Chương 1117: Lối đi bí mật
Blunt huân tước cảm nhận được ngữ khí không tốt của Đường Minh Nguyệt, ôn hòa giải thích: "Minh Nguyệt điện hạ xin đừng hiểu lầm, bên ngoài có lời đồn rằng điện hạ bị kẻ xấu lừa gạt, chúng ta lo lắng cho sự an nguy của điện hạ nên cùng nhau tới xem xét.""Lừa gạt? Không phải là đang nói ta đó chứ?"
Phương Hằng từ sau tảng đá đứng lên, đi đến trước mặt Đường Minh Nguyệt."Lần đầu gặp mặt, ta là Phương Hằng, lãnh chúa Ôn Dịch chi địa.""Chắc hẳn các vị là lãnh chúa hợp tác cùng chúng ta? Hiện tại các vị đã gặp Minh Nguyệt điện hạ, có thể yên tâm rồi. Thời gian cũng không còn nhiều, hàng hóa đã chuẩn bị xong chưa? Chúng ta phải lên đường thôi."
Nghe Phương Hằng nói, tất cả mọi người đều sửng sốt.
Eder và những người chơi khác cũng có chút không thích ứng kịp.
Việc này dường như không giống với kế hoạch ban đầu?
Thấy vẻ mặt đầy nghi hoặc của mọi người, Phương Hằng cau mày nói: "Các vị lãnh chúa muốn đi cùng sao? Việc vận chuyển vật liệu không nguy hiểm, tấm lòng của các vị chúng ta xin nhận.""Lừa đảo, đừng giả vờ nữa, lời nói dối của ngươi đã bị chúng ta vạch trần."
Mã Lặc Kho từ trong đám người đi ra, đối đầu với Phương Hằng."Chúng ta đã xác nhận với đế quốc về các khoản chi tiêu tài chính năm nay, trong đó hoàn toàn không có dự toán xây dựng pháp sư tháp. Hoàng thất cũng không hề có kế hoạch xây dựng U Hồn Tháp với số lượng lớn, ngươi chính là kẻ lừa đảo!""Phương Hằng, ngươi còn gì để nói!""Các ngươi tới đây vì chuyện này?" Phương Hằng đảo mắt nhìn đám người, lắc đầu, "Ai nói với các ngươi rằng ta cần mượn tài chính của đế quốc?"
Mã Lặc Kho nghe vậy liền khựng lại.
Các lãnh chúa khác cũng đều mang vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Ý gì? Không cần tài chính của đế quốc? Vậy tiền đâu ra? Tiền từ đâu mà có?"Đối tượng ký hiệp nghị hợp tác với các vị lãnh chúa là ta, trong hiệp nghị của chúng ta cũng chưa từng đề cập tới sự hỗ trợ tài chính của đế quốc. Còn về kế hoạch xây dựng U Hồn Tháp của đế quốc, ta cũng mới lần đầu nghe nói."
Phương Hằng nhìn về phía Mã Lặc Kho, "Còn vấn đề gì nữa không? Ta phải lên đường, chúng ta chỉ có bảy ngày để xây dựng U Hồn Tháp. Nếu như bị các ngươi làm trễ nải thời hạn thi công, ngươi có đồng ý thay chúng ta bồi thường tiền vi phạm hợp đồng không?"
Các lãnh chúa cùng nhìn nhau.
Bọn hắn cảm thấy tên pháp sư vong linh trẻ tuổi trước mặt này toàn thân toát ra vẻ cổ quái và tự tin.
Nghe ý của hắn, hắn định một mình đơn độc xây dựng pháp sư tháp?
Một thành viên của thương hội đem tư liệu về tư chất lãnh chúa của Phương Hằng trình lên.
Blunt huân tước kiểm tra qua tư chất lãnh chúa, gật đầu nói: "Tư chất không có vấn đề, là lãnh chúa mới được đế quốc phong đất."
Eder trầm giọng nói: "Một lãnh chúa mới được phong đất lấy đâu ra nhiều tài chính như vậy để xây dựng pháp sư tháp? Mọi người đừng để hắn lừa gạt, hắn nhất định có vấn đề!"
Phương Hằng chuyển ánh mắt về phía Eder."Ngoài việc là một lãnh chúa, ta còn là một pháp sư vong linh, ta tự nhiên có cách xây dựng pháp sư tháp. Mặt khác, việc xây dựng U Hồn Tháp đối với Ôn Dịch chi địa và các vị lãnh chúa mà nói là một chuyện đôi bên cùng có lợi, người không phận sự xin tránh ra, ta phải lên đường.""Xây dựng pháp sư tháp cần ma pháp hạch tâm, ngươi căn bản không có nhiều hạch tâm như vậy để xây dựng.""Chúng ta có biện pháp giải quyết." Phương Hằng lắc đầu, nhìn về phía các lãnh chúa, "Nếu như các vị muốn xé bỏ hiệp ước, vậy thì xin lỗi, theo điều khoản bồi thường, tiền đặt cọc đã thanh toán sẽ không được hoàn lại."
Các lãnh chúa nhìn nhau.
Tiền đã trả rồi còn xé bỏ hiệp ước? Đây không phải là tự làm mình ngốc sao?
