Chương 1844: Liên Hợp
"Đông đông đông...!"
Trong phút chốc, vài tiếng súng vang lên.
Phương Hằng ngẩng đầu nhìn về phía những vị trí cao phía trước.
Từ trên tháp canh gỗ cao vút, liên tiếp những viên đ·ạ·n được bắn ra."Là ai! Phía trước là địa phận của Moot bang! Cấm chỉ người ngoài tiến vào! Lập tức rời khỏi đây!"
Jeter từ trong đám người bước ra, tiến lên hai bước, gằn giọng hô lớn: "Mẹ nó! Đừng có nói nhảm, làm bộ làm tịch cái gì! Người của liên bang đều tấn công vào rồi, các ngươi không biết sao! Để lão đại của các ngươi ra đây nói chuyện!"
Trên tháp canh lâm vào một khoảng lặng ngắn ngủi."A."
Jeter thấy đối phương không trả lời, cười lạnh một tiếng, gân xanh trên cổ nổi lên, tiếp tục hô lớn: "U Ám Chi Thành vốn là nơi vô chủ, chúng ta đều là sâu kiến sống ở tầng lớp thấp kém, miễn cưỡng kiếm miếng cơm ở chỗ này. Trước kia các ngươi Moot bang chiếm lấy nơi này thì thôi, người của liên bang hiện tại g·iết tới, các ngươi còn ngăn cản không cho chúng ta vào tránh! Để chúng ta ở lại bên ngoài cùng liên bang cứng đối cứng?""Các ngươi đây là muốn chúng ta c·hết!""Đổi lại ngươi là ta, ngươi nói xem ta nên làm cái gì!"
Lời nói của Jeter có vài phần sức hút, lại thêm bên ngoài liên bang gây áp lực thực sự quá lớn, các người chơi nghe được điều này đều bị khơi dậy lửa giận, nhao nhao đỏ mắt.
Đánh một trận với người của liên bang, kết cục là cái c·hết, may mắn lắm thì cũng chỉ ngồi tù mục xương.
Không công cho người Moot bang nhặt được tiện nghi.
Đâu có chuyện tốt như vậy!
So với vậy, chi bằng cùng người Moot bang đánh một trận, dạy cho bọn hắn một bài học.
Mắt thấy bầu không khí được hâm nóng đến mức vừa phải, Jeter lại hừ lạnh một tiếng, vung tay lên, dẫn theo người xông thẳng vào bên trong trụ sở của Moot bang.
Hắn chắc chắn người trên tháp canh không dám nổ súng!
Hoàn toàn chính x·á·c, đúng như Jeter dự đoán, đám bang chúng Moot bang trên tháp canh nhìn thấy nhiều người như vậy, nhất thời không dám tiếp tục nổ súng, vội vàng đi tìm bang phái lão đại báo cáo tình hình.
Phương Hằng cứ thế đi theo đại bộ đội tiến vào nội bộ trụ sở Moot bang.
Sau khi tiến vào cổng vào được bảo vệ bởi tháp canh, không ngờ rằng bên trong trụ sở bang phái lại có động thiên khác.
Chỗ cao của hang động bị bao phủ bởi màn sương mù dày đặc, không thể nhìn rõ.
Về phần lối đi trên mặt đất của hang động thì bị từng khối đá lớn dựng đứng chặn lại đường đi.
Đá lớn và vách đá lộn xộn ngăn cản ở phía trước, giống như là đã được cố ý cải tạo thành mê cung.
Một bên, tiểu Thất đi theo Phương Hằng đứng phía sau ở bên cạnh miệng vào trong trụ sở Moot bang, nhìn thấy cảnh tượng này, trên mặt cũng theo đó lộ ra vẻ kinh ngạc, nhỏ giọng cảm thán: "Không ngờ nội bộ Moot bang lại như vậy...""Sao? Ta nhớ ngươi nói ngươi từ nhỏ đã lớn lên ở đây, trước kia chưa từng tới qua nơi này sao?""Không phải vậy, kỳ thật ta cũng đã tới rất nhiều lần, bất quá khi đó nơi này còn chưa phải như vậy. Về sau nơi này bị Moot bang hoàn toàn chiếm đoạt, ta liền không còn có đi vào."
Tiểu Thất nói, ngẩng đầu nhìn về phía xa xa, nương theo trí nhớ đưa tay chỉ về phía trước, chỗ cao bị bao phủ bởi đám sương mù nồng nặc, nói: "Chính là chỗ đó, ta nhớ rất rõ ràng.""Bên kia là nơi có khí tức nồng nặc nhất, cũng nguy hiểm nhất. Trước kia bên cạnh có một cái hang động trên vách đá, nghe nói khe hở trò chơi ở ngay đó. Khu vực phụ cận khe hở trò chơi trước kia thường xuyên xảy ra các vụ mất tích, cho nên khi đó coi như không có Moot bang cũng có rất ít người tới gần."
Phương Hằng và Fana đều ngẩng đầu nhìn về phía phương hướng tiểu Thất chỉ.
Khu vực đó bị bao phủ bởi một mảnh hắc vụ dày đặc, căn bản không thể nhìn rõ bất kỳ vật gì."Trước kia hắc vụ còn chưa có dày đặc như vậy, còn có thể lờ mờ nhìn thấy một hình dáng."
