Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Toàn Dân Chuyển Chức: Ngự Long Sư Là Phế Nhất Chức Nghiệp ?

Chương 7: Núi đá bình nguyên




Chương 07: Núi đá bình nguyên

Rạng sáng bốn giờ, Hàn Kha dụi mắt mơ màng rời giường. Ngày qua ngày cần mẫn làm lụng tuy là vất vả, nhưng vì Lục Phàm, Hàn Kha không hề oán hận. Hàn Kha vốn rón rén muốn đi vệ sinh rửa mặt, ai ngờ phát hiện cửa phòng Lục Phàm mở toang, chăn gối đã gấp gọn gàng, sạch sẽ. Hàn Kha sững sờ, không ngờ rằng Lục Phàm lại dậy sớm như vậy.“Tiểu Phàm, con cũng dậy rồi à?” Hàn Kha gọi một tiếng, không nhận được hồi âm.

Rất nhanh, Hàn Kha liền phát hiện một phong thư Lục Phàm để lại trên bàn trà phòng khách, sau khi mở ra, dòng chữ quen thuộc đập vào mắt.“Dì à, mấy ngày tới con muốn đi núi đá bình nguyên một chuyến, dì ở nhà đợi con. Yên tâm, con không sao đâu, chờ con trở về, nhất định sẽ cho dì có cuộc sống tốt!”

Xuyên thấu qua từng con chữ, Hàn Kha thoáng thấy được khuôn mặt kiên nghị của Lục Phàm.“Đứa trẻ này… Sao có thể một mình đi núi đá bình nguyên được…” Dù Lục Phàm không muốn Hàn Kha lo lắng, Hàn Kha đọc được bức thư này xong, tim vẫn treo ngược lên.

Trong thâm tâm nàng, Lục Phàm hẳn là muốn đến núi đá bình nguyên luyện cấp, dốc sức cho kỳ thi đại học, tranh thủ suất học bổng. Điều này làm Hàn Kha có chút tự trách – nếu ban đầu mình chuyển sang nghề chiến đấu thì tốt rồi, hà tất toàn bộ gánh nặng đều dồn lên vai Lục Phàm…

Lúc này là buổi sớm tinh mơ, trời đất mờ mịt tối, chỉ có phía đông lấp ló chút ánh bạc.

Lục Phàm ngồi trên xe buýt ở ngoại ô, nhắm mắt dưỡng thần. Trên xe, ngoài tài xế ra, còn có mười mấy người, xem ra đều là người chơi đã chuyển nghề cấp mười trở lên, chắc là đi luyện cấp ở dã ngoại hoặc thu thập nguyên liệu kiếm tiền.

Xe buýt ngoại ô loại này tác dụng là vậy, đưa người đi về phía vùng dã ngoại. Dĩ nhiên, hung thú tàn sát bừa bãi ở dã ngoại, xe buýt này không chạy quá xa, chỉ cách thành phố Giang Hải chừng năm mươi dặm, đã là trạm cuối rồi. Nhưng dù sao thì, ít nhất cũng có thể giúp những người ra ngoại thành săn yêu thú tiết kiệm được chút sức lực.

Cuối cùng, xe buýt ngoại ô dừng ở trạm cuối, nơi này có một cứ điểm đơn sơ, đóng quân mấy vị thủ hộ quân là người chơi cấp mười trở lên, bảo vệ an toàn cho trạm cuối này. Nơi đây cũng là cửa ngõ đi vào dã ngoại, càng vào sâu trong núi đá bình nguyên thì không còn thủ hộ quân nào nữa. Một khi gặp phải hung thú chủ động tấn công, chỉ có thể chọn chiến đấu để sinh tồn.

Lục Phàm cùng đám Thợ săn nguyên liệu xuống xe, mọi người gần như không hề giao tiếp, xuống xe liền ai đi đường nấy, hướng sâu vào trong núi đá bình nguyên mà đi. Vừa rồi trên xe có một đội Thợ săn nguyên liệu muốn lôi kéo Lục Phàm gia nhập, nhưng Lục Phàm từ chối.

