Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Toàn Dân Chuyển Chức: Ngự Long Sư Là Phế Nhất Chức Nghiệp ?

Chương 96: Kinh nghiệm tối cao phó bản.




Chương 96: Kinh nghiệm tối cao phó bản.

Với thân là trợ giáo, vị học tỷ này vẫn có thể nghe được một vài tin đồn nội bộ từ các lãnh đạo trường học.

Nàng sớm đã nghe nói rằng, tân sinh có điểm cơ sở cao nhất năm nay là một Ngự Long Sư, thực lực rất mạnh, thậm chí mạnh đến mức điểm thi đại khảo của hắn không được công bố, chỉ có lãnh đạo tuyển sinh và một số lão giáo sư cấp viện trưởng mới biết.

Vị học tỷ này cũng ở Long Đô học phủ ba năm, biết rằng hàng năm học sinh có điểm cơ sở cao nhất dù có là thiên tài, nhưng cũng chỉ đạt tới mức 4000-5000 điểm là kịch kim rồi.

Thế mà, tân sinh trước mắt này lại phá lệ, điểm cơ sở của hắn trực tiếp là năm chữ số, chuyện này mà nói ra có ai tin được chứ?!

Do đó, vị học tỷ này đinh ninh rằng Lục Phàm chính là vị Nam Tỉnh Trạng Nguyên kia.

Lục Phàm sờ mũi một cái, cười nói: "Không sai, là ta.

Thông tin cá nhân trên thẻ của ta chẳng phải ghi rõ sao, người Nam tỉnh, thành phố Giang Hải, nghề nghiệp Ngự Long Sư.""Thật là ngươi ư ?!"

Học tỷ kinh hỉ khôn cùng, như thể một fan cuồng nhìn thấy thần tượng vậy.

Nàng không dám tin liếc nhìn điểm cơ sở của Lục Phàm, kinh ngạc nói: "Tôi nghe nói đề thi đại khảo năm nay ở Nam Tỉnh là khó nhất, mà cậu vẫn thi... tận 1 triệu 300 nghìn điểm?!""Trời ơi, đây là thật sao?!

Cậu... cậu quả thực không phải người, là thiên tài, không, phải là yêu nghiệt mới đúng!"

Biểu cảm của nàng khiến Tần Thu và Đào Tiểu Mãn nhìn nhau cười khổ, trước đây khi biết được một vài điều về Lục Phàm, mức độ kinh ngạc của các nàng chẳng thua gì vị học tỷ này là bao.

Lục Phàm thấy tiếng kinh hô của học tỷ sắp thu hút thêm nhiều người, mà hắn cũng không muốn thành trò khỉ để người ta xem.

Vậy nên, Lục Phàm liền vội vàng nói: "Học tỷ, ta là muốn đi cày phó bản, chị mau giúp ta tìm xem có phó bản nào thích hợp không.""ồ...

À, xin lỗi, tôi hơi thất thố, hiện tại sẽ lập tức tìm cho cậu!"

Học tỷ vội vàng sờ mặt, cười áy náy, sau đó tay gõ trên bàn phím bùm bùm, rất nhanh đã gửi tin tức của từng phó bản đến thiết bị cầm tay của Lục Phàm và những người khác.

Tần Thu và Đào Tiểu Mãn rất hiểu chuyện, trực tiếp đưa thiết bị cầm tay cho Lục Phàm, để hắn lựa chọn.

Dù sao thì Lục Phàm là người mạnh nhất, xem như đội trưởng trong đội ngũ của các nàng, có quyền quyết định mọi thứ.

Lục Phàm tự nhiên cũng không khách khí, nhận thiết bị cầm tay rồi bắt đầu chọn lựa thông tin phó bản.

