Màn đánh nhau vô cùng rực rỡ, trình độ xuất sắc không ngừng thăng cấp. Động tác được thiết kế vô cùng đẹp mắt, khiến khán giả xem phải kích động.“Cao thủ!”“Cao thủ tuyệt thế!”“Bao Tô Bà và Bao Tô Công mới là kinh khủng nhất.”“A a a, bộ phim này có chỉ đạo võ thuật tuyệt ghê.”“Hình như Sư Hống Công là tuyệt chiêu của Kim Mao Sư Vương.”“Nếu đã đọc qua “Ỷ Thiên Đồ Long Ký" của Sở CUồng thì không có gì xa lạ cả.”“Đây chính là thứ có liên quan đến Sở Cuồng sao?”“Đã mắt quá.”
Bang Phủ Đầu lần nữa thất bại, thất thểu trở về. Lần này còn thê thảm hơn lần trước, cả Sâm ca cũng bị dọa đến toàn thân phát run, lúc hút thuốc còn đốt cháy cả tóc.
Ống kính chuyển đến phòng khách nhà Bao Tô Bà, tiếng cười xen lẫn tiếng khen ngợi. Ba đại cao thủ trước khi chết đã nói với vợ chồng Bao Tô Bà một câu khiến người ta dở khóc dở cười: “Năng lực càng lớn, trách nhiệm càng nhiều!”
Người sắp chết còn không quên đọc lời thoại kinh điển trong phim điện ảnh “Spider Man" của Tiện Ngư.…
Diễn biến truyện lại tiếp tục, bang Phủ Đầu lần nữa tìm đến cao thủ mới.
Là Hoả Vân Tà Thần, là võ công đệ nhất thiên hạ, không có gì phá nổi. Hoả Vân Tà Thần còn lợi hại hơn hai người mù, dù hình tượng không dính dáng đến cao thủ là mấy.
Hình tượng vô vùng đối lập.
Sâm ca cũng bị Hoả Vân Tà Thần đánh chết, sau đó hắn đến tìm vợ chồng Bao Tô Bà, lại nói một câu kinh điển: “Ta chỉ muốn đánh chết hai vị, hoặc là bị nhị vị đánh chết.”
Tên của vợ chồng Bao Tô Bà, đã bị Hoả Vân Tà Thân vạch trần: “Dương Quá, Tiểu Long Nữ.”
Mẹ nó, đây chẳng phải tên của nam nữ chính trong “Thần Điêu Hiệp Lữ" sao?
Không biết đây đã là lần thứ mấy đánh nhau, những tràng đánh vô cùng khủng khiếp. Lần này Bao Tô Công và Bao Tô Bà thảm bại dưới tay Hoả Vân Tà Thần. Chỉ có thể vừa tuyệt vọng vừa đưa theo nam chính Hạ Thắng mới tỉnh dậy rời đi.
Mặc dù lúc này Hạ Thắng đã bị đánh thành tàn phế, cũng chẳng sống được bao lâu.…
Rốt cuộc, phim điện ảnh cũng sắp hết.
Nhân vật chính nằm thoi thóp, toàn thân bị bó thành cái bánh chưng. Nhưng điều kỳ lạ chính là vết thương của hắn đã khôi phục.
Đúng lúc này, Hỏa Vân Tà Thần đã đuổi đến đây. Bang Phủ Đầu dưới sự thống lĩnh của Hoả Vân Tà Thần bắt đầu tấn công Cửu Long Trại.
Đột nhiên, cánh cửa mở ra.
Hạ Thắng trước kia còn lôi thôi lếch thếch, bây giờ lại sạch sẽ mặc bộ trang phục trắng bước ra khỏi phòng, dễ dàng tránh được sự công kích.
Những thành viên của bang Phủ Đầu đều bay lên không trung. Bọn họ bị Hạ Thắng đánh đến mức không thở nổi.
Dù có vô số người vây đánh, cũng không thể gây thương tổn đến Hạ Thắng. Hoả Vân Tà Thần động thủ, dùng Cáp Mô công.
Cáp Mô công là tuyệt kỹ thành danh của u Dương Phong, trong cuốn “Xạ Điêu Anh Hùng" truyện của Sở Cuồng.
