Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Toàn Chức Nghệ Thuật Gia

Chương 1673: Mang tranh đến triển lãm




Sáng hôm sau, phòng tổ chức triển lãm mỹ thuật Trung Châu.

Giám đốc bảo tàng Tổ Phong đứng trước cửa phòng triển lãm, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn đồng hồ trên điện thoại di động, trên nét mặt không chỉ có sự kích động và thấp thỏm.

Đương nhiên ông ấy phải kích động rồi, sắp tới sẽ có một trăm tác phẩm tranh được vận chuyển đến phòng triển lãm của ông. Tất cả đều do ông phụ trách tiến hành sắp xếp triển lãm.

Thực ra một trăm bức tranh là rất ít, nhất là đối với mội viện bảo tàng nghệ thuật như Trung Châu. Vấn đề ở đây chính là tác giả của trăm bức hoạ kia chính là Ảnh Tử.

Phần lớn các hoạ sĩ đương thời Lam Tinh muốn tổ chức triển lãm, Tổ Phong sẽ không nể mặt đích thân đi đón. Chứ đừng nói là đứng đời trong gió lạnh trước cửa đã hơn nửa tiếng. Chỉ gửi thư ký đến tiếp chuyện đã là vinh dự lớn nhất rồi.

Đây chính là sự kiêu ngạo của người phụ trách phòng triển lãm đỉnh cấp. Nhưng Ảnh Tử thì không giống như vậy, trong giới hội hoạ đương thời chỉ có mỗi tranh của Ảnh Tử là xứng đáng để Tổ Phong chờ đợi.

Tổ Phong từng nhờ vả một số người bạn đại gia của mình, để bước vào được khách sạn Ngư vương triều, chính mắt tận hưởng năm bức tranh hệ liệt Hoạ Hồn.

Hệ liệt Hoạ Hồn.

Đó là những tác phẩm khiến Tổ Phong chấn động tận tâm can dạo gần đây. Đến tận bây giờ Tổ Phong vẫn còn nhớ rất rõ tâm trạng của mình ngày hôm đó. Hệt như bản thân là một hạt bụi nhỏ, không xứng đáng được chiêm ngưỡng tuyệt tác thần kỳ này.

Nếu như ông có thể sở hữu năm bức… À không, chỉ cần nắm trong tay một bức là tốt rồi. Dù ông ấy có dùng những bức tranh quý giá cả đời sưu tập ra để trao đổi cũng không thành vấn đề.

Đáng tiếc dù Tổ Phong có dùng hết mọi mối quan hệ của mình, thì vẫn chẳng thể chạm tay vào bức tranh quý quá đó. Hệ liệt Hoạ Hồn của Ảnh Tử chính là thứ mà các đại gia top đầu Lam Tinh đều phải tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán còn chưa có được.

Tranh của Ảnh Tử là truyền thuyết trong giới thượng lưu. Trong lúc trò chuyện đàm đạo, bọn họ sẽ vô tình hoặc cố ý nhắc đến hệ liệt Hoạ Hồn với Ảnh Tử với sự khao khát mà ái mộ hăng say.

Những người này còn không phải là người bình thường. Trong số bọn họ có một số nhân vật nắm quyền sinh sát tại các đại châu, khiến ai nhắc đến tên cũng phải run sợ.

Khi Tổ Phong biết được Ảnh Tử muốn tổ chức triển lãm tranh ở viện bảo tàng nghệ thuật Trung Châu. Ông ấy đã hạnh phúc đến mức suýt ngất, điên cuồng gật đầu đồng ý.

Hôm nay, Ảnh Tử đã cho người vận chuyển một trăm bức tranh đến triển lãm cảu ông ấy. Tổ Phong là người say mê hệ liệt Hoạ Hồn, làm sao có thể an ổn ngồi trong phòng làm việc được cơ chứ?

Chỉ không rõ trong trăm bức tranh kia, có bức nào là hệ liệt Họa Hồn hay không? Đây cũng chính là vấn đề Tổ Phong quan tâm nhất. Có hệ liệt Họa hồn, hay không có hệ liệt Hoạ Hồn là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Giang hồ đồn đãi rằng, Ảnh Tử sẽ không dễ dàng vẽ được thêm bức tranh nào thuộc hệ liệt Hoạ Hồn nữa. Tổ Phong cũng đồng tình với quan điểm này, nhưng ông ấy lại cảm thấy trong buổi triển lãm tranh đầu tiên của bản thân, Ảnh Tử nhất định sẽ dùng đến hệ liệt Hoạ Hồn.

Nếu không sẽ khiến người ta tiếc nuối, gây ảnh hưởng xấu đến cục diện sau cùng.

Nghĩ đến đây, trong lòng Tổ Phong bùng cháy lên ngọn lửa nhiệt huyết, cả cơ thể khẽ run lên.…

Phía sau lưng giám đốc bảo tàng Tổ Phong là các trưởng bộ phận ở viện bảo tàng. Bọn họ đều cảm thấy bực, dù là triển lãm của Ảnh Tử cũng phải đúng giờ giấc một chút. Khiến một nhóm người đợi mình, không phải Ảnh Tử đã quá kiêu ngạo rồi sao?

Chỉ vì Ảnh Tử mà giám đốc bảo tàng còn phải tự mình ra đón, lúc trước hoạ sĩ đỉnh cấp Lam Tinh nằm trong top 12 đưa tranh tới để tổ chức triển lãm. Giám đốc chỉ phái thư ký thân cận ra đón tiếp mà thôi.

Xếp hạng của Ảnh Tử còn không cao bằng vị kia nữa, thế mà giám đốc phải hứng gió lạnh chờ đợi đến mức toàn thân run rẩy. Giám đốc đứng nơi đầu gió, bọn họ không dám đứng bên trong hưởng ấm áp một mình.

Cùng lúc này, phía trước truyền tới tiếng xe, Tổ Phong ngẩng đầu lên, các nhân viên sau lưng cũng đang nhìn chằm chằm vào hai chiếc xe đang chậm chạp đi tới.

Xe dừng trước cửa, từ chiếc xe đầu tiên có mấy người bước xuống, tài xế chính là Tôn Diệu Hoả.

Hắn nhanh chóng xuống xe, mỉm cười với Tổ Phong: “Khiến giám đốc bảo tàng đợi lâu, bây giờ chúng tôi đưa tranh vào được chưa?”

Nhân viên đứng gần cửa nhất lập tức nhận ra Tôn Diệu Hoả, suýt chút nữa là bật thốt thành tiếng, tranh của Ảnh Tử được Tôn Diệu Hoả mang tới sao?

Còn bắt người ta làm tài xế nữa? Người ta chính là đại minh tinh Ngư vương triều đó. Là ca vương lừng lẫy trong giới âm nhạc Lam Tinh.

Chẳng lẽ vì quan hệ giữa Ảnh Tử và Tiện Ngư sao, thế nên mới được Tôn Diệu Hoả đích thân làm tài xế lái xe đến đây?“Chuyển tranh!”

Tổ Phong không để bọn họ chần chừ lâu, vội lên tiếng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.