Học tỷ lúc này không quên kiên nhẫn giới thiệu: "Long Đô học phủ của chúng ta, tổng cộng có 49 phó bản công khai, từ cấp 15 đến cấp 45 đều có, đồng thời số lượng người yêu cầu cũng khác nhau, thấp nhất là phó bản một người, cao nhất là phó bản mười người.""Ngoài 49 phó bản công khai này, vì cậu là tân sinh xếp thứ 30 điểm cơ sở, coi như là học viên tiểu đội Chuẩn Thanh Vân, cho nên còn có thêm 16 phó bản tiến giai không mở cho học sinh phổ thông để lựa chọn.

16 phó bản này phần lớn là phó bản cấp độ kinh dị, độ khó càng cao, nhưng kinh nghiệm thưởng cũng sẽ phong phú hơn.""Thử xem, đây là 16 phó bản tiến giai.

Mấy người chọn lựa đi."

Lục Phàm liếc qua, gật gật đầu nói: "Như vậy thì, việc ta đạt thành tích tân sinh xếp thứ ba mươi, đi quét phó bản tiến giai sẽ lợi hơn, đúng không?"

Học tỷ gật đầu nói: "Đương nhiên rồi, nếu cậu có thể qua được, phó bản tiến giai chắc chắn sẽ lợi hơn.

Bất quá, độ khó của phó bản tiến giai khá lớn, và cần nhiều tích phân hơn, nếu cậu không qua nổi mà phải rời giữa chừng, sẽ thiệt rất nhiều tích phân.""Ồ, cái này không sao, chắc chắn ta sẽ qua được."

Lục Phàm không mấy để tâm.

Dù sao thì, đại khảo cấp Ác Mộng hắn còn ung dung vượt qua, thì mấy phó bản tối đa cấp 45 có đáng gì với hắn.

Lục Phàm tập trung mục tiêu của mình vào 16 phó bản tiến giai, thế nhưng 16 tin tức phó bản này vẫn làm Lục Phàm đau đầu.

Cuối cùng, Lục Phàm chỉ có thể cười, nhờ đến sự giúp đỡ của học tỷ trợ giáo: "Học tỷ, trong 16 phó bản tiến giai này, phó bản nào kinh nghiệm thưởng cao nhất ạ?"

Học tỷ chăm chú đáp: "Nói về kinh nghiệm cao nhất, nhất định là Rừng Rậm Độc Chu.

Đây là phó bản dành cho năm đến tám người, bên trong có nhiều hung thú, quét qua có thể kiếm được nhiều kinh nghiệm nhất."

Ngập ngừng một chút, học tỷ chau mày nói: "Bất quá, cấp độ phó bản này so với các cậu có hơi cao, lại còn là phó bản cấp kinh dị, không thích hợp cho lắm.""Các cậu hẳn đều ở khoảng cấp hai mươi nhỉ?

Trong phó bản tiến giai có một cái tên là Pháo đài Cá Sấu tấn công, nó thích hợp cho các cậu hơn."

Lục Phàm lướt qua một lượt, phó bản Pháo đài Cá Sấu tấn công là một phó bản cấp 20, độ khó trung bình.

Nếu nói về cấp bậc và độ khó, với một đội cấp 20 mà nói, quả thực là rất thích hợp.

Nhưng với Lục Phàm, phó bản cấp 20 quá dễ dàng, Lục Phàm thực sự hứng thú với phó bản Rừng Rậm Độc Chu cho kinh nghiệm cao nhất kia hơn.

Thông tin về Rừng Rậm Độc Chu rất nhanh được Lục Phàm tìm thấy, quả thực, là một phó bản cấp 45 cấp kinh dị, ghi chú còn nói rõ, phó bản này là phó bản có số lượng kinh nghiệm thu được cao nhất trong Long Đô học phủ.

Đồng thời, cũng là một trong những phó bản khó khăn nhất.

Phó bản này, phỏng chừng chỉ có sinh viên năm tư mới đến đánh.

Chỉ có những người đã Nhị chuyển, cấp khoảng 40, sinh viên đại học năm tư mới có thể tổ đội đánh phó bản này.

Hơn nữa, thành viên trong đội ngũ cũng đều phải là học sinh giỏi của Long Đô học phủ.

