Các kênh truyền thông bùng nổ tin tức.“Quyết chiến lúc 10h, Kung Fu kiếm được 330 triệu tiền vé.”“Kung Fu đại chiến Hoàng Thành, Lưu Hưng gặp nguy.”“Hoàng Thành thành công bảo vệ hạng một phòng vé hay là chắp tay xin nhường?”“Phim mới của Tiện Ngư tạo nên danh tiếng vang dội?”“Hôm nay vẫn còn lại mười bốn tiếng, doanh thu phòng vé Kung Fu đã gần 400 triệu.”
Lâm Uyên ở nhà cũng bị giật mình, doanh thu phòng vé đã được ba trăm triệu rồi hả? Đây là bộ phim điện ảnh đầu tiên của hắn đạt được doanh thu ngày đầu cao như vậy.
Bây giờ chỉ mới hơn mười giờ, đúng như truyền thông nói, hôm nay vẫn còn lại mười bốn tiếng. Sau đó mười bốn tiếng nữa, chẳng biết Kung Fu sẽ đạt được doanh thu bao nhiêu. Lâm Uyên không dám nghĩ tới.
Lúc rạp chiếu phim náo nhiệt nhất không phải là buổi sáng, càng không phải là nửa đêm. Chính xác là buổi tối, khi mọi người đã tan học, tan làm về nhà.
Cũng là lúc bọn họ rủ bạn bè đi xem phim điện ảnh, Lam Uyên cảm thấy sở dĩ doanh thu đạt được nhiều như vậy là có liên quan đến việc Lam Tinh hợp nhất.
Thị trường toàn cầu hoá đã bị đả thông, tám châu đều có thể giao thương với nhau. Tất nhiên doanh thu phòng vé cũng sẽ như vậy.
Muốn vượt qua Hoàng Thành, đây chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Ít nhất ngày đầu tiên Hoàng Thành cũng không mạnh như vậy.
Cả nhà ai cũng vui vẻ, mẹ hắn trực tiếp đi vào phòng bếp, nói rằng phải làm một bàn thức ăn ngon để chúc mừng.…
Bộ phận điện ảnh Tinh Mang.
Doanh thu phòng vé khiến mọi người đã đều phát điên.“Bùng nổ, hoàn toàn bùng nổ.”“Đây là doanh thu phòng vé cao nhất mà Tinh Mang có được.”“Nổi tiếng rồi, Tinh Mang chúng ta nổi tiếng rồi.”“Tiện Ngư thật trâu bò.”“Ai nói chỉ cần ba ngày là vượt qua Hoàng Thành?”“Không cần ba ngày đâu.”“Trong hôm nay chúng ta có thể vượt qua Hoàng thành.”“Còn đến mười bốn tiếng nữa, ta không tin bọn họ trụ được qua ngày.”
Tất nhiên là Hoàng Thành không trụ được, đến ba giờ chiều thì bảng xếp hạng thống kê doanh thu có cập nhập mới.
Hạng nhất Kung Fu: 680 triệu.
Hạng nhì Hoàng Thành: 620 triệu.
Dù phim của Lưu Hưng được công chiếu trước một ngày tạo được uy thế không nhỏ, nhưng Kung Fu chỉ dùng mười mấy tiếng để vượt qua ưu thế đó.
Nếu so sánh thì tốc độ tăng trưởng doanh thu phòng vé Hoàng Thành rất chậm chạp. Điều kinh khủng hơn chính là sau khi ngày đầu tiên kết thúc, doanh thu phòng vé “Kung Fu" đã tăng lên 1 tỷ.
Ngày đầu đã phá một tỷ.
Ngày đầu đã phá một tỷ không phải là thành tích thường gặp. Dù hiện tại thị trường Lam Tinh còn sôi nổi hơn thị trường Trái đất. Ngày đầu công chiếu đã kiếm được một tỷ, chính là một bộ phim nổi tiếng, bạo đỏ.
Với tình huống này, giới điện ảnh các châu đều phản ứng cực nhanh. Các rạp chiếu phim nhanh chóng tăng thêm suất chiếu cho Kung Fu". Hoàng Thành của Lưu Hưng cũng bị ảnh hưởng không ít, các rạp thay nhau cắt giảm suất chiếu để nhường cho Kung Fu.
Chẳng còn cách nào khác, ai bảo Hoàng Thành không bảo toàn được thành tích bị Kung Fu chiếm mất chứ. Phim nào ăn khách hơn đều phải ưu tiên, làm phim cũng cần kiếm ra tiền.
Đó chính là sự tàn khốc nghiệt ngã của giới điện ảnh.
