệ!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.