Một phó bản như vậy, ngược lại làm Lục Phàm cảm thấy hứng thú.

Có điều, Rừng Rậm Độc Chu này, vừa nghe tên thôi đã biết đa phần là rất Âm Phủ, không thua gì Tuyệt Vọng thôn trang là mấy.

Vậy nên, Lục Phàm hỏi ý kiến Tần Thu và Đào Tiểu Mãn.

Hai nàng đối với Lục Phàm rất nghe lời, đến cả thông tin phó bản còn không thèm xem, đã nói để Lục Phàm quyết định là được rồi.

Vì các nàng biết, sau khi vào phó bản, các nàng chỉ có tác dụng lấp đầy nhân số, được Lục Phàm dẫn theo thôi, vậy nên các nàng đã giao quyền lựa chọn phó bản cho Lục Phàm toàn quyền quyết định.

Lục Phàm thấy hai nàng không ý kiến, vậy liền vỗ nhịp -- quyết định chọn Rừng Rậm Độc Chu!"Học tỷ, bọn em chọn cái này, Rừng Rậm Độc Chu!"

Lục Phàm đưa thiết bị cầm tay trả cho học tỷ.

Học tỷ vừa nghe, mặt lộ vẻ kinh hoàng: "Cái gì?!

Rừng Rậm Độc Chu?!

Học đệ, cậu đừng đùa, tuy cậu là người đứng nhất trong tân sinh, nhưng phó bản này vẫn là quá khó so với cậu.""Đây là phó bản, không phải trò chơi ở nhà, nếu có bất trắc, là có thể chết đó!"

Lục Phàm cười cười, nói: "Cám ơn học tỷ đã nhắc nhở, bất quá, bọn em vẫn tin mình có thể qua phó bản này.

Yên tâm đi."

Học tỷ lại khuyên vài câu, thế nhưng Lục Phàm kiên quyết chọn Rừng Rậm Độc Chu, nàng cũng chẳng có cách nào.

Nhưng theo sau lại có một vấn đề -- đó là số lượng người.

Giống như lúc ban đầu ở bí cảnh Tuyệt Vọng thôn trang, nếu nhân số không đủ, hoặc nhiều quá, là không thể mở được phó bản.

Rừng Rậm Độc Chu vì độ khó rất cao, cho nên nó là phó bản từ 5 đến 8 người, nếu năm người đi sẽ có nhiều kinh nghiệm nhất.

Nhưng mấu chốt là, trong tiểu đội hiện giờ của Lục Phàm, chỉ có 3 người.

Cho dù gọi Hàn Kha đến cùng nhau lên cấp, cũng chỉ có 4 người, vẫn thiếu một.

Chẳng lẽ lại tùy tiện tìm ai đó lập đội à?

Có vẻ, cũng chỉ có thể vậy thôi.

Lục Phàm nhờ Tần Thu gọi điện thoại cho dì của nàng, xem có rảnh tới đây lập đội vào phó bản không...

Còn Lục Phàm, thì bắt đầu đi tìm xem có ai đang lạc đàn mà có thể bổ sung cho đủ số lượng, cùng mình vào phó bản.

Lục Phàm đi chưa được mấy bước, bỗng nhiên liền thấy ở một quầy phục vụ khác không xa mình, có một tiểu mỹ nữ một thân giáp da màu đen, để tóc dài màu nâu sẫm như thác nước đang nhíu mày chọn thông tin phó bản.

Một học tỷ khác đang tiếp đãi cô bé có vẻ hơi bất đắc dĩ, vừa giải thích: "....

Niên muội, em thôi đi, muốn tìm một phó bản cá nhân có kinh nghiệm nhiều, thì chỉ có phó bản cấp 15 thấp thôi.""Còn lại có nhiều kinh nghiệm hơn, thì đều là phó bản nhiều người.