Nhưng phim điện ảnh đã đi đến hồi kết, diễn biến được đẩy nhanh.“Chồng, anh còn nhớ chưởng pháp từ trên trời hạ xuống không?”“Là Như Lai Thần Chưởng đã thất truyền.”
Không sai, chính là Như Lai Thần Chưởng. Hạ Thắng đã luyện thành Như Lai Thần Chưởng.
Hoả Vân Tà Thần bá đạo vô địch bị đánh đến mức nằm sấp dưới đất không dậy nổi. Thân thể bị chưởng ấn phong ấn, ghìm chặt dưới đất.
Hắn nhận thua, Hạ Thắng lập tức thu hồi chưởng. Nhưng Hoả Vân Tà Thần đột nhiên bật dậy đánh lén. Song khi hắn phóng tới trước mặt Hạ Thắng thì đối phương chỉ cần đưa một bàn tay lên.
Bức tường cách đó trăm thước vỡ vụn.
Hoả Vân Tà Thần đỡ đẫn đứng tại chỗ: “Đây là chưởng pháp gì?”
Hạ Thắng bình thản nói, tựa như là một chuyện không đáng nhắc tới: “Muốn học à? Ta dạy ngươi.”
Hoả Vân Tà Thần quỳ khóc: “Ta thua rồi.”…
Bộ phim phim đến hồi kết, chuyển cảnh về một cô gái mùa. Sau đó màn hình tắt hẳn chiếu phần mục lục cuối phim. Đạo diễn, diễn viên chính, vai phụ, ánh sáng, mỹ thuật.
Cuối cùng là biên kịch, hai chữ Tiện Ngư vô cùng lớn, gần như bao trùm toàn bộ màn hình.
Dãy ghế đầu tiên có một khán giả kích động đứng bật dậy, hô vang: “Hay!”
Ngay sau đó mọi người kéo nhau đứng lên. Mẹ hắn vỗ tay tán thưởng, vẻ mặt tràn ngập sự tự hào.“Phim hay lắm.”
Em gái đứng dậy vỗ tay, chị gái đứng dậy vỗ tay, toàn rạp đều đang chìm đắm trong tiếng vỗ tay.
Những thành viên thuộc đoàn phim đang ngồi xem cũng đỏ mắt, rất muốn khóc.…
Trung Châu, khung cảnh rất giống với rạp chiếu phim của Tiện Ngư.
Yên tĩnh sau đó là bùng nổ, tiếng vỗ tay chấn động khiến nhân viên đoàn phim Hoàng Thành muốn điếc tai. Lưu Hưng ngơ ngác nhìn màn hình, trên mặt viết đầy hai chữ khó tin.
Vị đạo diễn 38 Lam Tinh đã bị Kung Fu dọa sợ. Ngay cả đoàn phim cũng thế, giám chế há hốc miệng. Đôi mắt của phó đạo diễn tròn xoe như quả trứng gà.
Toàn bộ đoàn phim không cách nào bình tĩnh lại được, bộ phim Kung Fu muốn hài kịch có hài kịch, muốn hành động có hành động, muốn tiết tấu có tiết tấu, muốn tình cảm có tình cảm, không hề thiếu thứ gì.
Chất lượng thương mại rất tốt, mọi phương diện không có chỗ chê. Thậm chí nó đã vượt qua phạm vị điện ảnh thương mại, khiến người ta phải suy nghĩ sâu xa.
Bọn họ nhớ đến bản nhạc “Thập diện mai phục" kia, giống như khi Tiện Ngư tuyên truyền đã nói, trong bộ phim có rất nhiều bản phối xuất sắc nhưng khiến người ta khó quên nhất vẫn là “Thập diện mai phục".
Thập diện mai phục?
Cả giới Trung Châu đều nhắm vào Tiện Ngư, nhưng đã bị “Kung Fu" tựa như Như Lai Thần Chưởng phá ta.“Ta thua rồi…” Lời thoại cuối cùng của Hoả Vân Tà Thần, không biết vì sao cứ lặp đi lặp lại trong lòng Lưu Hưng khiến sắc mặt hắn tái nhợt như tờ giấy.
