“Vậy như thế này nhé, ta mặc bộ trang phục chiến sĩ này trở về Hoa Đô với ngươi.”
Long Phi do dự một lát rồi nửa đồng ý
“Không cần, trận chiến tiếp theo, đã không phải cấp bậc các ngươi có thể tham dự.”
Tô Mộ khẽ vẫy tay, trong lời nói biểu lộ sự uy nghiêm
“Ta giao những người này cho ngươi!”
Hắn để lại một câu, đôi cánh hỏa diễm nhanh chóng vẫy mang Tô Mộ bay về phía trời cao
“Ngươi yên tâm đi!”
Phía dưới, hai tay Long Phi đặt bên miệng hét to
“Tô Pháp Thần cố lên, tiêu diệt đám người sống lại đó!”
Những người khác cũng cùng hô to
Thanh thế không ai sánh bằng
…
Thế giới vị diện liên thông với Hoa Đô
Bên một khe núi, dòng suối trong vắt chảy qua, mơ hồ có thể nhìn thấy không ít cá đang vui sướng bơi lội
“Các ngươi đều đã biết chuyện ở thế giới hiện thực rồi đúng không?”
Bên dòng suối có một vài người đang ngồi trên mặt đất
“Chuyện bi thảm như thế sao có thể không biết?”
“Hiện giờ chúng ta phải bàn bạc nên giải quyết chuyện này như thế nào?”
Mấy giọng nói liên tục vang lên
Mọi người nhìn nhau, biểu cảm trên mặt có vẻ rất nghiêm trọng
Trong số những người sống lại chết ở thế giới hiện thực, có không ít người là hậu bối bọn họ cực kỳ coi trọng
Nhưng lửa giận lại không làm bọn họ mất lý trí
“Theo ta thấy, không bằng tạm thời mượn sức.”
Một lúc sau, một người mở miệng nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Mượn sức
Vậy người của chúng ta cứ chết như vậy à?”
“Ta không đồng ý!”
Có người nhanh chóng phản đối
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người đầu tiên mở miệng lại nở nụ cười
“Ta chỉ nói là tạm thời mượn sức, ổn định tên đó trước, lại tìm cơ hội kéo hắn vào vị diện!”
“Chỉ cần tới đây, hắn chính là cá trong chậu!”
Hoa Đô
Sau khi một lượng lớn người chơi di chuyển, nơi này cũng trở thành một thành phố trống giống như Ma Đô
Giờ phút này, thành phố lớn đã từng có nhiều dân cư nhất khó tránh khỏi có vẻ hơi hoang vắng
Hiên Viên đã chờ rất lâu trong trung tâm thành phố
“Chủ nhân!”
Sau khi Tô Mộ tới đây, Hiên Viên hoàn toàn không còn vẻ lạnh lùng như trước mặt những người khác nữa
“Số trang bị này cho ngươi!”
Tô Mộ đưa trang phục cung tiễn thủ nhận được từ người đàn ông mắt ưng kia cho Hiên Viên
“Cho ngươi!”
Hiên Viên nhận lấy trang bị rồi lấy ra một đống lớn đồ
“Giỏi lắm!”
Nhìn thấy đá quý rực rỡ muôn màu, Tô Mộ mỉm cười vỗ vai Hiên Viên
Hắn thật sự rất cần những thứ này
Cũng chính là bởi vì chuyện này nên Tô Mộ bắt đầu không ngừng đánh giá Hiên Viên
Nhiều ngày không gặp, trên người Hiên Viên rõ ràng có thêm không ít thứ
“Chủ nhân, ta muốn…”
Đúng lúc này, Hiên Viên mở miệng
“Sao vậy?”
Dáng vẻ muốn nói lại thôi của hắn làm Tô Mộ nhíu mày
“Ta muốn đi xem thế giới càng rộng lớn hơn!”