Phó bản cần càng nhiều người thì quái trong đó càng nhiều, kinh nghiệm báo đáp cũng sẽ càng cao, đây là kiến thức thông thường thôi.""Nếu em ngại độ khó phó bản 15 một người quá thấp, mà kinh nghiệm báo đáp cũng không cao, vậy em nên tìm một vài người tổ đội thôi.

Như thế, ngược lại sẽ có nhiều lựa chọn tốt hơn, ví dụ như cái gì Pháo đài Cá Sấu tấn công chẳng hạn, đều là mấy cái mà học sinh chúng ta thường xuyên đi cày lúc trùng kích Nhị Chuyển."

Kiếm Ảnh vừa tìm thông tin phó bản vừa nhàn nhạt nói: "Tôi không thích có người kéo chân tôi.""Chỉ có vậy thôi sao?

Phó bản một người cấp 40 trở lên tôi cũng qua được."

Học tỷ cười bất đắc dĩ: "Em là thành viên của tiểu đội Chuẩn Thanh Vân, xếp thứ 30, 16 phó bản tiến giai chị cũng đã cho em xem rồi, chẳng phải cũng không có cái nào đáp ứng được yêu cầu của em đó sao.""Trong học viện mình, phó bản một người không nhiều, nếu em muốn đánh phó bản một người, vẫn nên đi tới kỳ trân bán đấu giá của trường học xem sao.

Ở đó biết đâu có thông tin về bí cảnh một người nào đó sẽ được bán đấu giá, nhưng loại chuyện này, đều là tùy duyên cả."

Nói đến đây, học tỷ tận tình khuyên nhủ: "Niên muội, nhìn là biết bình thường em thích độc lai độc vãng nhỉ?""Chị cảm thấy em nên thay đổi đi, trong thế giới này, các nghề có ưu thế và khuyết điểm riêng, chỉ khi kết hợp mới phát huy được hết ưu thế của mỗi nghề.""Dù cho nghề nào thích hợp chiến đấu một mình, cũng không phải ngoại lệ.

Trong thời gian học đại học tìm được một đội ngũ cố định phù hợp với bản thân, chắc chắn sẽ là thu hoạch lớn nhất trong những năm đại học.""Nếu em không thích ai đó làm vướng chân trong lúc đi cày phó bản, có thể tìm những người đủ mạnh để làm đồng đội mà, ví dụ em đang đứng thứ hai trong danh sách tân sinh, thì có thể đi tìm người xếp thứ nhất, thứ ba, thứ tư...""Chị tin là bọn họ cũng rất sẵn lòng lập đội với cường giả như em.

Sau này cùng nhau luyện cấp, hỗ trợ lẫn nhau, chẳng phải sẽ ngày càng mạnh hơn sao?"

Lời của học tỷ, khiến Kiếm Ảnh rơi vào trầm tư trong giây lát.

Một lát sau, Kiếm Ảnh đưa trả thiết bị cho học tỷ, không nói một lời nào, trông có vẻ như hôm nay không muốn đi cày phó bản nữa mà muốn đi những nơi khác.

Nhưng, Kiếm Ảnh mới đi được hai bước, đã thấy một người đang đi về phía mình.

Và khi nhìn rõ mặt người này, chân mày của nàng không tự chủ nhíu lại.

Lục Phàm, thấy Kiếm Ảnh lộ ra vẻ mặt ghét bỏ khi thấy mình, nhất thời cảm thấy hơi ngượng.

Tiến đến trước mặt Kiếm Ảnh, Lục Phàm khẽ hắng giọng, cười gượng nói: "Kiếm Ảnh, cậu khỏe chứ."

Kiếm Ảnh nhìn hắn, không nói gì."Ách..."

Lục Phàm cứng họng một lúc, nhưng cũng không hề nản lòng, mà nói thẳng mục đích: "Tớ thấy cậu muốn tìm phó bản có kinh nghiệm cao để cày đúng không?

Tớ cũng vậy, hơn nữa đội của tớ đang thiếu một người, cậu có muốn tham gia không?".


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.