Sau khi nói xong, Lý Đàn bắt đầu lấy từ trong túi đeo lưng ra Truyền Tống Thạch, cấp phát cho học sinh tại chỗ.
Khi phát đến chỗ Lục Phàm, Lý Đàn không khỏi thập phần kinh hỉ, nói: "Lục Phàm?
Ngươi cũng tới tham gia đại khảo thí rồi hả?"
Lục Phàm cười đáp lại: "Đúng vậy thưa thầy, trong bảy ngày này ta đi dã ngoại một chuyến, cảm giác thực lực tăng lên không ít, cho nên mới tới tham gia đại khảo thí, định thi vào trường tốt.""Không tệ không tệ," Lý Đàn cảm thấy vô cùng vui mừng, gật đầu khích lệ: "Vậy ngươi phải nỗ lực, kiểm tra thành tích thật tốt nhé, thầy rất coi trọng ngươi đấy!""Tới, đây là Truyền Tống Thạch của ngươi, chờ đến địa điểm thi, ngươi cố gắng xem trong lớp mình có ai muốn tổ đội, với thuộc tính và ý thức chiến đấu của ngươi, chưa chắc đã kém so với người chuyển chức chiến đấu đâu.""Dạ được, thưa thầy."
Lục Phàm không nói thêm gì, gật đầu đáp lại.
Thực tế không cần nói cũng biết, dù Lý Đàn có nói vậy, trong lớp cũng không ai muốn tổ đội với Lục Phàm.
Dù sao có Lục Phàm trong đội, sẽ bị phân bớt một phần tích phân.
Mà tích phân lại là điểm mấu chốt của thành tích đại khảo thí.
Đợi Lý Đàn phát hết Truyền Tống Thạch, nhìn đồng hồ, dặn dò thêm vài câu, liền cho mọi người sử dụng Truyền Tống Thạch, đến trước địa điểm thi.
Lục Phàm dùng Truyền Tống Thạch, thân thể nhất thời truyền đến một cảm giác lôi kéo, rồi bị truyền đến một không gian rộng lớn.
Đây là một không gian Bí Cảnh nhỏ, chỉ có một bệ lớn, bầu trời cũng mờ mờ một mảnh.
Ngoài Lục Phàm ra, nơi đây còn có hơn vạn thí sinh tụ tập, và có người liên tục được truyền đến.
Phía trên đỉnh đầu mọi người, có một vòng xoáy khổng lồ, tựa như một hố đen trên trời.
Lục Phàm biết, đây chính là đề bài của đại khảo thí năm nay.
Mấy năm qua, đề thi đại khảo thí đều do cao thủ tỉnh mình ra, phục chế lại một vài tình cảnh trong phó bản, bỏ vào một nơi gọi là thang trời tháp.
Nghe nói thang trời tháp có 100 tầng, mỗi tầng cảnh tượng không giống nhau, lại có nhiều hình chiếu hung thú.
Thí sinh g·iết hung thú hình chiếu sẽ nhận được tích phân, được dùng làm thành tích đại khảo thí.
Còn vòng xoáy phía trên đầu mọi người chính là lối vào thang trời tháp.
Khi đại khảo thí bắt đầu, lối vào thang trời tháp sẽ mở ra, mọi người sẽ tiến vào phó bản thang trời tháp, bắt đầu khảo hạch.
Bây giờ còn nửa tiếng nữa thang trời tháp mở cửa, mọi người có thể quyết định tự mình đơn độc thi, hay là tổ đội.
Nếu muốn lập đội, có thể đi tìm đồng đội ngay.
Lục Phàm có Tiểu Dạ rồi, đương nhiên không cần người khác tổ đội, gánh bớt tích phân.
Cho nên sau khi đến địa điểm thi, Lục Phàm không hề nhúc nhích, chỉ buồn chán chờ đại khảo thí bắt đầu.
Những người khác phần lớn bắt đầu tìm kiếm đồng đội đáng tin, dù sao mỗi chức nghiệp đều có hạn chế, chỉ có tổ đội mới có thể bù đắp được điểm yếu của mình.
Lục Phàm cứ vậy chờ đợi đến khi đại khảo thí bắt đầu, đột nhiên nghe thấy có người gọi mình từ xa: "Lục Phàm!"
Lục Phàm quay đầu nhìn, quả nhiên là Tần Thu.
Bên cạnh Tần Thu còn có một cô gái mặc khí khôi giáp trắng bạc, trông hai người hẳn rất quen.
Cô gái này cũng là một tiểu mỹ nữ, nhưng so với khí chất thanh xuân thánh khiết của Tần Thu, hoàn toàn khác biệt.
Tiểu mỹ nữ này tuy thấp hơn Tần Thu một nửa, nhưng tóc ngắn, đường nét khuôn mặt mạnh mẽ, mày kiếm mắt sáng, có chút anh khí nam tử.
Tần Thu kéo theo tiểu mỹ nữ đi tới trước mặt Lục Phàm, cười yêu kiều chào hỏi: "Thật trùng hợp Lục Phàm, mình vừa được truyền tới đã thấy bạn rồi.""Ừ, rất khéo."
Lục Phàm cười gật đầu.
Tần Thu kéo tiểu mỹ nữ sang một bên, giới thiệu với Lục Phàm: "À phải, giới thiệu với bạn chút, đây là bạn thân nhất của mình ở trường nhất trung, bạn có thể gọi bạn ấy là Đào Tử, là một kiếm Sĩ cấp 14, thực lực tương đối mạnh đấy.""Đào Tử, đây là Lục Phàm, là bạn mình quen khi ở núi đá bình nguyên, nghề nghiệp là Ngự Long Sư, cũng là một người rất mạnh nha."
Lục Phàm rất khách khí, gật đầu chào Đào Tử: "Chào bạn.""Chào bạn."
Đào Tử đáp lại không mặn không nhạt, thái độ còn lâu mới có sự nhiệt tình của Tần Thu.
Nhìn ra được, nàng không nhắm vào Lục Phàm, có lẽ tính cách nàng vốn như vậy.
Tần Thu cười, cũng không nói gì thêm, tùy tiện tán gẫu vài câu với Lục Phàm, liền dò hỏi: "Cái đó...
Lục Phàm, hình như bạn không tìm đội nào, định thi đơn độc à?""Hay là...
Bạn lập đội cùng chúng mình đi?"
Sau khi Tần Thu nói xong, vẻ mặt Đào Tử hơi ngạc nhiên, không hiểu tại sao Tần Thu lại mời một Ngự Long Sư vào đội.
Điều làm cô ngạc nhiên hơn nữa là Lục Phàm trực tiếp cự tuyệt: "Xin lỗi, mình thích thi một mình hơn, không có ý định lập đội.""Vậy à..."
Tần Thu hơi thất vọng, nhưng đó cũng là điều cô đã đoán trước.
Với thực lực của Lục Phàm, ai theo Lục Phàm đều là một loại vướng víu.
Còn Tần Thu vì sao biết rõ vậy vẫn muốn mời Lục Phàm vào đội, thật ra Tần Thu cũng không nói rõ được.
Cô cảm thấy, nếu cô đề nghị lập đội mà Lục Phàm đồng ý, chắc cô sẽ vui lắm.
Chỉ là đáng tiếc, sự tình không như cô dự đoán.