Tiểu Thất nhỏ giọng nói, "Ta nghe Lưu thúc nói qua, trước khi Moot bang đến U Ám Chi Thành, có rất nhiều đại công hội và thế lực lớn đều đã đi dò xét qua nơi đó, xác định ở trong đó, ngoại trừ khe hở trò chơi ra thì không tìm thấy những vật khác, bằng không thì cũng không tới phiên bị Moot bang chiếm lấy."
Đang nói chuyện, Jeter dẫn đầu đội ngũ đi ở phía trước đã tiến vào bên trong trụ sở Moot bang.
Nhìn thấy phía trước, nội bộ trụ sở được Moot bang chế tạo giống như mê cung, trong lòng Jeter cũng theo đó trầm xuống, lập tức có cảm giác không biết phải ra tay như thế nào.
Đang do dự, lão đại của Moot bang dẫn theo một đoàn người từ trong hắc vụ hiển lộ ra thân hình."Jeter, sao lại tức giận như vậy, người phía dưới không hiểu chuyện, ta thay bọn hắn xin lỗi ngươi."
Người đến là một thanh niên mặc gấm trắng.
Không giống Jeter, lão đại Moot bang nhìn rất trẻ tuổi, hào hoa phong nhã, thoạt nhìn qua cho người ta cảm giác giống như một sinh viên phẩm học kiêm ưu.
Người như vậy sẽ là lão đại của một bang phái sao?
Mạnh Như Huy mang theo vài phần mỉm cười, nhìn về phía sau lưng Jeter, mấy lão đại của các thế lực khác, "Mấy năm nay, Moot bang và các vị lão đại luôn chung sống rất hòa thuận. Hôm nay đây là thế nào? Không chào hỏi một tiếng đã xông vào trụ sở của ta, e rằng không tốt lắm đâu?"
Jeter khẽ hừ một tiếng, nói: "Không có gì là hòa thuận hay không hòa thuận. Nắm đấm của ngươi lớn hơn ta, trước kia chúng ta đều đánh không lại các ngươi, chúng ta nhịn. Hôm nay tình huống không giống, ngươi cũng biết, người của liên bang bên ngoài muốn chúng ta c·hết.""Jeter tiên sinh nói đùa, ta cũng đang đau đầu vì chuyện bên ngoài. Vốn dĩ đại địch trước mắt, chúng ta nên hợp tác mới phải. Ngài xem như vầy có được không, các vị có thể tiến vào trụ sở Moot bang của chúng ta, chúng ta cùng nhau thương lượng đối phó liên bang."
Mạnh Như Huy đến trước đó đã có tính toán trong lòng.
Thời gian cấp bách, hắn trực tiếp đưa ra điều kiện của mình, nói xong, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc mấy phần, "Bất quá có một điều ta muốn nói rõ, chỗ sâu nhất của trụ sở là thánh địa của Moot bang chúng ta. Hợp tác có thể, nhưng mời các vị, bất luận thế nào, đều không thể tiến vào thánh địa, đây là ranh giới cuối cùng của chúng ta."
Mạnh Như Huy nhìn về phía đám người, "Các vị lão đại cảm thấy thế nào?"
Jeter nhướng mày, "Thánh địa? Các ngươi sẽ không phải trốn ở trong thánh địa, để chúng ta ở bên ngoài liều mạng với liên bang chứ?""Không, người của chúng ta cũng sẽ ở ngoại vi cùng các vị kề vai chiến đấu. Thánh địa nội bộ không gian nhỏ hẹp, khu vực bên trong tuyệt đối không thể ẩn nấp. Điểm này ta có thể lấy tính mạng ra thề."
Jeter chăm chú nhìn Mạnh Như Huy.
Hắn tuyệt đối không tin chuyện ma quỷ gì mà bang phái thánh địa người ngoài không được vào.
Hắn cảm thấy trong thánh địa hơn nửa là có đồ vật gì đó mờ ám.
Mạnh Như Huy biểu hiện rất bình tĩnh, trong giọng nói lộ ra mấy phần quyết tuyệt, "Đây là ranh giới cuối cùng của ta, nếu như các vị không đồng ý, vậy thì cá chết lưới rách, Moot bang phụng bồi tới cùng."
Nói xong, hai thanh niên vẫn đứng phía sau Mạnh Như Huy đồng thời tiến lên một bước.
Phương Hằng nhíu mày.
Hắn nhận ra một trong số đó, trùng hợp lại là thanh niên cường tráng đã suýt đ·á·n·h nhau với hắn ở chợ quỷ trước kia - Doãn Mặc.
Jeter nhìn thấy hai người này, sắc mặt biến hóa mấy lần.
Hắn không biết thực lực của Mạnh Như Huy, không rõ ràng.
Nhưng Moot bang vừa tới đây không lâu, vẻn vẹn hai người bên cạnh Mạnh Như Huy ra tay cũng đã đánh cho toàn bộ thế lực U Ám Chi Thành thua liểng xiểng mấy lần.
Hắn bỏ tiền thuê người ngoài cũng vô dụng.
Vẫn bị đánh.
Các thế lực nhỏ chiếm cứ U Ám Chi Thành đều không phải loại lương thiện, cũng chính là thật sự đánh không lại, lúc này mới ngầm đồng ý Moot bang chiếm cứ khu vực bên ngoài U Ám Chi Thành.
Về sau thấy Moot bang không ảnh hưởng đến lợi ích của bọn hắn, hơn nữa làm việc cũng cực kỳ cẩn thận, nên dứt khoát mở một mắt nhắm một mắt.
