**Chương 47: Biệt Thự Sang Trọng**
Phương Hằng ở trong game hưởng thụ một bữa tiệc Vettel thịnh soạn, sau đó liền nhanh chóng offline.
Ngày mai phải tiến vào thị trấn nguy hiểm.
Phương Hằng chuẩn bị đêm nay nghỉ ngơi sớm một chút.
Rời khỏi trò chơi, mở máy chơi game, Phương Hằng duỗi lưng một cái.
Chưa đến tám giờ tối, bên trong tổ ba của công ty game Hoàng Minh vẫn là một bộ dáng tràn đầy sức sống.
Đa số người làm thuê vẫn còn đang bận rộn tăng ca bên máy vi tính, hai phần ba máy chơi game đều ở trạng thái mở.
Nói chính xác, tổ ba có người tăng ca hai mươi bốn giờ.
"Một đám phấn đấu bức!"
Phương Hằng nhỏ giọng lẩm bẩm, thuận tay cầm điện thoại lên xem xét.
Trong điện thoại di động có mấy cuộc gọi nhỡ và mấy tin nhắn.
Hạ Hi: "Phương Hằng, công việc mới thế nào? Có quen không?"
Hạ Hi: "Đội ngũ ở Seoul lần này thực lực vẫn yếu như trước, ta xem bọn họ thi đấu vòng loại, so sánh tương quan, không thể nào là đối thủ của chúng ta."
Hạ Hi: "A, bọn hắn giở trò."
Hạ Hi: "Thắng, mệt quá, nằm ngửa."
Hạ Hi: "Hì hì ha ha, không tệ lắm, bạn của ta nói ngươi làm rất không tệ, giúp nàng."
Hạ Hi: "Không làm ta mất mặt, ta liền biết ngươi làm được, cố lên!"
Số lạ: "Xin chào Phương Hằng tiên sinh, chỗ ở của ngài đã được an bài thỏa đáng, mời đến quầy lễ tân nhận giấy chứng nhận công tác và thẻ ký túc xá, nếu có thắc mắc xin hãy liên hệ kịp thời..."
"Được, ký túc xá nhân viên công ty an bài, lần này không có cách nào ở khách sạn."
Phương Hằng nhún vai, trả lời Hạ Hi.
"Thi đấu xong rồi à? Lúc nào trở về?"
Thấy Hạ Hi không lập tức trả lời, Phương Hằng liền cất điện thoại, đi đến quầy lễ tân ở tầng dưới cùng của công ty nhận giấy chứng nhận công tác và thẻ ký túc xá.
Ký túc xá cách công ty rất gần, ngay tại khu vườn cách đó hai con phố.
Đi bộ qua chỉ mất 10 phút.
Phương Hằng tiện đường ghé vào cửa hàng tiện lợi gần đó mua một ít đồ dùng hàng ngày, cầm thẻ ký túc xá đi vào khu vườn.
Vừa đi về phía trước, Phương Hằng vừa xem xét sổ tay hướng dẫn vào ở ký túc xá mà nhân viên lễ tân tỷ đưa cho.
"Một biệt thự có bốn người ở, mỗi người đều có phòng riêng độc lập."
"Toilet độc lập, thư phòng độc lập, phòng chơi độc lập..."
"Này, phúc lợi đãi ngộ của công ty tốt như vậy?"
Phương Hằng âm thầm kinh ngạc.
Nhớ kỹ trước kia khi hắn làm game thủ chuyên nghiệp cũng không có đãi ngộ tốt như vậy.
"Biệt thự mỗi ngày đều có a di phụ trách sinh hoạt hàng ngày, giúp dọn dẹp phòng, trong tủ lạnh 24 giờ đều có cung ứng nguyên liệu nấu ăn tươi mới."
"Nếu như buổi tối muốn ăn khuya, còn có thể gọi điện thoại để đầu bếp mang đến."
Xa hoa như vậy sao? Mở công ty game thật sự kiếm tiền như vậy?
"Ta ở khu biệt thự đỉnh cấp, nơi này còn có khu biệt thự cao cấp, khu chung cư phổ thông và khu chung cư cao cấp, điều kiện khu chung cư hẳn là kém hơn một chút."
Phương Hằng thu sổ tay lại.
Hắn ngẩng đầu nhìn xung quanh, tìm kiếm vị trí biệt thự số 3 trong khu vườn.
Đúng lúc, đâm đầu đi tới là hai người thanh niên trẻ tuổi.
Hai người vừa đi vừa nói cười, trong đó người vóc dáng cao hơn một chút còn cầm một lon bia trong tay.
Bọn họ chú ý tới Phương Hằng đang tìm phương hướng.
"Ngươi đi nhầm đường rồi, phía trước là khu biệt thự, khu chung cư ở bên kia."
"Ừm?"
Phương Hằng cúi đầu nhìn số lượng trên thẻ phòng.
"Không sai, ta ở biệt thự số 3."
"Biệt thự số 3?"
Tiêu Chí Kiệt sững sờ, hắn ghé đầu nhìn thoáng qua thẻ phòng của Phương Hằng, trên mặt lộ ra vẻ quái dị.
Thật sự là biệt thự số 3!
"Có vấn đề gì không?"
"Ngạch... Không có." Tiêu Chí Kiệt lấy lại tinh thần, "Biệt thự số 3 ngay phía trước, đi thẳng về phía trước, rẽ phải là đến."
"Cảm ơn."
Mấy người lướt qua nhau.
Tiêu Chí Kiệt càng nghĩ càng thấy kỳ quái.
