“Ta là giáo sư, nhiệm vụ của ta là dạy dỗ các trò.” Giáo sư Vương thản nhiên đối mặt với nghi ngờ: “Mộ Dung Phục chính là sản phẩm của sự dạy dỗ thất bại hết lần làn đến lần khác, khiến ta cảm thấy ngứa tay ngứa chân.
Trên thế gian này có cha mẹ để mặc con mình tự sinh tự diệt, có cha mẹ lại áp đặt quá mức cho con mình.
Cha của Mộ Dung Phục là Mộc Dung Bác càng ghê tởm hơn, chính mình không biết cố gắng, giả chết nhiều năm như vậy, ném lại trách nhiệm phục quốc nặng nề lên vai đứa con.
Phương pháp giáo dục tốt nhất chính là tự mình làm gương. Không giáo dục tốt lại trốn tránh tiêu cực, rồi muốn đứa con sẽ trưởng thành thế nào đây? Khiến một đứa trẻ tốt trở thành kẻ xấu xa.
Lúc xuất hiện, Mộ Dung Phục chói lọi cỡ nào?
Tuổi còn trẻ đã thành danh vang dội, sánh vai cùng Tiêu Phong trên giang hồ. Khí thế như vậy, tựa như nhân trung chi phượng, văn võ toàn tài, làm ai ai cũng phải nể phục.
Trấn Giang Nam trù phú khiến người ta mơ ước, ở Mộ gia của ăn của để tràn đầy, kẻ hầu người hạ không thiếu. Chính là vì để làm nổi bật cho Mộ Dung công tử, anh tuấn toàn tài.
Nhưng tỷ võ Thiếu Thất Sơn, Mộ Dung Phục bị Lục Mạch Thần Kiếm của Đoàn Dự đánh đến mức phải quy hàng. Nhưng lại nhân lúc Đoàn Dự tha thổng mà trở tay làm phản, kết quả bị Tiêu Phong bắt được ném xuống bùn.
Thật đáng buồn, thật đáng tiếc.
Mỗi người sẽ có một suy nghĩ khác nhau, nếu Mộ Dung Phục là nam chính của quyển sách, thì giấc mộng phục quốc nhất định sẽ thành hiện thực. Không cần phải vùng vẫy giữa sự ám ảnh, cuối cùng trở thành dáng vẻ mà các bạn chán ghét nhất ư?”
Giáo sư Vương thổn thức, sinh viên dưới khán đài bị hỏi, nhất thời không trả lời được.
Kẻ đó đáng hận, cũng có chỗ đáng thương.
Mộ Dung Phục thân là Hoàng tôn Đại Yến, từ nhỏ đã được dạy phải phục hưng Đại Yến. Lấy đó làm mục tiêu cả đời, vì tổ quốc hiến thân.
Nhưng để phục hưng một đất nước, làm sao có thể dựa vào sức của một người được? Dù dành cả đời để phục quốc, mục tiêu đó chỉ xa vời như trăng dưới nước, hoa trong gương. Dù có một biểu muội si tình cũng vô dụng.
Hắn có lỗi với Vương Ngữ Yên nhưng lại không hề phụ lòng gia tộc cũng như huyết mạch bản thân. Bình yên hành tẩu trên giang hồ vài chục năm không từ thủ đoạn, tiếc rằng đại thế thiên hạ khó lòng thay đổi vì một người.
Có thể nói cả sự nghiệp lẫn tình yêu đều không đạt được như nguyện.
Đối với đàn ông mà nói, một Mộ Dung phục văn võ toàn tài, thiếu niên anh tuấn, hào quang rực rỡ như vậy, vì sao đến giờ lại rơi vào thảm cảnh như vầy?“Ta không muốn tẩy trắng Mộ Dung Phục, chỉ hy vọng các ngươi đừng xem hắn là một nhân vật phản diện nông cạn. Cái sai của hắn không chỉ một mình hắn tạo ra, thậm chí ta còn có cảm giác nếu Đoàn Dự không phải nhân vật chính thì cuối cùng Vương Ngữ Yên chưa chắc đã chịu buông tay Mộ Dung Phục.”“Ta không đồng ý.” Có sinh viên phản đối kịch liệt: “Tiêu Phong và Hư Trúc không có cha dạy, nhưng bọn họ vẫn đi trên con đường chính nghĩa.”“Thật sao?” Giáo sư Vương lắc đầu một cái: “Các ngươi đừng quên, hai người họ đã gặp được những ai. Là cao tăng Thiếu Lâm, là bang chủ Cái Bang thấu hiểu đại nghĩa, là vợ chồng nông gia chất phát. Lúc còn nhỏ Tiêu Phong cũng có khi độc ác, như dùng dao đâm chết đại phu hàm oan hắn. Các ngươi cảm thấy nếu lúc đó không có ai dẫn dắt Tiêu Phong, sau này lớn lên hắn sẽ trở thành kẻ như thế nào?”
Sinh viên kia ngây người.
Tất nhiên giáo sư Vương đã đọc hết Thiên Long Bát Bộ, từ quan điểm của bản thân mà phát biểu ý kiến, sinh viên cũng không tìm ra được chỗ hổng để phản bác.
Bọn họ nhất mực yên lặng, giáo sư Vương tiếp tục nói: “Có một nhân vật tương tự với Mộ Dung Phục, chính là Trang Tụ Hiền. Người này thường xuyên được nhắc đến, có thể gọi là nhân vật thứ tư của Thiên Long Bát Bộ.
Trang Tụ Hiền đáng thương ở chỗ cha hắn chết sớm, cho nên không nhận được sự giáo dục chính đáng. Hết lần này đến lần khác ôm mối thâm thù đại hận.
Khi lăn lộn trên giang hồ, Trang Tụ Hiền quen biết rất nhiều kẻ dị hợm. Thế nên lần đầu gặp A Tử hắn mới bị tiếng sét ái tình đánh trúng.
Nếu hắn có thể buông bỏ thù hận, hoặc thật lòng đối đãi với bạn hữu, thổ lộ nỗi lòng của mình, có lẽ hắn sẽ trưởng thành, giống như chúng ta vậy.
Nhưng hắn không trở thành người tốt, vì người hắn gặp đều là kẻ xấu. Chúng ta chưa bàn đến việc A Tử có thật sự chân tình với hắn không nhưng nếu mối quan hệ này là bằng hữu chân thực có lẽ Trang Tụ Hiền đã không đi theo A Tử.”
Tiểu thuyết chỉ là lời dẫn dắt, trên thực tế là giáo dục.
Giáo sư Vương giảng giải về những tinh tuý trong Thiên Long Bát Bộ hơn một tiếng. Bàn đến chỗ kích động, giáo sư Vương vỗ bàn kêu hay. Nói đến chỗ đau lòng, giáo sư Vương sẽ buồn bã mắt đỏ hoe.
Khi hắn tuyên bố tan lớp, dưới khán đài vang lên tiếng vỗ tay của sinh viên, hắn đã thành công chinh phục toàn bộ sinh viên.
Có lẽ một số người sẽ không đồng ý với quan điểm của giáo sư Vương. Nhưng chung quy lại trong số các bài phân tích về tiểu thuyết trên mạng thì giáo sư Vương là người duy nhất tổng hợp toàn bộ mà không để sót bất kỳ chi tiết nào. Hơn nữa lý luận cũng hết sức hợp tình hợp lý khiến người nghe cảm phục.
Đoạn video giáo sư giảng bài này, đã được lan truyền lên mạng.
