Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Toàn Dân Chuyển Chức: Ngự Long Sư Ta Có Thể Trảm Thần

Chương 97: Điểm danh khiêu chiến




Bạch Vô Song Tứ Dực Phong Lôi Long thất bại.

Con Phi Long có hai thuộc tính phong và lôi cứ như vậy dễ như trở bàn tay thua dưới một bàn tay của Tiểu Tửu.

Yếu.

Quá yếu.

Ngay cả Tiểu Hàn cũng không ngờ con Tiểu Phi Long dám vênh váo với bọn nó lại yếu gà đến thế.

Đến một bàn tay của tỷ tỷ mình nó cũng không chịu nổi.

Đến mức nó vừa chuẩn bị ngâm xướng xong phép thuật Thánh Long cũng không thể không hủy bỏ thi pháp.

Đứng cách đó không xa, Bạch Vô Song sớm đã bị bụi mù tung lên làm cho ho sặc sụa, toàn thân lấm lem.

Hắn nhìn long sủng của mình đã hoàn toàn hôn mê, lại quay đầu nhìn hai con Thánh Long chẳng thèm nhìn đến hắn, vẻ mặt uy nghiêm.

Nỗi sợ hãi trong lòng cùng sự tuyệt vọng rốt cuộc bùng phát!

Cái này…

Cái này mẹ nó hoàn toàn là bất công quá đáng mà!!

Tần Phàm có tài đức gì mà có thể khế ước Thánh Long chứ!

Mấu chốt là còn khế ước ngay hai con!!

Hai con Thánh Long!

Như này còn đánh đấm cái gì nữa!

Bịch!!

Hắn tuyệt vọng ngồi liệt trên đất, thần thái cả người đã hoàn toàn chết lặng cứng ngắc, lòng tự tin của mình bị Tần Phàm đánh cho tan nát.

Hồi tưởng lại dáng vẻ kiêu căng trước đó của mình…

Thằng hề!

Triệt để là một thằng hề mà!

Lại nhìn Bạch Vô Song và Hứa Niệm Niệm đứng ở đằng xa, hai người trợn mắt há mồm!

Miệng há to đến nỗi có thể nhét cả quả trứng vịt vào!

Chớ nói chi là những người xem bên ngoài!

Thất thố!

Đã hoàn toàn thất thố!

Thậm chí rất nhiều tân sinh đang trong trận PK cũng dừng động tác, ngơ ngác nhìn hình ảnh trên màn hình chiếu lớn giữa không trung.

Thật ra…

Ngay khi hai tiểu long tể này thể hiện tư thế chiến đấu thật sự, cuộc đấu ba chọi này đã tuyên bố kết quả.

Nhìn ba tên thiên kiêu đã mất hết ý chí chiến đấu và con Tứ Dực Phong Lôi Long bị một bàn tay của Tiểu Tửu đập choáng, Tần Phàm cũng có chút không hài lòng mà thở dài.

Quá vô vị…

Vốn hắn còn nghĩ có thể xem một trận chiến kịch liệt giữa các Long tộc, kết quả con Tứ Dực Phong Lôi Long này lại yếu như vậy!

Ngay cả một bàn tay của Tiểu Tửu cũng không chống nổi!

Nhưng điều này cũng khiến Tần Phàm cảm nhận rõ sự phân chia giai cấp huyết mạch nghiêm ngặt giữa các Long tộc.

Con Tứ Dực Phong Lôi Long của Bạch Vô Song đã 24 cấp.

Còn cao hơn Tiểu Tửu 5 cấp.

Cao hơn Tiểu Hàn tận 13 cấp.

Nhưng tứ duy thuộc tính của con Phong Lôi Long này tính ra cũng chỉ vừa phá 1000.

Trong khi Tiểu Tửu đã gấp 4 lần con số đó!

Tiểu Hàn vừa ra đời chưa bao lâu, mới 11 cấp, lại có chỉ số thuộc tính cao hơn con Phong Lôi Long này mấy trăm điểm!

Nhất là khi Tiểu Tửu ở hình thái "Lực Hám thiên khung", chỉ một cú tát vừa rồi dù là ra tay hờ hững thôi, Nhưng chắc chắn một người chuyển chức 50 cấp mà cứng rắn chịu đòn thì cũng phải trọng thương!

Nếu là chức nghiệp máu giấy, tại chỗ bị đập thành tương nhuyễn đã là kết quả khó tránh!

Ừm…

Nói vậy, Con Tiểu Phi Long bị đập một bàn tay choáng, cũng hợp lý thôi.“Gào ô!”“Anh!”

Lúc này.

Hai tiểu long tể ghét bỏ biến trở về hình dạng ấu sủng, vỗ đôi cánh nhỏ, như hai viên cầu tròn xoe, bay về phía Tần Phàm.

Dáng vẻ mềm mại đáng yêu này khác hẳn vẻ uy nghi như Thần Linh vừa nãy, mang lại cảm giác tương phản mãnh liệt.“Các ngươi còn muốn tiếp tục đánh không?”“Nếu muốn tiếp tục, ta sẵn lòng.”

Tần Phàm ôm hai tiểu long tể, bình thản nhìn La Hạo và Hứa Niệm Niệm.

Hứa Niệm Niệm: “…”

La Hạo: “…”

Anh ơi!

Tha cho bọn em đi!