Hắn quay đầu nhìn Phương Hằng, quay đầu nhỏ giọng thì thầm với đồng bạn Quý Khải.
"Người kia các ngươi gặp qua chưa? Hắn hình như là mới tới? Ở khu biệt thự số 3?"
"Ta cũng chưa từng thấy qua, ngươi không phải mới vừa nhìn thẻ phòng của hắn rồi sao? Gọi là gì?"
"Phương Hằng."
"Úc, có chút ấn tượng, trước đó nghe nhân sự bộ lão bà sau lưng nghị luận qua, trước đây không lâu vừa có một người đi cửa sau được Tần tổng đặc cách tuyển dụng, liền gọi Phương Hằng."
"Đi cửa sau tới?"
Tiêu Trí Bang chau mày, lập tức có chút không thích.
Toàn bộ công ty game Hoàng Minh chỉ có ba tòa biệt thự đỉnh cấp, tối đa chứa được 12 người vào ở, hưởng thụ đãi ngộ cấp cao nhất.
Từ trước đến nay, Hoàng Minh công ty luôn có truyền thống, ba gian biệt thự này đều là dành cho những người chơi ưu tú nhất của công ty vào ở.
12 người này đại diện cho thực lực đỉnh cao nhất của toàn bộ công ty game Hoàng Minh.
Từ khi công ty game Hoàng Minh bị thu mua không lâu trước đây, phần lớn game thủ hàng đầu trong công ty đã rời đi.
Hiện tại người chơi vẫn còn ở biệt thự đỉnh cấp cũng chỉ có hai người mà thôi.
Tiêu Chí Bang trước đó cũng thử xin vào ở biệt thự đỉnh cấp, nhưng ngày thứ hai liền bị bác bỏ.
Ngay cả hắn còn không có tư cách ở biệt thự cấp cao nhất, dựa vào cái gì một người đi cửa sau mới tới có thể?
"Hừ, trước đó Tần tổng còn nói gì mà thà thiếu không ẩu, giờ lại có 'bằng hữu' liền trực tiếp cho vào ở."
Tiêu Trí Bang trong lòng có tức, bắt đầu không ngừng càu nhàu.
"Lại tới cái gì cũng đều không hiểu, chỉ biết mù quáng chỉ huy, lại làm như vậy nữa ta cũng muốn rời đi."
"Nghe lời hai bên thì sáng, chỉ tin một phía ắt sai lầm."
Quý Khải tương đối tỉnh táo, hắn khuyên: "Lời của lão bà ở bộ phận nhân sự chưa chắc là thật, đợi xem sao đã."
Tiêu Chí Kiệt bĩu môi, trong lòng càng nghĩ càng thấy khó chịu.
"Được, theo lời ngươi, mắt thấy mới là thật, ta đi thử hắn một chút."
Tiêu Chí Kiệt có chút nóng vội, hắn uống một hơi cạn sạch chỗ bia còn lại trong lon nước.
"Này, ngươi muốn làm gì? Đừng tự tìm phiền toái."
"Thôi đi, sợ gì, một người đi cửa sau có năng lực gì?"
Tiêu Chí Kiệt nói xong xoay người, giơ lon nước trong tay lên, ném về phía sau lưng Phương Hằng.
Phương Hằng đang đi về phía trước, dường như hoàn toàn không phát giác lon nước đánh tới từ phía sau.
"Ta đã nói mà, chỉ là một kẻ đi cửa sau..."
Tiêu Chí Kiệt nói, khóe miệng nở một nụ cười khinh thường.
Nhưng một giây sau, nụ cười này cứng đờ trên mặt.
Mắt thấy bình bia sắp đánh trúng sau lưng Phương Hằng, Phương Hằng đột nhiên dừng bước, duỗi một tay ra.
"Ba!"
Phương Hằng ngay cả đầu cũng không quay, vững vàng đưa tay tiếp nhận lon nước đánh tới từ phía sau.
Quý Khải trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
"Mới vừa rồi còn nói người ta là đi cửa sau tới, giờ thì sáng mắt ra chưa."
Phương Hằng chậm rãi xoay người, nhìn về phía Tiêu Chí Kiệt.
Xong! Đắc tội người chơi cấp cao rồi!
Tiêu Chí Kiệt bị động tác của Phương Hằng làm cho kinh ngạc, hắn lập tức nhận ra Phương Hằng không phải như lời lão bà bên nhân sự khoa nói, 'đi cửa sau' để tiến vào công ty!
Đón nhận ánh mắt Phương Hằng ném tới, Tiêu Chí Kiệt lúng túng gãi đầu một cái.
"Thật xin lỗi, là ta không tốt, vừa rồi không cẩn thận tay trượt một chút."
"Không sao."
Phương Hằng mỉm cười ôn hòa.
"Lần sau cẩn thận một chút là được."
Tiêu Chí Kiệt thở phào nhẹ nhõm, nghĩ thầm may quá, đối phương tính tình tương đối ôn hòa.
"Trả lại cho ngươi."
Phương Hằng nói, hắn bóp lon nước trong tay thành một đoàn, đột nhiên dùng sức.
"Vù!"
Lon nước bị bóp thành một đoàn đập về phía Tiêu Chí Kiệt.
"Bốp!"
"Ôi!"
Tiêu Chí Kiệt không kịp né tránh, trán bị lon nước đập trúng một cái, lập tức sưng đỏ một mảng nhỏ.
"Thật xin lỗi, tay trượt một chút."
Phương Hằng lộ ra nụ cười áy náy, quay người rời đi.