Eder nhìn Phương Hằng khó đối phó, lập tức cảm thấy vấn đề nan giải.
Hắn đã nghĩ tới rất nhiều khả năng, duy chỉ có không ngờ Phương Hằng lại ngoan cố đến vậy.
Trước mắt, bọn hắn thật sự không có chứng cứ thực tế để chứng minh Phương Hằng là kẻ lừa đảo.
Đương nhiên, nếu đợi thêm một thời gian nữa, Phương Hằng tự nhiên sẽ lộ ra sơ hở.
Hắn tuyệt đối không thể hoàn thành việc xây dựng pháp sư tháp!
Nhưng phiền phức ở chỗ thời gian giới hạn của nhiệm vụ chỉ có 24 giờ, thời gian vừa hết, nhiệm vụ lập tức bị phán định thất bại, đến lúc đó bọn hắn có vạch trần âm mưu của Phương Hằng cũng không có ý nghĩa gì.
Đột nhiên, Eder trong lòng khẽ động, nói: "Ta nghe nói số vật tư này được mang đến Ôn Dịch chi địa? Randolph tiên sinh nói với chúng ta rằng ngài có một lộ tuyến bí mật có thể nhanh chóng qua lại giữa Hanny thành và Sư Thứu thành.""Chúng ta cùng đi tham quan việc xây dựng pháp sư tháp, chuyện này chắc là được chứ?"
Một lãnh chúa cũng kịp phản ứng, phụ họa nói: "Đúng vậy, chúng ta muốn đi cùng tham quan!""Hoàn toàn chính xác, bất quá việc xây dựng pháp sư tháp là một bí mật, nếu như bí mật này không cẩn thận bị tiết lộ..." Phương Hằng nhìn về phía đám người, "Phải biết gần đây Man tộc thẩm thấu vào nhân loại ngày càng nghiêm trọng..."
Các lãnh chúa lộ vẻ không thích, "Ý gì? Ngươi nói là chúng ta sẽ tiết lộ tình hình ra ngoài?""Khụ khụ."
Đường Minh Nguyệt ho nhẹ một tiếng, nói theo, "Phương Hằng, các vị lãnh chúa đều là những người đã có cống hiến to lớn cho đế quốc, xin đừng nói như vậy.""Xin lỗi." Phương Hằng khom người với Đường Minh Nguyệt, lộ ra vẻ mặt khó xử, "Nếu Minh Nguyệt điện hạ đã đảm bảo, vậy thì đi tham quan cũng được, bất quá đoạn đường đến Ôn Dịch chi địa tốn kém rất nhiều..."
Blunt huân tước cũng không để ý chút tiền lẻ này, gật đầu ngắt lời: "Tốt! Vậy cứ quyết định như vậy, số tiền kia ta trả!""Đã như vậy, mời theo chúng ta tới."
Phương Hằng phất tay, ra hiệu người của Tứ Hải thương hội dẫn đường phía trước."Các vị lãnh chúa đại nhân, xin đừng lơ là cảnh giác." Eder đi đến giữa các lãnh chúa, nhỏ giọng nhắc nhở, "Cẩn thận bọn hắn mai phục cướp đoạt vật tư giữa đường.""Không cần lo lắng."
Blunt huân tước lắc đầu, liếc nhìn trung niên nhân đi cùng bên cạnh.
Nghe nói là một trong tứ đại kiếm thánh của đế quốc, Khế Ba.
Có hắn ở đây, coi như gặp phải cả quân đoàn Man tộc cũng không sợ!
Chủ quản thương hội thấy đám người cuối cùng đã đạt được nhất trí, trong lòng khẽ thở phào, ra hiệu đội ngũ bắt đầu tiến lên.
Đoàn đội lớn gần ngàn người theo con đường nhỏ trong rừng chậm rãi tiến về phía trước.
Đi theo đường nhỏ về phía trước khoảng hơn ba trăm mét, con đường phía trước bị một dãy núi liên miên chặn lại.
Là đường cụt?
Eder nhíu mày.
Hắn phát hiện thương hội dẫn đường phía trước không dừng lại, mà đi theo phía bên phải dãy núi.
Rất nhanh, một hang động sâu thẳm xuất hiện trước mặt mọi người.
Thấy người của thương hội cầm đuốc đi vào hang động, nhóm lãnh chúa dừng bước, đứng ở cửa hang đá chần chừ."Phương Hằng lãnh chúa, chúng ta đi đâu đây?"
Phương Hằng nói ngắn gọn: "Hang động, lối đi đặc thù.""A? Lộ tuyến của ngươi cần phải đi qua hang động?""Đúng."
Phương Hằng nói xong đã đi theo thương hội phía trước bước vào hang động, để lại đám người đang chần chừ ở cổng.
Lối đi đặc thù?
Hay là nói, là muốn đưa bọn hắn vào trong hang động nguy hiểm?
Sau đó tìm mọi cách mai phục?
Hang động đen nhánh khiến các lãnh chúa càng thấy Phương Hằng đang bày mưu tính kế."A, thật thú vị, chúng ta vào xem."
Blunt huân tước không hề hoảng sợ.
Có kiếm thánh của đế quốc đi cùng, căn bản không sợ Phương Hằng giở trò gian.