Đánh đấm cái gì nữa!

Ngay cả con Phi Long cao 50 mét còn như đồ chơi bị Thánh Long nhà anh một tay đánh choáng!

Hai con Thánh Long nhà anh tùy tiện thở ra một hơi cũng có thể thổi bay bọn em đấy!“Không… Không đánh.”“Tôi nhận thua.”

Vị trạng nguyên Phụng Thiên kiêu ngạo nhìn hai con tiểu long tể, khó nhọc nuốt nước bọt, cuối cùng cũng cúi đầu, chọn nhận thua.

Ngay cả Hứa Niệm Niệm, pháp sư Hỗn Độn cũng tranh thủ thời gian buông pháp trượng tinh mỹ trong tay xuống, sợ hai tiểu gia hỏa trong ngực Tần Phàm nổi lên địch ý.

Tâm phục khẩu phục…

Thua tâm phục khẩu phục rồi!“Vậy thì trận đấu này kết thúc!”“Xét thấy Bạch Vô Song và Phi Long của hắn mất khả năng chiến đấu, và La Hạo, Hứa Niệm Niệm cũng chủ động đầu hàng…”“Ta tuyên bố, người thắng trận đấu này là Tần Phàm!”

Vị trọng tài già cả cũng bị rung động tận đáy lòng, vội vàng lớn tiếng tuyên bố.

Xoạt!!

Khán giả bên ngoài cũng theo tiếng tuyên bố mà giật mình tỉnh lại, phát ra tiếng xôn xao đầy kinh ngạc.“Tần Phàm thật sự khế ước hai con Thánh Long! Tôi chắc chắn là đang mơ…”“Này ông bạn! Hãy chấp nhận sự thật đi!”“Mấy ông dự đoán gia nghi ngờ Tần Phàm khế ước Cự Long, Thánh Long đâu? Mau lôi ra chém đầu!”“Vậy thì… Chẳng phải Tần Phàm trở thành Ngự Long Sư đầu tiên từ xưa đến nay có long sủng sao?”“Đúng! Hơn nữa nếu không có gì bất ngờ, tương lai anh ta nhất định sẽ trở thành chí cường giả cấp thế giới!”

Mọi người bàn tán ồn ào.

Lúc này, viện trưởng học viện chiến đấu, Lưu Kim Hoa, trầm giọng quát:“Được rồi! Đừng nói nhiều nữa!”“Mau chóng khiêu chiến đi! Mười phút nữa, cuộc thi tân sinh năm nay sẽ kết thúc!”

Nghe tiếng quát, mọi người mới cố nén kinh ngạc, vội vàng chọn đối thủ để chiến đấu.

Đáng chú ý là…

Lúc này một số tân sinh đến từ Nam Châu tỉnh nhao nhao đứng ra, điểm danh những người trước đây từng chế nhạo Tần Phàm!“Ta, Thông thứ 5 Nam Châu tỉnh, xếp thứ 25, khiêu chiến Trần Vĩ hạng 7! Thằng ranh con mau lên đài! Ông đây ngứa mắt với mày lâu rồi!”“Còn có ta, Phan Vĩnh Thế đến từ Nam Châu, xếp thứ 32, khiêu chiến Phùng Viện Viện hạng 18! Lúc trước là mày chế nhạo Phàm ca bọn ta đúng không? Mau lên đây ăn đòn!”“Hừ! Còn có ngươi, Tô Nhu! Cũng mau lên đài cho lão nương! Uổng công thi đại học phó bản là Phàm ca dẫn ngươi qua, mà lại còn theo đám người này, ta, Lý Bích Dao hạng 16, khiêu chiến Tô Nhu hạng 12!”“Mã Thanh Phong đúng không? Thằng nhãi ranh mày có võ đức, ta tha cho mày một mạng, không khiêu chiến mày! Nhưng cái thằng cờ hó tên Tất Đức Giang kia, đừng tưởng cúi đầu là lão tử không thấy, cho bố mày lên!”…

Chưa đầy 10 giây.

Những người từng công khai chế nhạo Tần Phàm trong điện đường bí cảnh đều bị những tân sinh ủng hộ Tần Phàm điểm danh khiêu chiến.

Những tân sinh này đa phần đều đến từ Nam Châu.

Chủ yếu là lúc trước quá oan ức.

Luôn bị những lời nói mỉa mai châm chọc.

Bây giờ đương nhiên là muốn hả giận.“Chết tiệt!!”

Tất Đức Giang, Phùng Viện Viện, La Đào và những người khác nhìn đám tân sinh đang gào thét về phía họ, mặt ai nấy đều khó coi!

Họ chưa bao giờ gặp phải chuyện nhục nhã như thế này!

Nhưng không có cách nào.

Quy định của kỳ thi tân sinh là người xếp hạng thấp hơn có thể khiêu chiến người có hạng cao hơn!

Và không được từ chối khi bị thách đấu!

Ai không phục với thứ hạng của mình thì cứ đi mà thách đấu!

Thắng thì có thể thay thế thứ hạng của đối phương!

Phương thức cạnh tranh trực tiếp, đơn giản này cũng khiến không ít tân sinh thích thú.

Kiểu không vòng vo, dựa hoàn toàn vào thực lực để tranh thứ hạng này họ rất thích!

Mà Tần Phàm lúc này cũng đã ra khỏi chiến trường bí cảnh…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.