Chương 38: Chuyển chức phụ ma nấu nướng sư Liên quan đến chuyện mình có hệ thống, Lục Phàm nhất định không thể thổ lộ với Hàn Kha.
Sở dĩ, Lục Phàm cũng sợ tiểu di hỏi về lai lịch Tiểu Dạ của mình.
Vì vậy Lục Phàm lấy từ trong túi đồ nhân vật ra một quyển trục chuyển chức, đưa tới, đồng thời nói: "Tiểu di, lần này đi dã ngoại, ta thu hoạch không ít đồ tốt. Món đồ này đối với người mà nói có ý nghĩa phi thường, người mau dùng đi."
Hàn Kha nghi hoặc tiếp nhận quyển trục, hỏi: "Đây là cái gì... Tê -- dĩ nhiên là quyển trục chuyển chức?!"
Đôi mắt hạnh xinh đẹp của Hàn Kha nhất thời trợn to, vẻ mặt khó tin."Cái này... Đây chính là bảo bối đáng giá đó!" Tay Hàn Kha hơi run run, nhìn về phía Lục Phàm, "Thứ này ngươi lấy được từ đâu?"
Lục Phàm cười, vẻ mặt bình tĩnh nói: "Ở dã ngoại, ta vô tình gặp được con gái thành chủ Giang Hải, Tần Sơn Hải. Họ thiếu người trong bí cảnh, ta liền đi cùng họ.""Sau khi thông quan bí cảnh, ta chọn được quyển trục chuyển chức này từ phần thưởng của bí cảnh, định để tiểu di chuyển chức thành phụ ma nấu nướng sư.""Như vậy, người cũng không cần trông nom tiệm bánh bao này nữa. Trở thành nghề ẩn sinh hoạt, người sẽ có tiền đồ rộng lớn hơn mới phải!"
Vừa nghe quyển trục này là phần thưởng Lục Phàm lấy được từ bí cảnh, trong lòng Hàn Kha nhất thời ấm áp.
Nàng biết, Lục Phàm có thể chọn phần thưởng khác nhưng vì nàng, Lục Phàm đã chọn tấm quyển trục chuyển chức này.
Hốc mắt Hàn Kha hơi ướt át, nàng kín đáo lau đi, cười nói: "Tiểu Phàm, tâm ý của cháu tiểu di nhận, nhưng quyển trục này quá quý giá, ta không thể dùng.""Chúng ta bán thẳng cái quyển trục này đi? Quyển trục chuyển chức nghề ẩn hẳn là bán được rất nhiều tiền, có lẽ có thể mua cho cháu hai món trang bị, đến kỳ thi cháu có thể đạt thành tích tốt hơn.""Không cần, tiểu di, ta không cần tiền cùng trang bị." Lục Phàm nói, cười híp mắt lấy điện thoại ra, cho Hàn Kha xem ghi chép thẻ ngân hàng đã nhận gần ba trăm ngàn tệ."Tiểu di xem, lần này cháu ra ngoài, còn tiện thể góp nhặt không ít tài liệu, bán được nhiều tiền như vậy. Về sau chúng ta rốt cuộc không cần vì tiền mà lo nữa, à phải rồi, cháu gặp được bạn học nhà họ Tần, cậu ấy còn nói sẽ cho cháu một khoản tiền coi như thù lao.""Nên cái quyển trục này người cứ dùng đi. Người tin tưởng cháu, sau này nhà chúng ta sẽ không bao giờ lo về tiền nữa."
Hàn Kha thấy Lục Phàm vậy mà kiếm được số tiền mà tiệm của mình ba bốn năm cũng không kiếm được, trong lòng vừa kinh ngạc lại vừa vui mừng.
Nàng xem quần áo tả tơi của Lục Phàm, tuy rằng trên người không có vết thương nào nhưng vết máu trên áo chứng tỏ chuyến đi dã ngoại này, Lục Phàm chắc chắn đã chịu không ít khổ.
Nghĩ đến đây, Hàn Kha lại thấy sống mũi cay cay.
Nhưng tấm quyển trục chuyển chức này nàng lại không từ chối, bởi vì đây là đồ mà Lục Phàm vất vả cực khổ mới lấy về cho nàng, nếu không dùng, chẳng phải là lãng phí tấm lòng tốt của Lục Phàm?
Vì vậy Hàn Kha cười gật đầu, nói: "Được, tiểu di tin cháu. Quyển trục này, ta sẽ dùng.""Ừm!" Lục Phàm thấy Hàn Kha bằng lòng dùng quyển trục chuyển chức, nhất thời mừng rỡ nói: "Tiểu di, người mau chuyển chức thành phụ ma nấu nướng sư đi, vừa hay ta cũng muốn xem, nghề ẩn này có gì thần kỳ.""Được rồi." Hàn Kha gật đầu, sử dụng quyển trục.
Chỉ thấy quyển trục hóa thành một ánh hào quang, không vào cơ thể Hàn Kha.
Một lát sau, quang mang tiêu tan, trạng thái thân thể Hàn Kha từ tiều tụy, biến thành tinh thần hơn rất nhiều.
Xem ra sau khi chuyển chức thành nghề ẩn, quả thật đã mang đến một vài lợi ích cho Hàn Kha.
Hàn Kha chậm rãi mở mắt, trong thần sắc có chút kinh hỉ.
Lục Phàm vội vàng hỏi: "Sao rồi tiểu di, nghề mới có đặc thù gì không?"
Hàn Kha gật đầu, nói thật: "Ta có thêm một kỹ năng bị động, gọi là phụ ma nấu nướng.""Sau này ta làm cơm, có thể căn cứ nguyên liệu và hương vị, sau khi người khác ăn vào, có thể giúp họ nâng cao thuộc tính nhất định. Nhưng đến cùng nâng cao thuộc tính gì, kéo dài bao lâu, ta cũng không rõ, đều là ngẫu nhiên.""Thì ra là thế à, chẳng phải giống với Dược Tề Sư sao?" Lục Phàm đối với hiệu quả của nghề ẩn này lại vô cùng hài lòng.
Kỳ thực nếu nói ra, phụ ma nấu nướng sư còn có chút lợi thế hơn so với Dược Tề Sư.
Dù sao Dược Tề Sư cần dược liệu mới có thể luyện dược, còn Hàn Kha chỉ cần nguyên liệu nấu ăn là được.
Hàn Kha hưng phấn mặt ửng hồng, mở miệng cười nói: "Cũng không sai biệt lắm, nhưng đồ ăn của ta, thuộc tính phụ thêm chắc chắn không nhiều như Dược Tề Sư, chỉ có thể nói là có còn hơn không thôi."
Lục Phàm cười: "Vậy cũng không sao, dù sao thuốc không thể uống liên tục, nhưng cơm thì ngày nào cũng phải ăn.""Tay nghề của tiểu di tốt như vậy, cơm làm ra, thuộc tính phụ thêm cũng sẽ không tệ mới đúng.""Chỉ có cháu là biết nói!" Hàn Kha cười lấy ngón tay chỉ vào trán Lục Phàm, sau đó nói, "Vậy để ta ra chợ mua chút đồ ăn về, tối nay làm một bữa cơm ngon, xem như rửa bụi đón gió cho cháu nhé.""Vừa hay cũng có thể xem, phụ ma nấu nướng của ta có thể làm ra loại thuộc tính cơm canh như thế nào."
