Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Toàn Chức Nghệ Thuật Gia

Chương 1726: Đế chế Ngân Hà




Loạt truyện đế chế Ngân hà quá dài, có tổng cộng mười lăm bộ. Mỗi bộ đều là truyện dài, hoặc rất dài. Lâm Uyên chẳng thể viết toàn bộ chúng tra được, hắn chỉ muốn chọn phần tám của nó để viết mà thôi.

Đó là “Tôi, Robot", thông qua tác phẩm này Asimov đã tạo ra ba định luật chính cho Robot ở nền tảng khoa học viễn tưởng đương đại.

Điều 1: Robot không được gây hại cho con người hoặc đứng yên khi nhìn thấy con người bị tổn thương.

Điều 2: Robot phải tuân theo mệnh lệnh của con người trừ khi mâu thuẫn với điều 1.

Điều 3: Robot phải tự bảo vệ mình trừ khi sự bảo vệ này mâu thuẫn với hai điều trên.

Đây là ba định luật chính của robot, còn được gọi là ba quy tắc chính của robot. Để hoàn thiện hơn, sau đó Asimov đã thêm một "quy tắc số không", nhưng hiện tại Lâm Uyên cảm thấy không cần thiết.

Asimov sử dụng ba định luật chính để xây dựng một loạt các logic tư duy dường như hoàn hảo cho người đọc. Và sau đó mượn chín truyện ngắn để lật đổ các quy tắc, tìm cách để phá vỡ các lỗ hổng và nghịch lý trong lý thuyết, hành văn hài hước.

Có lẽ mọi người sẽ thắc mắc, vì sao đế chế Ngân hà có mười lăm bộ, lại viết bộ thứ tám đầu tiên. Sau này phát hành những bộ trước sẽ không gây ảnh hưởng đến việc đọc sao?

Ai theo dõi loạt phim Marvel sẽ biết rằng thứ tự phát hành phim Marvel không nhất quán. Điều này cũng tương tự với đế chế Ngân hà. Mặc dù Tôi, Robotics là phần thứ tám của loạt phim Đế chế Ngân hà, tác phẩm này là nguồn gốc và sự khởi đầu của loạt truyện theo thứ tự thời gian.

Nếu quần chúng Trái đất đang phân vân muốn tìm hiểu về loạt truyện, tốt nhất vẫn nên bắt đầu với phần thứ tám, đó sẽ là sự lựa chọn chính xác.

Cuốn sách của Phạm Xung được xâu chuỗi bởi sáu câu chuyện mà. “Tôi, Robot" của Lâm Uyên có chín câu chuyện, vừa khéo để đấu với cả bốn người.

Lâm Uyên đổi thuốc tăng lực, chính thức bắt tay vào viết. Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, Lâm Uyên đã đọc rất nhiều tiểu thuyết khoa huyễn của Lam Tinh, bao gồm cả đề tài robot.

Tính đến thời điểm hiện tại, khoa huyễn của Lam Tinh vẫn xem robot như kẻ thù giả định trong tương lai của con người. Ý tưởng cực đoan chính là robot sẽ phát triển trí thông minh cấp cao và chống lại chế độ nô lệ của con đặt ra.

Hoặc là nỗi sợ hãi thường trực rằng “Robot có thể đe dọa con người". Không chỉ có các tác giả khoa huyễn nghĩ như vậy, bao gồm cả điện ảnh và truyền hình đều nhất quán áp dụng triệt để thiết lập này. Thỉnh thoảng sẽ có người phá vỡ truyền thống, cũng không thoát khỏi phạm vi bao quát của ý tưởng.

Và điều tuyệt vời về Asimov là ông ấy đã kiểm soát các mối đe dọa tiềm tàng của robot từ khởi phát. Robot chỉ là sản phẩm công nghiệp được tạo ra bởi các kỹ sư, ba quy tắc chính là nguồn gốc của robot. Bảo vệ con người là cơ chế an toàn cốt lõi nhất sau khi robot được tạo ra, do đó không gây ra mối đe doạ cho nhân loại.

Nghe có vẻ đơn giản nhưng điều thú vị của cuốn tiểu thuyết cũng nằm ở đây. Cho dù có ba định luật lớn ràng buộc, hay robot không có sự linh hoạt như con người như vẫn sẽ xuất hiện lỗ hổng, hình thành việc bị cầm tù điển hình.......

Khi Lâm Uyên đang viết truyện thì cộng đồng mạng toàn cầu đều vì sự gia nhập của Phạm Xung mà nhiệt tình cả lên. Lần này những người ủng hộ Sở Cuồng, tràn vào khu bình luận của hắn.“Lão tặc ngươi không thể thua được, ở phía sau vẫn còn ba người chưa ra tay.”“Tin tưởng lão tặc.”“Dù lão tặc thường xuyên ngược đãi chúng t a, nhưng lần này không đùa được đâu, trình độ của Phạm Xung thật sự rất cao.”"Phạm Xung rất am hiểu về robot.""Tác phẩm nổi tiếng của Phạm Xung chính là series robot, đã lâu rồi không thấy hắn dùng đến. Lần này lại đột nhiên muốn viết robot, nhất định là cảm thấy đối phương có sức uy hiếp lớn.”"Độ khó càng ngày càng cao.""Đối thủ của Sở Cuồng càng lúc càng kinh khủng.”“Muốn thắng mười trận liên tiếp không thực tế chút nào.”“Nhưng Trung Châu và Nguỵ Châu chính là đỉnh cao của khoa huyễn, dù gì lão tặc cũng phải thắng một người. Bằng không sẽ bị người ta chê cười mất.”

Lúc trước cũng chính bọn họ mắng Sở Cuồng không thương tiếc, bây giờ lại lo lắng Sở Cuồng sẽ thua.......

Người hâm mộ Sở Cuồng lo lắng nhưng các tác giả khoa huyễn lại phấn khích. Sở Cuồng đấu mười người, đã thắng ba thì thôi đi, còn được ba đối thủ sau nịnh nọt hết lời.

Sự kiện này khiến giới khoa huyễn tức giận đến nỗi ứ máu não, nhưng khi Phạm Xung ra tay thì giới khoa huyễn lại lần nữa ngẩng cao đầu.“Kết thúc rồi.”“Không để hắn tiếp tục kiêu ngạo nữa.”“Phạm Xung lão sư nói không sai, đây là một trò hề.”"Còn một chọi mười?""Đánh bại ba người mà thôi, đã cho rằng mình vô địch?""Cho dù đánh bại sáu người thì thế nào, sáu người kia cũng không đại biểu cho trình độ cao nhất của khoa huyễn Lam Tinh, cùng lắm là đại diện cho lục địa của bọn họ thôi.”"Đỉnh cao của khoa học viễn tưởng Lam Tinh nằm ở Ngụy Châu và Trung Châu!""Cũng không cần Trung Châu ra tay, Ngụy Châu có thể giải quyết Sở Cuồng.""Kỳ thật khách quan nói một câu, Sở Cuồng thật lợi hại. Lúc trước ta cho rằng bất kỳ ai cũng sẽ đánh bại hắn nhưng ta đã nhầm.”

Sở Cuồng rất giỏi nhưng sự tồn tại của Nguỵ Châu và Trung Châu chính là niềm tin bất diệt của giới khoa huyễn Lam Tinh. Chỉ cần hai châu này không ra tay, Sở Cuồng có thắng sáu trận thì cũng không phải tác giả khoa huyễn đứng đầu Lam Tinh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.