Ngày hôm đó, Ishigami mất hết ý chí sống còn muốn tự sát, đột nhiên mẹ con Yasuko lại gõ cửa nói rằng muốn chào hỏi hàng xóm. Khi Ishigami mở cửa, mẹ con họ đã cười rất tươi chào hỏi anh.
Trong đôi mắt của Yasuko ngập tràn hy vọng vào tương lai. Dù cốt truyện không nói rõ nhưng có lẽ lúc đó mẹ con Yasuko nghĩ rằng đã hoàn toàn thoát khỏi Togashi, hưởng thụ cuộc sống của người bình thường.
Lý do đơn giản như vậy đấy, chỉ cần một nụ cười đã đánh trúng trái tim Ishigami. Hắn không muốn chết nữa, hắn từng nghe qua một đoạn văn như sau: “Chủ nhật hạnh phúc nhất chính là mở cửa sổ ra, có thể nghe được giọng nói trò chuyện của hai người.”
Đây là lúc tình yêu bắt đầu, nhưng đó có thật là tình yêu hay không? Hoặc là Ishigami hiến thân để báo ơn?
Tuy không rõ là vì nguyên nhân gì, nhưng mọi thứ lại dẫn đến một kết cục tàn khốc nhất.
Cuối bộ tiểu thuyết, Misato Hanaoka tự sát. Yasuko biết được chân tướng từ Yukawa thì tâm trạng rất nặng nề. Nhưng vì không để mọi việc làm của Ishigami uổng phí, vì hạnh phúc của con gái, nàng quyết định chôn vùi cảm giác tội lỗi mà tiếp tục sống.
Nhưng tin tức con gái tự sát đã khiến Yasuko sụp đổ, con gái không thể chịu đựng áp lực nặng nề như vậy. Vì cảm thấy có lỗi, tâm lý bị dày vò thế nên quyết định tự sát nhưng không thành, đây chính là ngọn cỏ cuối cùng đè chết lạc đà.
Yasuko Hanaoka tự thú.
Khi nàng đưa ra quyết định này, thì toàn bộ công sức gánh tội của Ishigami đều đã uổng phí cả.…
[Hai người gặp nhau trong cục cảnh sát, Yasuko Hanaoka run lẩy bẩy, giọng nói khàn khàn: “Em xin lỗi. Em rất xin lỗi. Vì mẹ con em… vì em mà…”“Cô nói gì thế? Cô… nói gì mà lạ thế… “ Những lời nói nghe như đọc thần chú bật ra từ miệng Ishigami.“Mẹ con em không thể hưởng hạnh phúc một mình… Em cũng phải trả giá. Em sẽ nhận hình phạt. Em sẽ chịu tội với anh. Em chỉ có thể làm được như vậy thôi. Em chỉ có thể làm được như vậy cho anh. Em xin lỗi. Em xin lỗi.” Yasuko chống hai tay, cúi gập đầu xuống đất.
Ishigami vừa lắc đầu vừa quay lưng đi. Khuôn mặt anh nhăn nhúm vì đau khổ. Rồi khi quay hẳn lưng về phía Yasuko, Ishigami giơ hai tay ôm đầu.
Anh hét lên như một con thú dữ. Một tiếng thét đau buồn, xen lẫn nỗi tuyệt vọng và hoang mang. âm vang của nó lay động tất cả những người chứng kiến.
Nhân viên cảnh sát vội chạy tới để ngăn anh lại.“Đừng động vào anh ấy!” Yugawa đứng ra chặn họ lại: “Ít nhất cũng để cho anh ấy khóc.”
Yugawa tiến lại Ishigami, đặt tay lên vai anh.
Ishigami vẫn tiếp tục hét. Kusanagi nhìn như thể Ishigami đang dốc cạn linh hồn của chính mình.] Phòng tuyến cuối cùng trong lòng hắn bị phá vỡ, những tính toán kia không hề sai sót. Chỉ có duy nhất một điều khiến hắn không lường được là tâm ý của hai mẹ con Yasuko không chịu nổi.
Hắn vốn nên thành công, hắn đã thành công rồi nhưng hắn lại thua vì lòng người. Thua bởi sự áy náy và lòng tự trách của nhân loại.
Trong tiểu thuyết đã từng nhấn mạnh một câu rằng: “Có lúc, một người chỉ cần mong muốn khoẻ mạnh, cũng đủ để cứu người nào đó.”
Nhưng có vài người, ngay cả việc sống cũng trở nên quá khó khăn. Kẻ đó là ai đây? Là Togashi hay là Yasuko? Hoặc cũng có lẽ là nhà toán học vĩ đại Ishigami thích theo đuổi suy luận cực đoan.…
Tần Châu, Lỗ Dương thẫn thờ hồi lâu đột nhiên thở dài một tiếng. Đáp án của tiểu thuyết khiến toàn bộ câu chuyện trở nên hấp dẫn.
Thông qua các nhân vật, sự kiện thời gian, địa điểm gây án. Thậm chí là dùng một số thủ đoạn dẫn dắt khiến độc giả không ngờ đến. Cuối cùng lại kết thúc như vậy, đánh vào tâm lý độc giả. Đây chính là chỗ thành công nhất của tiểu thuyết, khác với văn học đơn thuần.
Bộ tiểu thuyết trinh thám này được bố trí vô cùng khéo léo, đan cài dẫn dắt rất tài tình. Không hề có yếu tố tâm linh nào được sử dụng trong đây, chỉ có hung thủ, người liên quan, nạn nhân, người phá án.
Nhưng ai đúng ai sai? Ranh giới này quá mong manh.
Yasuko vì muốn trốn thoát gã chồng cũ tệ bạc mà chuyển nhà đến cạnh Ishigami làm hàng xóm với hắn. Vô tình cứu lấy Ishigami một mạng, khiến hắn có được tia hy vọng sống sót duy nhất trong đời.
Ishigami vì yêu Yasuko tình nguyện giết người bảo vệ hai mẹ con, chịu tội thay Yasuko để mẹ con họ được hạnh phúc. Cuối cùng lại bất thành vì Yasuko đầu thú, làm hỏng mọi kế hoạch của hắn.
Là Togashi độc ác không còn tính người, đeo bám vợ cũ và con gái riêng hòng đòi tiền bạc. Thậm chí còn có ý đồ xấu xa với con gái riêng của vợ, có thể nói là táng tận lương tâm, không bằng cầm thú.
Togashi chết, là cái giá hắn phải trả nhưng đồng thời cũng kéo theo nhiều bi kịch cho người khác.
Yukawa là một nhân vật thuộc phe chính diện, trách nhiệm trên vai hắn đã quá rõ ràng. Lật tẩy kế hoạch phạm tội hoàn hảo, tìm ra sự thật đằng sau bị che giấu.
Việc Yukawa điều tra Ishigami và Yasuko không sai, họ đáng phải chịu tội trước pháp luận dù vì bất kỳ lý do gì.
Đây chính là cuốn tiểu thuyết Sở Cuồng viết gấp sao?
Nếu đúng là như thế thì Sở Cuồng quá đáng sợ, còn đáng sợ hơn sự tưởng tượng của bọn họ. Nói không chừng Sở Cuồng chẳng kém Tiện Ngư là bao.
Nam Tiện Ngư, Bắc Sở Cuồng không phải là hữu danh vô thực. Thiết lập kịch bản như vậy, vẫn còn chưa đủ đặc sắc hay sao?