Tất nhiên không chỉ mỗi Hoàng Thành chịu ảnh hưởng, những bộ phim chiếu cùng lúc đều bị giảm suất chiếu. Nhưng cũng không bị áp đảo nặng nề như Hoàng Thành, phần lớn đều là phim đã chiếu được một thời gian.
Doanh thu phòng vé đã đủ để thu hồi vốn, thậm chí là sinh lời. Thế nên dù có bị ganh đua vị trí doanh thu thì bọn họ cũng không quan tâm nhiều lắm. Phạm vi ảnh hưởng cũng được thu hẹp ở mức chấp nhận được.
Không có gì phải than phiền khóc thương ở đây cả, còn những bộ công chiếu cùng thời điểm với Kung Fu, dù không bị Kung Fu đè ép cũng sẽ bị Hoàng Thành đè ép chiếm lĩnh thị trường.
Cùng thời điểm đó, phim điện ảnh nào kiếm được doanh thu nhiều nhất sẽ có đãi ngộ tốt nhất. Miếng bánh kia thơm ngon như vậy, ai mà chẳng muốn nhào vào đớp chát một phen.
Trừ khi trong lúc này lại có thêm một bộ phim xuất sắc chen vào mới tranh hùng đoạt quyền với Kung Fu được. Nhưng đó lại là điều rất khó xảy ra, âu cũng là sắp đặt của định mệnh rồi.
Tháng tám năm nay, Kung Fu nhất định đã chiếm lĩnh ngôi đầu. Lưu Hùng có Hoàng Thành chỉ đành chịu trận nhún người thua cuộc, không thể sánh ngang với sự khủng khiếp của Kung Fu.
Những bộ phim công chiếu sau Kung Fu mấy ngày cũng thật xui xẻo, đều bị Kung Fu đè ép trên đầu. Khiến khán giả đi xem cũng giảm đi phân nửa, doanh thu dự kiến bị sụt giảm nghiêm trọng.
Nói cách khác, hiện tại lựa chọn số một của người chính là bộ phim Kung Fu. Còn những bộ khác đành phải xếp hàng chờ đợi, phần lớn đạo diễn đều là người Trung Châu.
Vì Trung Châu muốn đánh úp Tiện Ngư vào tháng tám, bây giờ kẻ bại trận lại chính là bọn họ. Bị người ta đánh đến mức không ngóc đầu lên được.
Khắp giới điện ảnh Trung Châu có phim chiếu tháng tám, đều đang than khóc ngập trời.“Quái vật từ đâu xuất hiện.”“Tháng tám một mình hắn ta một ngựa.”“Chúng ta đánh lén Tiện Ngư đâu không thấy, chỉ thấy bị đánh sấp mặt không ngẩng lên được.”“Doanh thu phòng vé vượt mức bình thường.”“Ta đã điều tra thành tích phòng vé của Tiện Ngư rồi, bình thường cũng không tốt như vậy.”“Vậy sao lần này lại mạnh như thế, hết lần này đến khác chèn ép người ta?”“Mẹ ơi, con muốn về nhà.”“Đợi đã, lần này ai mà chẳng thất thế chứ?”“Ta cho rằng mạnh nhất tháng này phải là Hoàng Thành, không ngờ Tiện Ngư lại mạnh hơn. Hai bộ phim hot cùng xuất hiện, những người như chúng ta vốn không có cơi hội.”“Đừng nói chỉ có chúng ta, Hoàng Thành cũng ngã ngựa rồi.”“Không có Kung Fu, nhất định Hoàng Thành sẽ đại bảo, đáng tiếc thực tế lại không như mong đợi.”“Sau này chúng ta chớ dại mà chèn ép Tiện Ngư nữa.”“Tên này đúng là biến thái, làm âm nhạc đã lợi hại, làm phim cũng kinh khủng như vậy!”…
Đúng là kinh khủng, hàng chờ xếp hàng mua vé Kung Fu mỗi ngày đều rất dài. Cả tám châu đều đang điên cuồng phân tích bộ phim.
Tap chí điện ảnh số một Trung Châu “Tuần san điện ảnh", đặc biệt dành riêng cho Kung Fu một chuyên đề.“Đây là một bộ phim xứng đáng được đánh giá cao, vừa có tính thương mại, vừa có tính hàn lâm. Ống kính của Tiện Ngư đã đưa chúng ta đến rất nhiều suy nghĩ khác nhau. Tựa như sự vừa hoàng đường vừa chân thật của bộ phim. Bộ phim này có nhân vật chính là Hạ Thắng, còn chẳng có được một cái tên đàng hoàng…”