Thứ nhất, đám Thợ săn nguyên liệu này thượng vàng hạ cám, đa phần là dân liều lĩnh ở dã ngoại, chuyện giết người cướp của là thường tình, Lục Phàm không muốn chung đụng với bọn họ. Dù núi đá bình nguyên ở sâu bên trong đầy yêu thú mạnh mẽ, Lục Phàm một thân một mình độc bước vô cùng nguy hiểm, nhưng cũng không nguy hiểm bằng đi cùng bọn họ. Hơn nữa, đường Lục Phàm phải đi đào Bảo Đồ cũng không cùng đường với đám Thợ săn nguyên liệu này.

Lục Phàm xuống xe ở trạm cuối, vác thanh đao tân thủ sau lưng, men theo tọa độ đã đánh dấu trên tàng Bảo Đồ mà tiến, nhanh chóng đi vào khu vực giữa núi đá và bình nguyên. Lúc này mặt trời đã lên cao, phong cảnh núi đá bình nguyên đều thu hết vào tầm mắt. Cảnh sắc nơi đây rất giống Lam Tinh của Lục Phàm trước đây, một nơi tên gọi là đại bình nguyên đen.

Mặt đất bằng phẳng, núi đá lởm chởm, một vài nơi có những thảm thực vật cao nửa người. Đồng thời, ở đây thỉnh thoảng có thể bắt gặp Cự Giác Linh Dương quái cấp 7, hoặc Đại Lực Chiến Mã quái cấp 8, từng đàn đi ngang qua. Những hung thú này không phải loại chủ động tấn công, chỉ cần Lục Phàm không trêu chọc thì sẽ không gặp phiền phức.

Nhưng rất nhanh, Lục Phàm đã gặp phải vật cản đầu tiên của vùng núi đá bình nguyên – Thị Huyết Hôi Hồ. Loại quái vật này nằm ở chuỗi thức ăn thượng du, vừa thấy Lục Phàm là người, tự nhiên liền nổi ý đồ tấn công.

Lục Phàm dùng kỹ năng giám định lên người đối phương, thuộc tính của nó lập tức hiện ra.

Thị Huyết Hôi Hồ: Quái vật chủ động tấn công Cấp bậc: 10 Lực lượng: 15 Nhanh nhẹn: 31 Tinh thần: 10 Sức bền: 14 Kỹ năng: Khát Máu (tấn công kẻ địch có thể hồi phục 10% HP) Liên kích khát máu (có thể tấn công kẻ địch hai lần liên tiếp) Một con quái cấp 10, cùng cấp với Lục Phàm, xem thuộc tính thì là quái thiên về nhanh nhẹn, nhưng sức mạnh và sức chịu đựng rất bình thường. So sánh thuộc tính đơn thuần thì Lục Phàm có chút nhỉnh hơn. Bốn chỉ số thuộc tính của Lục Phàm đều trên 20, so kè cứng đối cứng với Thị Huyết Hôi Hồ không hề thiệt.

Bất quá, đó là vì Lục Phàm là học sinh giỏi top đầu ở tam trung nên thuộc tính cá nhân rất cao. Học sinh cấp 10 bình thường có tứ duy thuộc tính khoảng 10 điểm, nếu ở dã ngoại gặp phải Thị Huyết Hôi Hồ này, chắc chắn khó mà sống sót.

Lúc này, Thị Huyết Hôi Hồ đã bám sát sau lưng Lục Phàm, có thể tấn công bất cứ lúc nào. Lục Phàm tự nhiên không ngồi chờ chết, rút thanh trường đao tân thủ sau lưng, dự định giải quyết trước mối phiền toái này. Một con Thị Huyết Hôi Hồ thì không sao, nếu gặp thêm mấy quái chủ động tấn công khác, bị bọn chúng vây lại, e là Lục Phàm chưa kịp đến nơi có tàng bảo đã mất mạng ở dã ngoại rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.