Do dự một lúc lâu, Hiên Viên vẫn nói ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đúng là một câu đơn giản như vậy lại làm Tô Mộ im lặng
Tuy hắn cho Hiên Viên quyền tự chủ, nhưng bởi vì mối liên hệ kia nên từ bản chất, Hiên Viên vẫn là phân thân của hắn
Dù là hành vi hay tư tưởng, Hiên Viên đều sẽ chịu trói buộc của mối liên hệ đó
Cuối cùng, chim trong lồng vẫn sẽ khát vọng bay lượn
“Ta hiểu rồi!”
Giọng nói không hề có sự trách móc mà ngược lại có hơi vui mừng
Cả quãng đường này, hắn thật sự đi quá nhanh
Có thể cùng bước cùng lùi với hắn cũng chỉ có mình Hiên Viên
Tô Mộ nhắm chặt hai mắt, cảm nhận sự liên hệ giữa mình và Hiên Viên
Có được thuộc tính tinh thần kếch xù, Tô Mộ có thể bắt giữ tới sợi dây pháp tắc kia một cách rõ ràng
Với hắn, sợi dây pháp tắc này chỉ có lợi chứ không có hại, nhưng đối với Hiên Viên, sợi dây pháp tắc này lại là xiềng xích trên người
“Cắt đứt xiềng xích này, ngươi sẽ hoàn toàn tự do!”
“Từ nay về sau, chuyện ngươi muốn làm đều không cần được ta đồng ý.”
Giọng nói của Tô Mộ vang lên trong đầu Hiên Viên
“Cảm ơn chủ nhân!”
Câu trả lời của Hiên Viên mang cảm xúc vô cùng biết ơn
Tô Mộ hít sâu một hơi, sử dụng lực tinh thần mạnh mẽ của mình chém về phía sợi dây pháp tắc kia
“Cạch!”
Sợi dây đã bị cắt đứt
Đôi mắt của Hiên Viễn cũng thay đổi
Lúc trước, trong đôi mắt của hắn luôn có bóng dáng của Tô Mộ, bây giờ chỉ còn lại sự trong suốt
Tô Mộ không còn quyền khống chế hắn làm bất cứ chuyện gì, hoặc là hủy bỏ triệu hồi hắn nữa
Giây phút này, hắn không còn là một phân thân nữa
“Bùm!”
Hiên Viên lập tức quỳ xuống mặt đất
Mấy ngày ở Hoa Đô, hắn đã học được cách tỏ vẻ cảm ơn này từ trên người những người chơi đó
“Ngươi không cần phải làm vậy!”
Tô Mộ thấy thế vội vàng kéo hắn dậy
“Cắt đứt liên hệ, thuộc tính của ngươi và ta sẽ không còn đồng bộ nữa, con đường sau này phải dựa vào chính ngươi rồi!”
Không thể đồng bộ thuộc tính, đây là cái giá của tự do
“Ta biết rồi!”
Hiên Viên gật đầu một cách nặng nề
Tô Mộ không nói thêm gì nữa mà mở thanh vật phẩm ra
“Số đồng vàng này ngươi cầm di, còn có hai robot nhặt độ tự động này nữa, mấy cái thắt lưng trữ đồ này cũng cho ngươi!”
Tô Mộ lấy đồng vàng, thắt lưng trữ đồ và đồ dùng sinh hoạt ra, cách hắn đối xử với Hiên Viên như với em trai ruột của mình vậy
“Cảm ơn chủ nhân!”
Hiên Viên nhận lấy mấy thứ này, vẫn cung kính như lúc ban đầu
“Tiếp theo có tính toán gì không?” Tô Mộ tò mò hỏi
“Chắc chắn những người sống lại đó sẽ đến báo thù, ta ở đây với chủ nhân, chờ giải quyết những người đó lại suy nghĩ chuyện sau này!” Hiên Viên trả lời
Mặc dù đã cắt đứt liên hệ nhưng trong lòng hắn, Tô Mộ vĩnh viễn đặt ở vị trí đầu tiên
“Không cần!”