Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Toàn Chức Nghệ Thuật Gia

Chương 1672: Buồi triển lãm nghệ thuật của Ảnh Tử




Lâm Uyên ngồi ở nhà mỉm cười, Dịch An đã thành công chứng tỏ bản thân. Lâm Uyên rất hài lòng với hiệu quả mang lại, thầm nghĩ trong lòng nhờ vào sự bùng nổ của “Hiến thân của nghi phạm X”, việc Sở Cuồng bước vào top 10 không phải vấn đề gì quá lớn.

Sắp tới tháng 12 rồi, trừ khi trong thời gian ngắn này Lỗ đại sư và Từ lão sư có thể viết được tác phẩm có chất lượng không thua gì “nghi phạm X" thì mới có thể đảo ngược tình thế. Nhưng khả năng này không hề cao.

Nếu họ làm được thật thì hắn sẽ lại công bố tiếp một quyển truyện ngắn nữa. Đương nhiên truyện ngắn của Sở Cuồng cũng rất khác so với người ta, số lượng chữ tương đương với truyện dài của tác giả thường.

Với người bình thường mà nói, bốn ngàn chữ đã được coi là chưng dài. Còn đối với Lâm Uyên mà bốn ngàn chữ chỉ bằng nửa chương của hắn.….

Viết xong tiểu thuyết, thì tổ chức triển lam tranh cũng sắp được tổ chức. Lâm Uyên không khỏi giật mình, lúc trước Tôn Diệu Hoả có gọi điện thông báo cho Lâm Uyên: “Buổi triển lãm đầu tiên của Ảnh Tử sẽ được tổ chức tại phòng triển lãm mỹ thuật Trung Châu.”

Nơi này là địa chỉ tin cậy cho các hoạ sĩ muốn tổ chức triển lãm cũng là nơi đẳng cấp nhất Lam Tinh. Chỉ có những hoạ sĩ xếp hạng top 50 mới có tư cách tổ chức triển lãm ở chỗ này.

Với địa vị của mình, Ảnh Tử có tư cách này.

Ngày cụ thể đã được định là 20 tháng 12. Phần lớn hoạ sĩ tổ chức triển lam tranh sẽ đích thân đến tham dự tiếp đón khách mời, nhưng Ảnh Tử thì không làm chuyện này được.

Lâm Uyên định sẽ giao cho trung tâm nghệ thuật sắp xếp người đón tiếp. Những tác phẩm được dùng tham gia triển lãm đã được Lâm Uyên đóng gói, đánh số cẩn thận. Hiện đang cất giữ tại phòng làm việc của Ảnh Tử.…

Trước kia đã từng nhắc đến thói quen vẽ tranh của Lâm Uyên. Nếu hắn cảm thấy đẹp, thì sẽ giữ lại. Còn tranh nào không tốt sẽ huỷ đi, giống như tất cả mọi người đều thích xoá bỏ quá khứ đen tối của mình.

Lâm Uyên cảm thấy tranh vẽ không đẹp thì chẳng cần tồn tại làm gì. Cũng nhờ như thế, Lâm Uyên đã tích luỹ được hơn trăm bức hoạ.

Chẳng có quy định nào bắt hoạ sĩ phải dùng bao nhiêu bức tranh trong triển lãm cá nhân cả, thế nên hắn chỉ có thể nhắm chừng là mấy chục bức. Tuy nhiên Lâm Uyên cảm thấy như thế thì quá ít, vậy nên đã quét sạch toàn bộ kho dự trữ của mình.

Một lần triển lãm cả trăm bức, quy mô này có thể sánh ngang với hoạ sĩ quốc họa. Dựa vào kỹ thuật vẽ tranh, trường phái sáng tác, phong cách thể hiện để quyết định.

Khán giả và những nhà đánh giá phê bình tranh, trăm người mười ý với đủ mọi sở thích khác nhau. Lâm Uyên không cách nào chiều lòng được hết bọn họ, thế nên ở mỗi phong cách lại chọn ra vài bức tiêu biểu để vào bộ sưu tập tranh.

Được chia thành các mảng chính, thuỷ mặc, cổ điển, lãng mạn, ấn tượng, chân dung, dã thú, trường phái lập thể, tương lai, thể hiện, v.v….

Những bức tranh này hoàn toàn xứng đáng được gọi thủ bút của đại sư. Cũng xem như không phụ tay nghề mà Lâm Uyên được hệ thống truyền đạt.

Trong trăm bức họa này, không thể tuỳ tiện thêm vào quá nhiều hệ liệt Hoạ Hồn. Nhưng vẫn cần có một đến hai bức để trấn giữ, làm điểm nhấn cho buổi triển lãm.

Trước đây Lâm Uyên đã từng cân nhắc sẽ dùng hai bức Hoạ Hồn, nhưng sau khi cân nhắc kỹ càng thì cảm thấy không cần thiết. Buổi triển lãm chỉ cần một bức là đã đủ khiến người ta rung động lòng người rồi.

Bức Hoạ Hồn mới này dọc 33cm, ngang 502 cm.

Từ kích thước đã biết đó sẽ là một đại kiệt tác cực kỳ hiếm có rồi, cũng đồng nhất với các tác phẩm Họa Hồn trước đây. Nội dung của bức họa là một trong mười bức đại danh hoạ của Hoa Hạ.

Thập đại danh hoạ Hoa Hạ là bộ mặt lịch sử mỹ thuật phương Đông được cả thế giới công nhận. Nền văn minh Hoa Hạ rất phát triển, không chỉ có hội hoạ mà âm nhạc, và các loại hình nghệ thuật khác cũng phát triển. Lịch sử Trung Quốc trải dài 5000 năm, nhưng những nét văn hoá độc đáo của Hoa Hạ vẫn được bảo tồn nguyên vẹn đến ngày nay.

Một trong số đó chính là “Non Sông Ngàn Dặm", đây là một tác phẩm của hoạ sĩ Vương Hi Mạnh thời Bắc Tống. được vẽ trên lụa, với những màu sắc vô cùng đẹp đẽ. Nó được coi là một trong những bức tranh lớn nhất trong lịch sử Trung Hoa và cũng là một trong những tác phẩm đồ sộ nhất của nền nghệ thuật Trung Hoa. Hiện giờ nó được trưng bày vĩnh viễn tại viện bảo tàng Cố Cung.

Lâm Uyên dùng tác phẩm này có lý do của nó, phong cách thoải mái ý cảnh phóng khoáng, mô tả cảnh vật vô cùng chi thiết. Nhưng dù tên tác phẩm và loại hình có như thế nào, thì nội dung nguyên tác và thứ hắn mô phỏng lại đều sẽ có chỗ không giống.

Trong lòng mỗi hoạ sĩ đều có giang sơn của riêng mình.

Vẫn giữ nguyên trời đất núi sông làm chủ đề chính, phối hợp với kỹ thuật của những bộ hệ liệt Hoạ Hồn trước, có thể nói tác phẩm trước mặt này chính là bức tranh khiến Ảnh Tử hài lòng nhất.

Giang sơn như hoạ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.