Chương 42: Hủy thi diệt tích, ở đây có thể gặp nguy hiểm (1)
“Tập trung tấn công một người.”
Lâm Mặc Ngữ nhìn về phía kỵ sĩ đang chống đỡ đám Khô lâu chiến sĩ ở vòng ngoài cùng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kỵ sĩ kia lúc này cũng khổ không thể tả, hắn ta phải đồng thời chịu đựng công kích của hơn mười Khô lâu chiến sĩ
Áp lực hắn ta phải chịu đựng còn lớn hơn so với chống lại BOSS phó bản cấp Ác Mộng nữa
Mặc dù liên tục có trị liệu thuật rơi vào người hắn ta, nhưng hắn ta vẫn cảm thấy vô cùng thống khổ, cảm thấy mình bất cứ lúc nào cũng có thể chết
Theo mệnh lệnh của Lâm Mặc Ngữ, đao rơi vào người hắn ta càng nhiều hơn
Tiếp theo một khóm lửa đỏ xuất hiện trên đỉnh đầu
Xuất phát từ bản năng sinh tồn, kỵ sĩ trong nháy mắt bắt đầu Phòng Thủ Tối Đa
Trên người lóe lên ánh sáng nhạt, áp lực lập tức giảm đi rất nhiều
Tuy nhiên Ngọn lửa linh hồn phớt lờ lực phòng ngự của hắn ta, trực tiếp công kích thẳng vào linh hồn
Mặc dù có Phòng Thủ Tối Đa, hắn ta vẫn kêu lên thảm thiết
May mắn là hỗ trợ phản ứng nhanh, từng đạo trị liệu thuật không ngừng được ném vào người hắn ta
Dưới công kích liên tục không ngừng của Khô lâu chiến sĩ, ánh sáng của Phòng Thủ Tối Đa đang nhanh chóng tiêu tán
Ban đầu ít nhất cũng có thể duy trì hơn 40 giây Phòng Thủ Tối Đa, kết quả chỉ kiên trì được 20 giây
Trong nháy mắt Phòng Thủ Tối Đa biến mất, Lâm Mặc Ngữ đưa ra mệnh lệnh mới
“Sử dụng kỹ năng!”
Đồng thời hắn lại một lần nữa sử dụng Ngọn lửa linh hồn
Ngọn lửa linh hồn phát huy hiệu quả, khiến cho kỵ sĩ kêu lên không ngừng
Hơn chục nhát Tấn Công Cuồng Bạo đồng thời rơi vào người tên kỵ sĩ nọ
Ngay cả hỗ trợ cũng không kịp trị liệu, kỵ sĩ trong nháy mắt bị giết chết
Lỗ hổng của đội ngũ bị mở ra, sắc mặt Triệu Cát đại biến: “Chạy mau!”
Lâm Mặc Ngữ lắc đầu, không kịp nữa rồi
Một Khô lâu chiến sĩ ném thi thể kỵ sĩ kia lên không trung
Thi Thể Bạo Liệt
Một tiếng nổ ầm ầm vang lên
Thi thể của kỵ sĩ kia bị kíp nổ
Nổ tung trên không, uy lực lớn nhất
Lấy kỵ sĩ làm trung tâm, trong phạm vi 20 mét, đối với tất cả kẻ địch xung quanh gây ra sát thương bằng 200% HP của kỵ sĩ
Trong tất cả các chức nghiệp, sinh lực của kỵ sĩ đứng đầu bảng
Lấy sinh lực của hắn ta làm chuẩn sát thương, lại tăng thêm gấp đôi, uy lực sẽ mạnh đến mức nào
Triệu Cát chỉ nghe thấy ầm một tiếng, sau đó không còn nghe thấy gì nữa
Toàn bộ đều bị giết trong chớp mắt
Thi Thể Bạo Liệt như sấm sét kinh thiên, hủy diệt tất cả
Trên mặt đất chỉ còn lại hơn chục thi thể bị nổ tung đến nát bấy
Người của Công hội Vương Triều, không một ai còn sống sót
Đại lượng vật phẩm rơi rải rác trên mặt đất
Lâm Mặc Ngữ nhìn cũng không nhìn mà thu hết tất cả lại
Bùm
Bùm
Bùm
Từng thi thể lần lượt bị ném lên không trung
Tiếng nổ liên tục vang lên
Lâm Mặc Ngữ cho nổ tung tất cả thi thể
Những thi thể thực sự đã bị tiêu hủy
Sau khi làm xong tất cả những điều này, Lâm Mặc Ngữ tiến vào phó bản
Cuối cùng, đám người chơi cá nhân lúc nãy mới dám tiến lại gần
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi thi thể phát nổ, năng lượng khủng bố giống như một con dao khiến toàn thân họ đau đớn
“Wow, chết hết rồi.”
“Không giữ lại ai luôn.”
“Đâu chỉ không giữ lại người, ngay cả thi thể cũng có giữ lại đâu.”
“Mấy người hủy thi diệt tích* chân chính đa số là tàn nhẫn và ít nói.”
(*): tiêu hủy chứng cứ
“Lần này kết thù với công hội Vương Triều rồi.”
“Công hội Vương Triều sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu.”
“Chúng ta nên làm gì đây?”
Vương Nghĩa đột nhiên đứng dậy nói: “Mọi người, với tính cách của công hội Vương Triều thì chắc chắn sẽ không bỏ qua.”
“Nếu bị bọn họ bắt được, cho dù chúng ta có nói hay không thì kết quả vẫn là một từ chết.”
“Ta có một đề nghị, hay là bây giờ mọi người đều rút lui đi.”
“Rời khỏi thành phố Tây Hải, rời khỏi tỉnh Giang Ninh, cách xa phạm vi thế lực của công hội Vương Triều.”
“Dù sao thì đâu chỉ có một chỗ cho chúng ta luyện cấp, công hội Vương Triều cũng không phải là thần, chưa chắc đã có thể tìm thấy chúng ta.”
Đề nghị của hắn ngay lập tức được mọi người chấp nhận
Như hắn đã nói, công hội Vương Triều chẳng phải nơi tốt đẹp gì
Chỉ cần bọn họ bị bắt, cho dù nói hay không thì kết cục cũng sẽ như nhau
Vương Nghĩa siết chặt nắm đấm: “Ta đi trước đây, có duyên sẽ gặp lại.”
“Có duyên sẽ gặp lại!”
Dưới sự xúi giục của hắn, mọi người đều rút lui
Trong chớp mắt, cánh cửa của phó bản đã không còn một bóng người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngọn lửa đã bị dập tắt, chỉ còn lại một vòng xoáy màu đen ở lối vào khu phó bản mỏ Tây Hải, chậm rãi xoay tròn và phát ra âm thanh vù vù yếu ớt
Nguyệt Quang một lần nữa thống trị khu vực này
Nửa giờ sau, có vài người dịch chuyển ra khỏi phó bản